Giọng Cố Nhung không lớn, nhưng đủ để mỗi người có mặt ở đó đều nghe rõ.
Biểu cảm của Cố Xã và Lan Quế Hương liên tục thay đổi giữa sự vặn vẹo và dữ tợn, cuối cùng vẫn không dám phát ra nửa âm thanh ngăn cản nào.
Bây giờ Cố Nhung mới chỉ đập tầng một, hắn còn chưa lên lầu đâu!
Nếu lại chọc giận tên điên này, trên dưới đều bị đập phá hết, trong nhà có thể chẳng còn lại gì ngoài khung nhà trống trơn!
Khi Cố Nhung kéo Thím Béo đi ra ngoài, Lan Quế Hương đang tê liệt trên khung cửa còn theo bản năng né tránh một chút, ánh mắt căn bản không dám đặt lên người Cố Nhung.
Cố Nhung làm ngơ trước đám đông đang kiễng chân thò đầu thì thầm to nhỏ, chú ý tới con gà mái lớn đang chạy điên cuồng trong sân, cười đầy vẻ châm chọc: “Gà này nuôi không tồi.”
“Mang về hầm canh cho vợ tôi uống chắc là được.”
Gà mái lớn của nhà họ Cố được nuôi để đẻ trứng.
Lan Quế Hương chỉ trông cậy vào chút trứng gà này để phụ cấp chi tiêu trong nhà, con nào con nấy đều được nuôi béo mầm, bản thân bình thường chạm vào cũng không nỡ làm rụng vài cọng lông gà.
Lan Quế Hương tổng cộng chỉ nuôi bốn con, Cố Nhung nhặt một đoạn dây thừng gai ngay tại trận buộc luôn hai con to nhất.
Hắn bắt gà rồi cũng không vội đi, cứ thế ở ngay trong khoảng sân nhỏ của nhà họ Cố cắt tiết làm thịt gà!
Thím Béo: “...”
Thím Béo bị hành động kinh người bất ngờ này của Cố Nhung làm cho vô cùng luống cuống, nhìn Cố Nhung cầm dao chẻ củi dứt khoát cắt tiết giết gà, tức giận nghiến răng: “Cháu chê chuyện chưa đủ lớn à?”
“Sao cháu lại không biết nghe lời thế hả? Để vợ cháu biết xem con bé xử lý cháu thế nào!”
Cố Nhung thầm nghĩ vợ cháu còn chẳng thèm quản cháu, cô ấy cũng lười xử lý cháu.
Nhưng đối mặt với ý tốt của Thím Béo, Cố Nhung cười vô cùng ngoan ngoãn: “Thím, thím về nghỉ ngơi trước đi.”
“Cháu làm sạch sẽ con gà này rồi về nhà, thứ này mùi tanh nồng đừng để hun trúng thím nữa.”
Gà đã ngoẹo cổ ngỏm rồi, có lẽ là bát đĩa đều bị đập hết rồi, Cố Nhung cũng lười tìm đồ khác để hứng, máu gà đỏ tươi cứ thế chảy dọc theo nền xi măng trong khoảng sân nhỏ của nhà họ Cố lênh láng khắp mặt đất.
Thím Béo thấy hắn thực sự không nói nổi, cộng thêm người trông cũng còn khá bình tĩnh, bị cảnh tượng do Cố Nhung bày ra làm cho buồn nôn muốn chết, hất tay áo vội vã rời đi.
Những người khác ngơ ngác nhìn Cố Nhung đầy tay máu gà, Cố Nhung bóp cổ gà chậc chậc cười: “Mọi người còn chưa đi, là đợi tôi dọn dẹp xong mở tiệc ăn cỗ à?”
Mọi người vừa nhìn thấy máu trên tay hắn, không nói hai lời lập tức giải tán.
Căn nhà lầu vốn chật ních người lại trở về sự tĩnh lặng, Cố Nhung cứ thế ngồi trong khoảng sân nhỏ chuyên tâm vặt lông rửa gà.
Suốt cả quá trình, Cố Xã co rúm dưới lầu không dám động đậy.
Lan Quế Hương mặc dù xót xa muốn chết, nhưng vừa nhìn thấy một vũng đỏ tươi dưới chân Cố Nhung, đành nén đau lòng im như thóc.
Lúc Cố Nhung đập đồ thì vững vàng chuẩn xác tàn nhẫn, làm việc cũng khá lưu loát.
Con gà mái lớn mổ bụng mang theo mỡ vàng được rửa sạch sẽ trắng trẻo, không tìm ra thêm vết bẩn nào nữa, Cố Nhung vứt đống ruột gà đầy đất, dùng dây thừng gai buộc chân gà treo tất cả lên chiếc rìu.
