Nói "xem tình hình thế nào" ở đây có nghĩa là, nếu Lũng Quang thi đấu không tốt, điểm số tụt dốc, thì đương nhiên sẽ không bị ép phải "nhường cân" nữa.
Đương nhiên, đến lúc không phải chấp cân nữa, thì danh tiếng của nó cũng tụt thảm hại, giá trị cũng theo đó mà rớt giá thê thảm.
Quá trình này được điều chỉnh liên tục. "Muốn đội vương miện thì phải chịu được sức nặng của nó", trèo càng cao thì gánh vác càng nhiều, đạo lý chính là như vậy.
Diệp Thiên Hủy khẽ hít sâu một hơi, trong lòng thầm tính toán, xem ra mảng cá cược đua ngựa này có quá nhiều mánh khóe phức tạp.
Chẳng phải cứ biết xem tướng ngựa là sẽ thắng, mà còn phải nằm lòng các quy tắc rắc rối kia, cộng thêm chút kỹ xảo nữa. Bằng không, cứ nhắm mắt đâm đầu vào chơi thì chỉ có nước cúng tiền oan!
Hai người cứ thế vừa đi vừa trò chuyện. Cố Thời Chương lại chỉ điểm thêm cho Diệp Thiên Hủy vài luật ngầm khác, ví dụ như chuyện "nhường cân" không chỉ phụ thuộc vào điểm số trước đây của ngựa, mà còn phải tổng hợp nhiều yếu tố, thậm chí bao gồm cả tình trạng của kỵ sư cầm cương.
Anh giải thích cặn kẽ: "Ví dụ nhé, những kỵ sư tập sự được đào tạo nội bộ tại Hương Cảng, nếu đang trong thời gian thực tập thì khi ra sân cũng được hưởng đặc quyền giảm bớt trọng lượng gánh thêm cho ngựa."
Diệp Thiên Hủy nảy ra ý tưởng: "Thế thì cứ ghép Lũng Quang với một kỵ sư tập sự là xong, như vậy nó sẽ không phải cõng thêm quá nhiều cân nữa."
Đang mải mê trò chuyện, hai người cũng đụng mặt một vài nhân viên khác của trường đua. Thấy người của họ, Diệp Thiên Hủy ít nhiều cũng thấy chột dạ, chỉ muốn nấp đi cho khuất mắt.
Thế nhưng Cố Thời Chương lại tỏ ra cực kỳ đường hoàng, thản nhiên. Vài nhân viên đi ngang qua nhìn thấy anh còn khẽ gật đầu chào hỏi, thái độ vô cùng cung kính.
Đợi đến lúc đi tới chỗ vắng người, Diệp Thiên Hủy mới tò mò hỏi: "Trông có vẻ anh lăn lộn ở đây cũng khá khẩm quá nhỉ?"
Dưới ánh nắng rực rỡ, Cố Thời Chương hơi nghiêng đầu. Anh trầm ngâm một lát rồi mới mỉm cười đáp: "Cũng tàm tạm thôi. Đợt tham gia Lễ hội cưỡi ngựa ở Nam Phi, thành tích của tôi cũng không đến nỗi nào, có lẽ là nhờ vậy."
Diệp Thiên Hủy: "Thế thì anh cũng nổi tiếng phết đấy chứ."
Cố Thời Chương: "Cũng không hẳn. Tôi chỉ là kỵ sư huấn luyện, nói đúng hơn là người làm công tác hậu trường. Những người thực sự nổi đình nổi đám là các kỵ sư chính thức trực tiếp ra sân thi đấu kìa, bọn họ mới là những kẻ được hưởng hết hào quang và hốt bạc tỷ."
Diệp Thiên Hủy ngẫm lại thấy cũng đúng: "Giống như người tên Kha Chí Minh gì đó hả? Anh ta chắc là một kỵ sư rất nổi tiếng đúng không?"
Cố Thời Chương: "Đúng vậy, Kha Chí Minh này được coi là một huyền thoại rồi. Cậu ta là thế hệ kỵ sư người bản địa đầu tiên của Hương Cảng, chính cậu ta đã phá vỡ thế độc quyền của các kỵ sư ngoại quốc tại đây, coi như đã mở ra một kỷ nguyên mới cho ngành đua ngựa Hương Cảng."
Diệp Thiên Hủy gật gù, thầm nhủ lát nữa về phải tìm hiểu thêm thông tin về cái tay Kha Chí Minh này mới được. Giờ thì ngóc ngách trong trường đua cô cũng đã mò mẫm hòm hòm rồi, đến lúc phải nhanh chóng chuồn thôi.
Cái gã Cố Thời Chương này mặc kệ anh ta là người tốt hay kẻ xấu, cô cứ chuồn trước cho chắc cú, anh ta có muốn gài bẫy cô cũng đừng hòng.
Ai dè đúng lúc định quay gót, Cố Thời Chương lại đột ngột cất lời: "Phòng nghỉ bên này có điểm tâm đấy, cô muốn ăn chút gì không?"
Nghe đến đồ ăn, Diệp Thiên Hủy không kìm được mà rạo rực trong lòng: "Điểm tâm à... có ngon không?"
Cố Thời Chương: "Tất nhiên là ngon rồi. Điểm tâm do nhà hàng chúng tôi làm thường ưu tiên phục vụ khu vực khách VIP bên ngoài, nhưng bao giờ cũng dư ra một ít. Số bánh dư này sẽ được dọn vào phòng nghỉ của nhân viên. Những món này nếu mua bên ngoài phải tốn một mớ tiền mới ăn được đấy, còn ở đây thì chúng ta được ăn miễn phí."
