Thôn Thanh Lâm nổi tiếng nghèo khó, ngôi nhà hai tầng của nhà họ Cố là sự oai phong độc nhất vô nhị trong thôn.
Mặc dù rất nhiều người đều thắc mắc nhà họ Cố lấy đâu ra khoản tiền lớn để xây nhà, nhưng đã mấy năm rồi cũng chỉ có một ngôi nhà duy nhất này, cho nên hướng Cố Nhung đi đặc biệt rõ ràng, liếc mắt là nhận ra ngay.
Số hộ gia đình Cố Nhung qua lại trong thôn ít ỏi đến đáng thương, chỉ có Thím Béo coi hắn như nửa đứa con trai, người nhận ra điều không ổn cũng chỉ có thể đến gọi Thím Béo đi giúp.
Khi đám đông ồn ào vội vã kéo đến, Cố Nhung đã đến trước cửa ngôi nhà lầu.
Đây là lần đầu tiên Cố Nhung đến đây sau khi ngôi nhà được xây xong.
Trên cánh cổng sắt lớn quấn một sợi xích sắt và ổ khóa to, quấn đủ ba vòng.
Đứng ngoài cánh cổng sắt vẫn có thể nghe thấy tiếng người nói chuyện bên trong, Cố Xã và Lan Quế Hương cũng đã về rồi.
Chỉ là Cố Nhung không định gọi cửa.
Cố Nhung hơi lùi lại nửa bước quan sát chiếc ổ khóa sắt treo trên cửa, nhún vai lấy đà rồi giơ rìu lên nhắm chuẩn chiếc ổ khóa to, “choang” một tiếng đập thẳng xuống!
Người đang khóc lóc ầm ĩ trong nhà nghe thấy tiếng động lớn hoảng hốt chạy ra: “Sao thế?”
“Cố Nhung mày đây là...”
Choang!
Cố Nhung giơ tay lại giáng mạnh thêm một búa, chiếc ổ khóa vốn đóng chặt dưới sức mạnh kinh người đã phát ra tiếng “cắc” rồi đứt gãy, bị Cố Nhung tiện tay ném thẳng xuống chân.
Lan Quế Hương suýt nữa tức điên ngay tại chỗ.
Lan Quế Hương run rẩy chỉ vào Cố Nhung đang đầy sát khí, tức giận nói: “Thằng súc sinh mày muốn làm gì?!”
“Đây là nhà của bố mẹ mày, mày...”
“Cũng đâu phải nhà tôi.”
Cố Nhung đá văng cánh cửa sắt không còn khóa bước vào vài bước, nhìn Lan Quế Hương đang hoảng sợ lùi lại cười khẩy nói: “Hơn nữa tôi lấy đâu ra bố mẹ?”
“Bà đẻ ra được súc sinh sao?”
Miệng Cố Nhung nói đây không phải nhà mình, nhưng vào cửa lại không thấy chút khách sáo nào, cổ tay khẽ xoay, lưỡi rìu đã tùy ý bổ xuống làm sập chuồng gà trong sân.
Con gà mái lớn vô tình được thả ra phát ra tiếng cục cục kinh hoàng chạy trốn khắp nơi, đôi cánh đập điên cuồng còn quạt lên một sân đầy lông gà.
Lan Quế Hương ôm lấy cái đầu quấn băng gạc của mình bất chấp tất cả hét lên: “Ông nó ơi!”
“Ông nó ơi mau dậy đi, Cố Nhung muốn giết người rồi!”
“Người đâu mau...”
“La hét cái gì mà cuống lên thế?”
Cố Nhung chậm rãi bước lên bậc thềm, nhìn Lan Quế Hương không ngừng lùi lại suýt ngã xuống đất, chế giễu nói: “Tôi không giết người.”
“Chỉ đơn thuần đến thu chút tiền lãi thôi.”
Hôm nay lúc xảy ra chuyện náo loạn hắn không có mặt, lúc ở đồn công an còn có một tờ giấy bãi nại chưa ký, hắn chỉ có thể nhịn.
Nhưng tiền đền bù cũng đã đưa rồi, giấy bãi nại nên lấy cũng đến tay rồi.
Bây giờ thì không cần thiết phải nhẫn nhịn nữa.
Cố Nhung đưa tay về phía Lan Quế Hương túm lấy cánh tay bà ta xách người từ dưới đất lên, khóe mắt chân mày còn thoáng nụ cười như có như không, giọng điệu mang nhiều phần bất đắc dĩ.
“Lúc đánh đến nhà tôi tìm vợ tôi gây rắc rối, cũng mềm nhũn chân thế này sao?”
“Lần sau đòi tiền cũng được, kiếm chuyện cũng thế, nhớ chọn lúc tôi có nhà mà đến được không? Đỡ mất công tôi phải đi tìm tận nơi, thực sự rất phiền phức.”
Cố Nhung vừa dứt lời, Cố Xã đang ngủ trên lầu nghe thấy tiếng động lớn dưới nhà cũng chạy ra.
Nhìn thấy chiếc rìu trong tay Cố Nhung, sắc mặt Cố Xã lập tức thay đổi.
Cố Nhung từ từ nhướng mắt nhìn người cha trên danh nghĩa này, như thể đứng từ xa cũng bị mùi rượu nồng nặc trên người ông ta xộc vào mũi, hắn mất kiên nhẫn nhăn mũi, buông Lan Quế Hương ra đá bay chiếc bàn trà kê ở giữa.
Trên bàn trà bày bộ ấm trà gồm một ấm sáu chén vốn chẳng ăn nhập gì với căn nhà này, bay lơ lửng giữa không trung rồi vỡ tan tành, mảnh sứ vỡ tung tóe khắp đất.
