Cố Nhung nghĩ đến sức lực như trâu của Thím Béo lúc véo tai mình, cùng với thể diện đang lung lay sắp đổ của bản thân, khựng lại một chút rồi nghiêm trang nói: “Muỗi đốt.”
“Lấy bát ăn cơm.”
Thịnh Hạ ừm một tiếng, trong lúc đợi Cố Nhung múc canh gà cho mình, không kìm được mà liếc nhìn tai hắn.
Cố Nhung thực sự không tránh được, mặt gỗ bình tĩnh nhìn lại.
Thịnh Hạ nở một nụ cười gượng gạo nhưng không mất đi sự lịch sự: “Con muỗi này cắn độc thật, cũng lợi hại đấy.”
Mặt Cố Nhung giật giật nhìn băng tuyết ngập trời bên ngoài, lần đầu tiên cảm thấy não mình có lẽ đã hỏng vào lúc mình không biết.
Nhưng Cố Nhung vẫn kiên trì làm trái lẽ thường, vô cùng kiên định nói: “Là độc.”
“Muỗi có thể sống sót đến tháng chạp mùa đông, có thể không độc sao?”
Thịnh Hạ ăn của người ta thì miệng mềm, không dây dưa vào chi tiết mùa đông muỗi có còn sống hay không.
Chỉ là bát đựng canh gà không dễ bưng ăn, quay đầu muốn tìm chỗ đặt, lúc này mới phát hiện trong phòng khách hôm qua còn trống hoác đã có thêm một chiếc bàn nhỏ dùng để ăn cơm, ghế đẩu cũng có thêm vài chiếc.
Bàn ghế nhìn qua là biết mới đóng, gỗ đều là màu nguyên bản không sơn, bày ra còn khá vuông vức, trông rất ra dáng.
Cố Nhung đưa cho Thịnh Hạ hai chiếc bát một to một nhỏ: “Qua đó đợi ăn cơm.”
Thực ra hôm nay hắn cố ý kiếm một bộ bát đũa, chuẩn bị mang về cùng với bàn ghế.
Kết quả tạm thời biết được bên này xảy ra chuyện, vứt đồ lại là chạy.
Đợi lúc hắn quay lại tìm, bát sứ đều đã vỡ thành mảnh vụn, thứ duy nhất còn dùng được là hai cái chậu thép và bàn ghế.
Cố Nhung người tàn nhẫn sức lại lớn, không biết kiếm đâu ra một cái chậu inox bị móp một góc, múc cả thịt lẫn canh vào chậu, dùng làm bát canh bưng một chậu lên bàn.
Gà được hầm nguyên con, mặc dù vẫn miễn cưỡng duy trì được hình dáng nguyên vẹn, nhưng rung rinh ánh lên lớp dầu vàng óng ả hấp dẫn, nhìn qua là biết hầm khá nhừ.
Trên mặt canh gà cũng nổi một lớp mỡ gà màu vàng, mùi thơm nức mũi ngang ngược không thèm nói lý.
Thịnh Hạ lúc này thực sự đói rồi, hít hà xoa xoa tay nói: “Tôi đi xới cơm cho anh nhé?”
“Tôi không nấu cơm.”
Cố Nhung bưng một cái chậu inox nhỏ hơn một vòng đi tới, mũi chân móc chiếc ghế đẩu ngồi xuống nói: “Dán mấy cái bánh bột ngô bên mép nồi, ăn tạm.”
Bánh bột ngô mịn nhào nặn dán bên mép nồi, hút no mùi thơm của thịt và nấm.
Đáy bánh được nướng ra một lớp viền giòn rụm, lại rất có chừng mực không bị canh gà ngâm trúng, mềm xốp không mất đi độ dai, càng nhai càng thơm.
Thịnh Hạ ăn được đồ ngon hợp ý tâm trạng rất tốt, tò mò nhìn Cố Nhung nói: “Anh nấu ăn giỏi thật đấy.”
Thực sự rất bất ngờ.
Thịnh Hạ vốn tưởng Cố Nhung là kiểu người uống nước lã ăn bánh bao chay cũng có thể lấp đầy bụng sống qua ngày, không ngờ người này tay nghề nấu ăn lại khá tốt.