Miễn phí á?
Diệp Thiên Hủy quả thực bị cám dỗ rồi. Nhưng cô vẫn tỏ vẻ giả lả chối từ: "Thôi bỏ đi, làm thế cũng kỳ lắm, tôi đi trước đây."
Cố Thời Chương: "Nếu cô không muốn ăn thì thôi vậy, để tôi đưa cô ra ngoài nhé?"
Diệp Thiên Hủy: "Ừm."
Nói rồi Cố Thời Chương thực sự dẫn Diệp Thiên Hủy đi thẳng ra ngoài. Lúc cất bước theo sau anh, Diệp Thiên Hủy mới thầm nghĩ, xem ra anh chàng này quả thực chẳng có tâm địa xấu xa gì, ít nhất là không có ý định nhân lúc cô lơ là mà báo bảo vệ tóm cổ cô.
Cô lại nghĩ đến đống điểm tâm dành cho khách VIP kia. Chắc hẳn là cực phẩm trần gian đây, đắt xắt ra miếng, người bình thường đâu dễ gì mà được nếm thử.
Mỡ đã dâng tận miệng thế này, cớ sao cô lại không thử một chút chứ?
Khổ nỗi cái gã Cố Thời Chương trước mặt này tâm tư quá đỗi khó lường.
Diệp Thiên Hủy bị giằng xé kịch liệt giữa sức cám dỗ của đồ ăn ngon và sự an toàn của bản thân. Đắn đo một hồi, cuối cùng cô thốt lên: "Ây da, tự nhiên tôi thấy bụng hơi đói đói rồi."
Cố Thời Chương mỉm cười: "Ồ?"
Diệp Thiên Hủy mặt dày nói tiếp: "Thật ra thì... ăn chút đỉnh rồi hẵng đi cũng tốt chán."
Cố Thời Chương: "Nếu cô muốn ăn, vậy để tôi dẫn cô tới đó nhé?"
Đương nhiên là Diệp Thiên Hủy không đi rồi. Cô không thể chui rúc vào không gian kín trong nhà được, cô phải ở lại cái chốn không gian rộng mở này. Có như vậy, nhỡ xảy ra biến cố gì cô mới có đường vắt chân lên cổ mà chạy. Cô không tin mấy tay nhân viên ở đây có cửa đuổi kịp mình.
Hơn nữa, cô cũng muốn mượn cơ hội này để thử lòng Cố Thời Chương, xem anh ta có dám để cô đứng lại đây một mình hay không. Nếu anh ta mang ác ý, chắc chắn sẽ sợ cô tẩu thoát mà cứ bám dính lấy không buông.
Nghĩ vậy, cô nhìn anh cười tít mắt: "Thôi khỏi đi, anh chịu khó vào lấy một ít ra đây cho tôi, chúng ta ăn ở ngoài này được không?"
Cố Thời Chương cũng chẳng tỏ vẻ khó chịu, khẽ gật đầu: "Được thôi, tôi đi lấy vài phần trà bánh ngon ngon ra đây. Phía sau đường đua đằng kia có một cái chòi râm mát, chúng ta qua đó ngồi ăn nhé."
Anh không quên bồi thêm một câu: "Yên tâm đi, sẽ không ai sinh nghi đâu."
Diệp Thiên Hủy đáp rốp rẻng: "Chốt luôn!"
Vị trí này quả thực quá lý tưởng đối với cô. Cái chòi mà anh nhắc tới nằm sát ngay vách tường rào, muốn đánh bài chuồn thì lộn một vòng qua tường là xong phim.
Cố Thời Chương dặn dò: "Vậy cô đứng đây đợi tôi nhé?"
Diệp Thiên Hủy gật đầu lịa lịa.
Cố Thời Chương mỉm cười với cô một cái, sau đó quay người đi thẳng về phía khu vực phòng nghỉ.
Diệp Thiên Hủy đứng thong dong bên đường đua, đăm đăm nhìn theo bóng lưng Cố Thời Chương.
Vóc dáng của anh cực kỳ cao ráo, cách ăn mặc đơn giản gọn gàng càng làm toát lên một vẻ phóng khoáng, nhàn nhã và ngập tràn cảm giác thanh xuân rạng rỡ.
Cô hồi tưởng lại ánh mắt Cố Thời Chương vừa nhìn cô ban nãy. Một ánh mắt đong đầy ý cười ấm áp, thân thiện và chân thành.
Rốt cuộc thì anh ta muốn gì đây?
Cô bất chợt nhớ tới vị đế vương ở một thời đại xa xăm nọ. Khi ngài ấy nhìn cô, đó là một ánh mắt như thế nào nhỉ?
Cô cố gắng lục lọi ký ức, nhưng mọi thứ dường như đã trở nên nhạt nhòa.
Có lẽ lúc còn niên thiếu, ngài ấy cũng từng mang ánh mắt như vậy. Ngài ấy cũng từng mỉm cười dịu dàng nhìn cô, từng gọi cô là Hủy Hủy, từng cùng cô rong ruổi luyện kiếm chốn sơn dã khe suối.
Ngài ấy của thuở niên thiếu vô cùng bao dung và ấm áp, trong trái tim cô, ngài ấy từng giống như một người anh trai thân thiết vô ngần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