Cố Nhung cuối cùng cũng sắp đi rồi.
Lan Quế Hương đã sắp sợ phát điên rồi.
Hôm nay Cố Nhung dám giết gà ngay trước mặt bà ta, ai biết hắn có thực sự phát điên muốn giết người hay không!
Nhìn thấy Cố Nhung đi về phía mình, Lan Quế Hương mất kiểm soát kêu lên vài tiếng: “Mày đừng qua đây!”
“Cút!”
“Mày cút cho tao!”
Cố Nhung dùng đầu lưỡi đẩy hàm bên cười đầy ẩn ý, nắm lấy cánh tay không ngừng vung vẩy đánh đấm của Lan Quế Hương, cúi người nhìn chằm chằm vào mắt bà ta gằn từng chữ: “Nhớ kỹ, không ai được bén mảng đến căn nhà nhỏ bên kia.”
“Tất nhiên, bà cũng có thể không nhớ.”
“Chỉ là tôi nhớ Cố Trường Sinh hình như sắp đi làm ở trên huyện, Cố Trường Thọ đang học tiểu học trên trấn?”
Lan Quế Hương nghe thấy hai đứa con trai của mình được nhắc đến, lập tức như phát điên gầm lên tức giận: “Mày nhắc đến chúng nó làm gì?!”
“Cố Nhung mày dám!”
“Nếu mày dám động đến con trai tao, tao sẽ...”
“Nói cứ như bà có thể làm gì được tôi vậy.”
Cố Nhung khinh thường hừ một tiếng, đứng thẳng người hờ hững nói: “Chỉ muốn nhắc nhở các người thôi, căng thẳng thế làm gì?”
“Nếu tôi muốn làm gì đó với Cố Trường Sinh, thì bây giờ người bị gọi là tội phạm cải tạo đáng lẽ phải là nó, không đúng sao?”
Giọng nói nhẹ như tiếng thì thầm bên tai của Cố Nhung, lọt vào tai Lan Quế Hương lại giống như những chiếc gai nhọn nung đỏ, từng chữ từng chữ thi nhau đâm vào nơi sâu thẳm trong nội tâm không thể nói cho ai biết của Lan Quế Hương.
Trơ mắt nhìn Lan Quế Hương mặt mày trắng bệch đờ đẫn, đã run rẩy thành cái sàng lọt gió bốn bề, Cố Nhung cười đầy vẻ chế giễu: “Thế nên, đừng có chọc vào tôi.”
Chính hắn cũng cảm thấy rất khó tin.
Những người này rốt cuộc lấy đâu ra dũng khí, rốt cuộc nghĩ thế nào mà dám đến chọc vào hắn vậy?
Cố Nhung nói xong bỏ lại Lan Quế Hương đang hồn siêu phách lạc cất bước bỏ đi, hai con gà béo mập xách trong tay treo trên chiếc rìu, đung đưa giữa không trung theo động tác bước đi của Cố Nhung.
Những người trốn trong bóng tối xem náo nhiệt không hẹn mà cùng hít một hơi khí lạnh rồi tản đi, Thím Béo canh chừng giữa đường chặn Cố Nhung trực tiếp tóm lấy người.
“Thằng ranh con kia, cháu đứng lại cho thím!”
Cố Nhung nở nụ cười lấy lòng, Thím Béo tức giận vỗ thẳng vào lưng hắn: “Cái thằng cứng đầu không nghe lọt tai này!”
“Đủ lông đủ cánh rồi bây giờ bà đây không quản nổi cháu nữa rồi, nói thế nào cũng không nghe, cháu còn cứ phải ăn gà của người ta!”
“Thèm thì đến nhà thím giết cho cháu không được sao? Cháu cứ phải làm ầm ĩ lên như thế!”
Danh tiếng của Cố Nhung vốn đã không dễ nghe, lại làm ầm ĩ như vậy, quay đầu lại còn không biết rốt cuộc sẽ truyền ra những lời nói bậy bạ không đầu không đuôi gì nữa.
Thím Béo sầu đứt từng khúc ruột.
Cố Nhung nghiêng đầu cúi xuống, phối hợp với cánh tay giơ cao của bà bị bà véo tai xoay ba vòng, vẫn cười vô tư lự: “Thím, cháu cố ý lấy cho thím một con, thím mang về ăn nhé?”
Thím Béo tức giận nhổ nước bọt vào hắn: “Thím sợ bị hóc xương gà!”
“Sao có thể chứ?”
“Thịt thì thơm xương thì phải nhổ ra ngoài, thím lợi hại như vậy sao có thể bị hóc xương được?”
Cố Nhung mặt dày hì hì cười, ôm vai Thím Béo đưa người về: “Thím cứ yên tâm mà ăn, thấy ngon cháu lại đi kiếm cho thím, đảm bảo...”