Lời khen ngợi này đến từ sự chân thành.
Cố Nhung bất ngờ chạm phải ánh mắt tán thưởng tràn ngập ý cười của Thịnh Hạ, bàn tay cầm muôi múc canh lặng lẽ khựng lại một thoáng, trêu chọc nói: “Muốn ăn đùi gà không cần khen tôi thực ra cũng được.”
Vừa dứt lời, trong bát Thịnh Hạ đã có thêm một cái đùi gà lớn.
Chỉ là lớn đến mức hơi quá đáng, người không biết còn tưởng Cố Nhung xé cho cô nửa con gà.
Thịnh Hạ cười vội vàng uống ngụm nước, cẩn thận húp một ngụm canh gà, trong hơi nóng lan tỏa bên mép bát mày mắt cong cong, vô cùng nghiêm túc nói: “Khen anh không phải vì cái đùi này, nhưng tôi quả thực cũng rất muốn ăn là đúng rồi.”
“Cố Nhung, cảm ơn.”
Thịnh Hạ không phải người không biết tốt xấu, cũng biết mức độ Cố Nhung giúp mình, đã vượt xa sự giúp đỡ của chủ nhà đối với người thuê nhà.
Lòng tốt có thể không hỏi nguồn gốc, nhưng trong lòng biết ơn là điều bắt buộc.
Đầu ngón tay Cố Nhung không để lại dấu vết cuộn lại một cái, nhẹ nhàng nói: “Không có gì.”
Trời lạnh buốt, một bát canh gà ấm áp vào bụng, lại ăn thêm hai bát thịt gà mềm nhừ.
Cuối cùng chấm một cái bánh bột ngô vào nước canh ngập nấm, ăn xong bữa cơm là toát mồ hôi hột, toàn thân trên dưới đều ấm áp.
Thịnh Hạ ăn no tự giác đi rửa bát dọn dẹp tàn cuộc, Cố Nhung đựng cái đùi gà lớn còn lại đã chừa ra từ trước vào chiếc chậu thép rửa sạch, đi đưa cho Thím Béo.
Trước khi đi Cố Nhung nói: “Em nói là muốn đổi chút hạt ngô khô?”
Thịnh Hạ gật đầu: “Đúng.”
“Tôi nghĩ thêm nhiều chủng loại có lẽ sẽ tốt hơn một chút, dù sao chỉ có bỏng ngô hình như không có sự đa dạng để lựa chọn?”
Chỉ là trong thôn ngoài Thím Béo ra cô chẳng quen ai, đổi với Thím Béo sợ bà không chịu nhận tiền.
Vào thành phố thì tạm thời không rút ra được thời gian, kế hoạch chỉ có thể bị ép lùi lại vài ngày.
Cố Nhung bắt được sự tiếc nuối khi Thịnh Hạ thở dài, như có điều suy nghĩ mím môi, vì tiền công tối nay mình có thể được chia, đã ra ngoài gần một tiếng đồng hồ.
Hắn không chỉ mang về một túi hạt ngô, mà còn có một túi nhỏ hạt hướng dương và nửa túi lạc phơi khô.
Cố Nhung ngửa cổ tu ực nửa bát nước nói: “Hạt ngô nồi quay có thể nổ, hạt hướng dương và lạc chỉ có thể lấy chảo sắt thêm muối hạt to vào rang.”
Hôm nay Thịnh Hạ muốn xuất phát đúng giờ để kịp suất chiếu phim thì rang ngay bây giờ đã không kịp nữa rồi.
Thịnh Hạ nắm một nắm hạt hướng dương trong mắt tràn ngập sự kinh ngạc vui mừng, vui vẻ thuận miệng nói: “Lần sau rang cũng giống nhau mà.”
“Sao anh lợi hại thế?”
Cố Nhung là cây đèn thần Aladdin sao?
Lúc Thịnh Hạ ngủ hắn không chỉ làm một bữa tối thơm phức, hắn còn tiện tay dọn dẹp xong xuôi toàn bộ đồ đạc cần dùng để bày sạp, chỉ chờ xuất phát là được.
