Trong lòng Tần Chi nghĩ đến chỗ kỳ dị của đại đội sản xuất Cửu Sơn, bước chân càng nhanh hơn.
Vượt qua một sườn núi nhỏ, cô đến bên cạnh khe núi Bắc Sơn.
Khe núi cũng không lớn, nhưng đá kì quái lởm chởm, địa thế dốc đứng, dưới thời tiết mưa to như vậy, nước chảy xiết, người rất khó đặt chân ở trong đó.
Tần Chi nhìn thấy một thanh niên mặc quân trang đang mạo hiểm xuống núi.
Tần Chi nhớ rõ người này, cháu trai đại đội trưởng Dương Hướng Quân, người trẻ có tiền đồ nhất của đại đội sản xuất Cửu Sơn, là một quân nhân tại ngũ.
Kiếp trước, anh ấy cũng mạo hiểm tới Bắc Sơn khe núi, chỉ là, khi đó, anh ấy không tìm được Dương Gia Vượng từ nhỏ gọi anh ấy là anh kia, trở thành tiếc nuối cả đời anh ấy.
Tần Chi lướt qua thân ảnh Dương Hướng Quân, nhìn về phía nơi tìm thấy Dương Gia Vượng trong trí nhớ, quả nhiên, gì cũng không thấy.
Đó là một nơi rất kỳ quái, trừ phi đi tới gần, nếu không, cho dù nhìn từ phương hướng nào, đều là điểm mù thị giác.
Tần Chi lấy lại bình tĩnh, quyết định đến gần đó xem thử, nếu như lúc này Dương Gia Vượng còn chưa bị đưa tới nơi này, vậy cô sẽ đi ngược dòng nước tìm kiếm.
“Thanh niên trí thức Tần, nơi này nguy hiểm, mau rời đi.”
Dương Hướng Quân đang tìm người lơ đãng ngẩng đầu, thấy Tần Chi rục rịch muốn xuống núi, lập tức lên tiếng nhắc nhở.
Lúc này, xuống khe núi Bắc Sơn, vạn nhất bị nước chảy vọt vào khe núi chỗ sâu, muốn cứu viện cũng không có khả năng.
Anh ấy tới nơi này tìm kiếm Dương Gia Vượng, cũng là dựa vào thân thủ không tầm thường của mình, nhưng anh ấy cũng sẽ không đi xuống khe núi, chỉ sẽ ở xung quanh này tìm kiếm.
Tần Chi thấy Dương Hướng Quân chú ý tới mình, cũng không có ý cậy mạnh nhất định phải đi xuống.
Cô chỉ vào chỗ mù thị giác hô với Dương Hướng Quân: “Hình như tôi thấy bên kia có một góc áo, nhìn không rõ nên mới muốn đi xem.”
“Cô đừng xuống đây, tôi đi xem thử.”
Dương Hướng Quân lau mặt, nhìn theo hướng ngón tay cô, ánh mắt anh ấy đảo qua nơi này nhiều lần, ngoại trừ vách núi, không thấy gì cả.
Không thể tránh khỏi, hành vi của anh ấy cũng bị cản trở một ít.
Nhưng mà làm quân nhân thì tố chất thân thể của anh ấy không tệ, vòng qua chướng ngại vật từ nơi khác xông tới, thành công đi tới chỗ Tần Chi chỉ.
Anh ấy tới xem thử, chỉ là vì vạn nhất, không nghĩ tới, thật sự thấy được em họ bị kẹt ở bên trong khe hở vách núi!
“Gia Vượng!” Dương Hướng Quân không nhịn được hô lên.
Dương Gia Vượng vô thanh vô tức, đối với Dương Hướng Quân đang kêu gọi không có bất kỳ phản ứng.
Trong lòng Dương Hướng Quân sốt ruột, lập tức lội nước đi qua muốn cứu người ra.
Lúc này mực nước đã tràn đến cổ anh ấy, đồng dạng, Dương Gia Vượng bên kia gần như đã bị tràn qua miệng mũi.
Cũng may, sau khi mất chút sức lực, Dương Gia Vượng thuận lợi được anh ấy “nhổ” ra từ trong khe hở vách đá.
Sau khi thăm dò hơi thở, Dương Hướng Quân thở phào nhẹ nhõm, cũng may, người còn sống.
Tần Chi nhìn mực nước càng lúc càng cao, trong lòng có hơi sốt ruột, nước lớn hơn chút, khe núi nơi này sẽ sinh ra lốc xoáy, đến lúc đó, sẽ càng thêm nguy hiểm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)