“Cháu còn dám làm bậy!”
“Không làm bậy nữa không làm bậy nữa.”
Cố Nhung lập tức ngoan ngoãn dỗ dành nói: “Đều nghe thím, chỉ ăn hai con này không ăn nhiều nữa.”
Thím Béo bị vừa dỗ vừa lừa đưa đến trước cửa nhà, nghĩ đến những lời nghe được trong căn nhà lầu của nhà họ Cố, rốt cuộc vẫn không nhịn được: “Con ơi, ngôi nhà lầu đó rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
“Sao cháu lại nói đồ trong ngôi nhà lầu đó là...”
Nụ cười trên mặt Cố Nhung nhạt đi vài phần, giây trước lông mày và ánh mắt còn tràn ngập vẻ rạng rỡ giây sau đã ủ rũ cụp xuống.
Thân hình cao gần một mét chín, ủ rũ cụp mày cụp mắt hệt như một đứa trẻ chịu uất ức ở bên ngoài.
Thím Béo từ nhỏ đã không nhìn nổi cái bộ dạng quỷ quái này của Cố Nhung, cho dù biết hắn cố ý giả vờ đáng thương để lấp liếm cho qua chuyện, cuối cùng vẫn mủi lòng không hỏi tiếp.
Con gà Cố Nhung đưa, Thím Béo rốt cuộc vẫn không lấy, bà chê vướng víu.
Đợi Cố Nhung đi rồi, hàng xóm của Thím Béo thò đầu ra nói: “Thím Béo, những bữa cơm thím cho Cố Nhung ăn những năm trước không uổng phí đâu.”
Cố Nhung trước mặt hai vợ chồng nhà họ Cố cứ như hung thần, cái tư thế đó ai nhìn thấy cũng phải sợ.
Nhưng người này cũng biết thế nào là bát cơm nhẹ ân tình nặng, trước mặt Thím Béo luôn biết dỗ dành chiều chuộng, tuyệt nhiên không có lúc nào vuốt ngược lông!
Trong lòng Thím Béo mây sầu không tan, uể oải đáp qua loa một câu: “Vốn dĩ là đứa trẻ ngoan, liên quan gì đến tôi?”
Hàng xóm còn muốn nói nhiều, Thím Béo lại đóng cửa không ra nữa, những người tọc mạch chỉ có thể ngậm ngùi bỏ qua.
Cố Nhung về đến nhà vứt rìu rửa tay nhóm bếp, Thịnh Hạ đang ngủ mơ màng bị một mùi thơm nức mũi đánh thức.
Trong mơ cô đang gặm đùi gà lớn, còn uống mấy bát nước luộc gà hương vị vô cùng đậm đà.
Hương vị vẫn còn lưu lại đầu môi kẽ răng.
Thịnh Hạ nằm ườn trên giường đất hít hít mũi, thầm nghĩ đợi hôm khác ăn chút đồ ngon khao bản thân, rồi mới phát hiện mùi thơm trong mơ hình như không phải ảo giác.
Mùi thơm này đang xộc thẳng vào phòng cô!
Thịnh Hạ cũng không có đồng hồ đoán không chuẩn bây giờ là mấy giờ, bò dậy mặc quần áo chỉnh tề men theo mùi thơm bước ra khỏi phòng.
Cố Nhung ngồi bên bếp cầm con dao nhỏ đang gọt một khối gỗ nhỏ, nghe thấy tiếng bước chân đến gần, đầu cũng không ngẩng lên nói: “Rửa tay chuẩn bị ăn cơm.”
“Gà mái già hầm nấm núi.”
Nấm núi là Thím Béo lên núi nhặt về phơi khô cất đi vào mùa thu, từng cho Cố Nhung không ít, Cố Nhung rửa ngâm nở một bát trực tiếp hầm lên.
Gà mái già cướp từ nhà họ Cố da béo thịt dày.
Từ lúc lên nồi đến bây giờ ninh lửa nhỏ hai tiếng rưỡi, mùi thơm của nấm núi và sự đậm đà của gà mái già hòa quyện vào nhau, ninh đến mức vừa vặn.
Ngoài muối ra không cần thêm bất kỳ gia vị nào khác, sự kết hợp đơn giản nhất chính là hương vị quyến rũ người ta nhất.
Thịnh Hạ thức dậy thật đúng lúc.
Thịnh Hạ bị mùi thơm này câu lên cơn thèm, ánh mắt chuyển hướng rơi vào đôi tai đỏ bừng khác thường, nghi ngờ còn to hơn một vòng của Cố Nhung, không hiểu sao có chút chần chừ.
“Tai anh...”
“Bị gà mổ à?”
Cố Nhung: “...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