Chỉ là người này bận rộn trong ngoài đồng thời, hình như quên mất thay cho mình một chiếc áo chưa bị xé rách.
Thịnh Hạ sau khi mở sạp bận rộn nửa ngày mới phát hiện ra, vạt áo sơ mi của Cố Nhung thiếu mất một mảng lớn.
Chất liệu Đích Xác Lương đắt tiền, lại còn là màu trắng tinh tươm không dính nửa điểm bụi bẩn thể diện nhất.
Thứ đồ tốt như vậy ở trong thôn đặc biệt hiếm thấy, chỉ là mảng bị ngắn đi đó, không hiểu sao lộ ra vài phần thê lương không nói nên lời, trong nháy mắt đã không còn thể diện như vậy nữa.
Mảng vạt áo bị thiếu là do hắn xé xuống để lau tay cho cô.
Thịnh Hạ nhớ lại tình hình lúc đó, gốc tai vô cớ nóng bừng lên, nhân lúc mọi người đều vội đi xem phim vắng vẻ trong chốc lát, nén ngượng ngùng nhỏ giọng nói: “Cố Nhung, tôi đền cho anh một chiếc áo nhé?”
Cố Nhung bận đến mức chiếc áo khoác quân đội khoác lên trước khi ra khỏi cửa cũng phanh ngực, mới nghỉ lại thở hắt ra một hơi, nghe tiếng liền thả lỏng lưng tựa vào tay lái xe ba gác.
Cánh tay có chiều dài vượt trội hơn người thường tùy ý vắt sang hai bên, là một tư thế không thể thoải mái hơn.
Xương mày bị bóng đêm bao phủ phần lớn của hắn từ từ cong lên, cười như không cười nói: “Đền tôi một chiếc áo?”
“Đúng vậy, áo sơ mi này của anh không phải bị xé rách rồi sao?”
Thịnh Hạ cười khô khan: “Tôi đền anh một chiếc? Anh thay chiếc khác mặc trước nhé?”
“Vậy e là không được.”
Cố Nhung tỉnh bơ nói: “Tôi tổng cộng chỉ có một chiếc áo sơ mi này, không có đồ để thay.”
Cổ họng Thịnh Hạ hơi nghẹn lại, như thương lượng nói: “Vậy... vậy ngày mai tôi đi mua cái mới cho anh nhé?”
“Mua cũng không kịp đâu, sáng mai tôi phải mặc ra ngoài rồi.”
Thịnh Hạ: “...”
Hơn nửa khuôn mặt Cố Nhung chìm trong bóng đêm mờ ảo, Thịnh Hạ nhất thời không nhìn rõ sự trêu chọc trên mặt hắn, sững sờ mờ mịt nói: “Vậy làm sao bây giờ? Tôi đền anh nguyên giá trực tiếp đưa tiền mặt cho anh được không?”
Cố Nhung nhịn nửa ngày không nhịn được, cười khẽ vài tiếng trầm thấp nói: “Vị nữ đồng chí này, ngày mai thứ tôi phải mặc ra ngoài cũng không phải là tiền mặt đâu.”
“Dán nhân dân tệ lên người, chưa kịp ra khỏi cửa đã bị người ta coi là lưu manh bắt lại rồi, đồng chí nhỏ này chẳng phải là có lòng tốt làm chuyện xấu sao?”
Cái này cũng không được cái kia cũng không xong, hơn nữa lời của người này vừa nhiều lên, là luôn có cảm giác mang theo vài phần không đứng đắn đáng để suy ngẫm.
Thịnh Hạ khó xử trái phải thầm nghiến răng: “Dán lên người không thích hợp, dán lên mặt đi.”
“Mặt anh đẹp, dán lên mặt nhất định không ai bắt anh.”
Cố Nhung gục trên tay lái cười đến mức không thẳng nổi lưng, lúc sắp bị Thịnh Hạ xách nồi quay úp vào mặt mới đề nghị: “Hay là em tìm miếng vải, giúp tôi khâu mảng này lại?”
Thịnh Hạ sau một thoáng mờ mịt liền chỉ vào mình: “Tôi sao?”
“Khâu lại?”
“Ý anh là bảo tôi khâu áo cho anh???”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


