Cũng may, cũng không lâu lắm, cô đã nhìn thấy Dương Hướng Quân nâng Dương gia Vượng ra khỏi khu mù thị giác.
Mưa to, thấy không rõ biểu tình của Dương Hướng Quân, nhưng thấy anh ấy cẩn thận từng li từng tí lộ miệng mũi Dương Gia Vượng ra mặt nước, có thể thấy được, Dương Gia Vượng hiện tại tất nhiên còn sống.
Khóe miệng Tần Chi khẽ cong, cho thấy tâm tình rất tốt.
Đó là chuyện đầu tiên cô thay đổi khi trở lại tuổi trẻ.
Tin tưởng chỉ cần cô cố gắng, rất nhiều chuyện đều có thể cảy ra thay đổi.
Kiếp trước, Dương Gia Vượng tại sao lại đi lên núi trong trời mưa to, tại sao lại trượt chân bị nước chảy đẩy tới khe núi Bắc Sơn vẫn luôn là một điều bí ẩn.
Kiếp này, bí ẩn này hẳn là có thể giải đáp.
Chỉ là, Tần Chi không biết, giải được bí ẩn này, lại có bí ẩn lớn hơn chưa được giải.
Hiện tại, cô đang thay đổi vận mệnh cho Dương Gia Vượng, vì sẽ không nhìn thấy thím Kim Hạnh và đại đội trưởng tâm như tro tàn mà sẽ thành vui vẻ không thôi.
Tần Chi thấy Dương Hướng Quân đã cõng Dương Gia Vượng thuận lợi rời khỏi khe núi, từ một phương hướng khác xuống núi.
Cô cũng nhanh chóng leo xuống sườn núi nhỏ, nhưng, cô không trực tiếp quay về khu nhà thanh niên trí thức, mà là sau khi nắm chặt áo tơi bó sát người, đi về một phương hướng khác của Bắc Sơn.
Ở đó có một hang động rất lớn.
Kiếp trước, sau khi tin tức Dương Gia Vượng gặp chuyện không may truyền ra không lâu, có một đám quân nhân và công an từ nơi đó tìm được hai vị đồng chí đã hy sinh.
Trong đại đội có rất nhiều suy đoán về hai vị đồng chí hy sinh, tin đáng tin cậy nhất, là hai người bọn họ truy kích tội phạm, trọng thương, vốn định ở trong sơn động chờ cứu viện, kết quả hy sinh.
Trong lòng Tần Chi luôn có hảo cảm tự nhiên đối với quân nhân và công an.
Vừa sống lại trở về liền thuận lợi thay đổi vận mệnh của Dương gia Vượng, Tần Chi đã muốn đi trong sơn động nhìn xem, có thể cũng cứu vãn tính mạng của hai vị đồng chí này hay không.
Đương nhiên, chuyện không trùng hợp như thế, trong sơn động không có người cô muốn tìm.
“U, đồng chí Tần Chi đã trở lại a?” Phùng Thiến Vân muốn cười nhưng không cười nhìn Tần Chi nói, “Cô còn không biết đúng không, đã tìm được Dương Gia Vượng rồi.”
“Nhìn một thân lầy lội này của cô, làm vô dụng rồi nhỉ.” Cô ta lấy tay quạt ở bên mũi, phảng phất ngửi không quen mùi bùn trên người Tần Chi.
Tần Chi trực tiếp không để ý đến cô ta, lấy quần áo ra góc thay.
Phùng Thiến Vân thấy Tần Chi không để ý tới cô ta, căm giận quay đầu, cũng không để ý tới Tần Chi.
Sau đó, thì nhìn thấy Hạ Hồng Mai lục lọi trong rương của mình.
“Chị Hồng Mai, chị tìm gì vậy?” Phùng Thiến Vân tò mò hỏi.
“Mọi người đều bị mắc mưa, tôi muốn tìm đường đỏ còn lại của mình, nấu chút canh gừng cho mọi người.”
Lại mò mẫm một hồi, Hạ Hồng Mai có hơi ngượng ngùng cười nói: “Là tôi nhớ lầm, đường đỏ của tôi hẳn là đã ăn hết rồi.”
“Không sao, chỗ tôi vẫn còn, dùng của tôi cũng vậy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

