Nghe ý tứ trong lời nói của Dương Hướng Quân, nếu như không có Tần Chi, anh ấy tìm kiếm không có kết quả, xuất phát từ lo lắng an toàn, sẽ rất nhanh sẽ rời khỏi khe núi Bắc Sơn.
Đến lúc đó, Dương Gia Vượng có thể được cứu về kịp thời hay không, thì khó nói.
“Chồng à, thanh niên trí thức Tần bên kia chúng ta nên đưa chút tạ lễ qua.”
Dương Thụ gật đầu: “Tôi biết.”
Ông ấy nhìn thời tiết bên ngoài: “Chờ mưa tạnh, tôi lên trấn mua vài thứ, bà đưa qua cho thanh niên trí thức Tần.”
“Được, mua đi, đừng keo kiệt tiền phiếu.”
“Yên tâm đi, tôi biết rõ.”
Mưa to ba ngày sau rốt cục ngừng lại, Tần Chi khéo léo từ chối lời mời cùng bọn Hạ Hồng Mai lên núi nhặt nấm, một mình bước cao bước thấp đi về phía bắc núi.
*
Tần Chi lại một lần nữa đi tới trước sơn động, lần này, cô không trực tiếp đi vào.
Trời vừa mới quang đãng, mưa to che đi tất cả dấu vết, nhưng mơ hồ, cô tựa như nhận ra trong sơn động có chút bất đồng.
Chẳng lẽ, hai vị đồng chí kia hiện tại đã hy sinh?
Hay là, sau cơn mưa có động vật khác xem nơi này là nhà mới của mình?
Tần Chi theo bản năng vươn bước, lại rụt trở về.
Cô muốn cứu người, nhưng càng quan tâm đến an nguy của mình.
Suy nghĩ một lát, cô cầm tảng đá cách đó không xa dùng sức ném vào trong sơn động, sau đó, cô nhanh chóng trốn đến đại thụ phía sau.
Đợi rất lâu, trong sơn động không có chút động tĩnh.
Tần Chi làm lặp lại trò cũ, lại ném một tảng đá đi vào, bên trong vẫn không có động tĩnh.
Lại đợi một lát sau, cô mới cẩn thận từng li từng tí đi vào trong sơn động.
Khác với lần trước khi mưa to cô vội vàng tới đây nhìn thấy tình hình, sơn động lúc này rõ ràng đã bị người ta cố ý thu thập qua, cuối sơn động còn chất đống củi lửa.
Tần Chi cẩn thận kiểm tra một hồi, phía sau củi lửa còn đặt một túi gạo, chất lượng gạo rất tốt, mùi gạo nồng đậm, là gạo thượng thừa.
Lông mày của cô lại hơi nhíu lại.
Có thể là do thói quen sau khi sống lại, Tần Chi hiện tại đối mặt với rất nhiều vấn đề, sẽ bất chợt dùng tin tức kiếp trước biết để so sánh.
Tỷ như hiện tại, cô đang suy nghĩ, kiếp trước lúc này, có phải có người nói trong sơn động cất giấu củi lửa và gạo hay không?
Nhưng mà suy nghĩ rất lâu, cô cũng không có tìm được tin tức liên quan từ trong trí nhớ.
Chẳng lẽ những thứ này là do hai vị đồng chí hy sinh kia để vào trước đó?
Cho nên, sau khi bọn họ trọng thương, mới có thể vào trong sơn động chờ cứu viện?
Rất nhanh, Tần Chi lắc đầu, phủ định ý nghĩ này.
Xung quanh đại đội sản xuất Cửu Sơn không có quân doanh đóng quân, lúc này quân nhân lại phổ biến tuân theo nguyên tắc gian khổ mộc mạc.
Tại sao lại phải mạo hiểm trong cơn mưa xối xả và nguy cơ sạt lở đất chỉ để giấu củi và gạo trong hang động?
Kết hợp với chuyện hai vị đồng chí kiếp trước hy sinh trong sơn động này.
Trong nháy mắt, tóc gáy Tần Chi dựng thẳng lên!
“Hệ thống, bên trong cơ sở dữ liệu của em có cách hoàn nguyên hiện trường hay không?”
“Đương nhiên là có rồi.”
Tần Chi vui vẻ: “Dễ học không?”
“Rất dễ!” Hệ thống vạn phần khẳng định.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)