Lan Quế Hương gần như bị dọa chết khiếp ngồi bệt trên bậu cửa, ngơ ngác nhìn Cố Nhung cao lớn vạm vỡ gần như không nói nên lời.
Cố Xã cũng lùi lại theo bản năng khi thấy Cố Nhung tiến tới, bản năng mang theo sự sợ hãi lùi lại.
Cố Nhung thấy vậy cười trầm thấp: “Nhìn các người xem, chỉ có chút gan chuột nhắt thế này, sao dám đi tìm vợ tôi gây rắc rối vậy hả?”
Cố Xã run rẩy: “Thằng tạp chủng, giết người phải đền mạng, mày...”
“Sao cứ luôn nghĩ tôi muốn giết người?”
Cố Nhung xoay xoay chiếc rìu trong tay, bật cười nói: “Nhờ phúc của hai vị, tôi đã đi cải tạo một lần rồi, không có hứng thú làm lần thứ hai.”
“Nhưng mà...”
“Các người không nghĩ rằng, tiền của tôi dễ lấy thế chứ?”
Đưa ba mươi đồng là vì muốn đánh nhanh thắng nhanh, không để lại hậu họa.
Nhưng lấy tiền của hắn, thì phải trả giá.
Dưới ánh mắt khó tin của Cố Xã, Cố Nhung vung rìu trực tiếp đập nát một chiếc ghế. Hắn giẫm lên vụn gỗ từng bước tiến lên, hễ có thứ gì xuất hiện trước mắt, bất kể là gì đều bị hắn vung tay đập nát.
Ngôi nhà lầu của nhà họ Cố trong ngoài đều được trang hoàng rất tinh xảo, tủ đứng lớn một mét tám sơn màu đỏ mận, bàn ăn bằng gỗ tròn rộng rãi, thậm chí còn có tủ quần áo kèm gương soi toàn thân.
Cố Nhung thấy gì đập nấy.
Lan Quế Hương dường như bị dọa vỡ mật hoàn toàn trước sự hung hãn đằng đằng sát khí của Cố Nhung, bủn rủn ngã quỵ trên bậu cửa, biến thành một con rối hình người khô héo chỉ biết la hét vô ích.
Cố Xã căn bản không dám bước xuống cầu thang một bước, bám chặt lấy tay vịn bằng gỗ tự nhiên rồi ngã nhũn ra đất, gót chân không ngừng đạp đất lùi lại.
Đồ đạc trong phòng khách đập xong rồi, Cố Nhung vung tay đi vào bếp.
Nồi niêu xoong chảo thậm chí là bếp lò, tiếng gốm sứ vỡ vụn loảng xoảng vang lên hết đợt này đến đợt khác.
Đợi đến khi đám người Thím Béo vội vã chạy đến, Cố Nhung nhẹ nhàng đập vỡ chiếc bát đựng canh lớn cuối cùng.
Cố Nhung thong thả nói: “Nhà tôi còn chẳng có nhiều bát đĩa để bày biện thế này, các người dựa vào đâu?”
Hắn không được ăn, vậy thì ai cũng đừng hòng ăn.
Căn nhà lầu vốn khiến ai ai cũng ngưỡng mộ giờ đây bừa bộn khắp nơi, khắp sàn là vụn gỗ và sứ vỡ bị đập nát, những người ngoài cửa trợn mắt há hốc mồm nhìn thậm chí còn không tìm được chỗ đặt chân để vào cửa.
Trái tim Thím Béo đập thình thịch liên hồi trong lồng ngực, trước tiên bà túm lấy Lan Quế Hương đã bị dọa thành đống bùn nhão, nhìn kỹ một lượt để chắc chắn Cố Nhung không đánh người, ném Lan Quế Hương chỉ biết la hét sang một bên, với sự linh hoạt không phù hợp với vóc dáng xông lên lầu xác định Cố Xã vẫn còn sống.
Cố Nhung nhịn cười bước tới đỡ lấy Thím Béo, bất đắc dĩ nói: “Thím gấp cái gì?”
“Chỉ là mấy thứ đồ không đáng tiền, đập thì đập thôi.”
Thím Béo thầm nghĩ nếu cháu đập đồ của mình thì thím đã chẳng đến xen vào, nhưng đập phá ngôi nhà lầu thành ra thế này, người nhà họ Cố làm sao có thể để yên!
Cố Nhung đúng là chê rắc rối của mình còn chưa đủ nhiều!
Quả nhiên Cố Xã cố nén sự hoảng hốt trong lòng bò dậy từ dưới đất, thở hổn hển nói: “Tao... tao phải đi báo công an bắt mày, mày đập nhà tao tao...”
“Cái nhà này là do ông kiếm ra sao?”
Cố Nhung cười như không cười nghiêng đầu nhìn Cố Xã thịt mỡ trên mặt run rẩy, thủng thỉnh nói: “Tôi không nói thì thôi, các người không lẽ cũng quên rồi chứ?”
Đừng nói là đập vài thứ đồ, cho dù hắn dẫn người đến dỡ từng viên gạch của ngôi nhà lầu này, ai dám nói gì?
Cố Nhung lười để ý đến vẻ mặt thay đổi liên tục của Cố Xã, xoay xoay chiếc rìu trong tay, gương mặt vẫn nở nụ cười ôn hòa, chỉ là lời nói nghe thế nào cũng mang theo vẻ hung tợn của kẻ cướp: “Tôi lười tính toán, không có nghĩa là tôi sẽ không tính toán.”
“Còn muốn tìm vợ tôi gây rắc rối, tốt nhất là cân nhắc cho kỹ rồi hẵng làm chuyện ngu xuẩn.”
“Tính tôi không tốt, các người đều biết mà, phải không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

