Khi Cố Nhung bước ra, cảm xúc của Thịnh Hạ đã ổn định lại gần như hoàn toàn, cô cuộn mình trong chiếc áo khoác da lớn của Cố Nhung, ngồi đó với vẻ mặt ủ rũ.
Thím Béo áp tai nghe ngóng ngoài cửa một lúc lâu, thấy Thịnh Hạ không nhìn về phía này liền véo cánh tay Cố Nhung, thấp giọng nói: “Cái thằng hồ đồ này.”
“Hai kẻ đó là hạng người gì Thịnh Hạ không biết, cháu cũng không biết sao? Sao cháu có thể đưa nhiều tiền như vậy trong một lần chứ?”
Để bọn họ biết trong tay Cố Nhung có tiền, vậy những ngày tháng sau này còn ra thể thống gì nữa?
Hơn nữa dựa vào đâu mà phải đòi ba mươi đồng?
Còn chẳng bằng ba lạng xương, Lan Quế Hương bình thường bị Cố Xã đánh chết đi sống lại cũng chẳng nỡ mua thuốc, bây giờ sao tự nhiên lại có giá thế?
Thím Béo còn muốn cằn nhằn Cố Nhung quá hào phóng.
“Khụ khụ khụ.”
Cố Nhung khoác tay Thím Béo, nháy mắt trêu chọc, Thím Béo không nhịn được bật cười thành tiếng: “Được, không nói nữa.”
Thím Béo ghét bỏ gạt Cố Nhung ra, bước tới vươn tay ôm lấy vai Thịnh Hạ: “Đi thôi con, chúng ta về nhà!”
Lúc đến đông người lại ồn ào, còn mang theo hai người bị thương kêu gào sắp chết, bí thư thôn trực tiếp đi mượn chiếc máy kéo duy nhất trong đại đội, nhét bừa những người liên quan vào một thùng xe kéo đến đây.
Lúc về thì phải tự lực cánh sinh rồi.
Chiếc xe đạp khung nam của Cố Nhung thì có đấy, chỉ tiếc là cũng không đèo được cả Thịnh Hạ và Thím Béo.
Thím Béo nói mình đi bộ về là được.
Thịnh Hạ vừa định nói mình cũng không cần ngồi xe, đã bị bà ấn xuống yên xe: “Trẻ con giật mình không được mệt, cháu lên ngồi để Cố Nhung dắt, hai thím cháu ta vừa đi vừa nói chuyện cũng tiện đường đưa cháu về nhà luôn.”
Thịnh Hạ liên tục nói mấy tiếng không cần, nhưng không chống lại được sự quả quyết của Thím Béo.
Trong quá trình giằng co, Cố Nhung im như hến chỉ cong mắt cười, đợi Thịnh Hạ cuối cùng bại trận bị ấn ngồi xuống, Cố Nhung vỗ vỗ vai cô: “Bám chắc vào.”
Ba người đi cùng nhau, Thịnh Hạ cảm thấy mình nổi bần bật một cách kỳ quặc, lại còn giống như một đứa trẻ bị người ta đẩy đi, thực sự rất khác người.
Tuy nhiên hai người đang đi bộ căn bản không bận tâm đến sự phản kháng của cô, tự mình nói chuyện rất vui vẻ.
Thịnh Hạ dần dần nghe đến nhập tâm, cũng quên mất sự ngượng ngùng của mình.
Đợi đến khi cùng những bông tuyết bay lả tả về đến thôn, quay cuồng một chuyến như vậy ai cũng mệt mỏi, Thím Béo cũng không giữ người, chỉ nói: “Bị kinh hãi rồi về nghỉ ngơi đi.”
“Cố Nhung, cháu đừng quên chuyện thím vừa nói với cháu, về nhớ gọi hồn cho con bé nhé.”
Theo cách nói của người già, trẻ con bị kinh hãi dễ mất hồn, bắt buộc phải gọi trước khi trời tối, nếu không sẽ dễ đổ bệnh.
Thịnh Hạ muốn nói mình từ lâu đã không còn là trẻ con nữa, không ngờ Cố Nhung gật đầu lại rất dứt khoát: “Thím yên tâm, cháu nhớ rồi.”
Thịnh Hạ: “...”
Vừa vào đến thôn, Thịnh Hạ đã kiên quyết xuống tự đi bộ, chỉ là trên người vẫn cuộn chiếc áo khoác da lớn của Cố Nhung.
Cố Nhung suốt chặng đường chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng cổ cứng cáp, dắt một chiếc xe đạp khung nam thêu hoa văn chẳng ăn nhập gì với bộ đồ này, rõ ràng trời lạnh buốt mà không thấy lạnh chút nào, khóe trán thậm chí còn rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Thịnh Hạ lầm bầm một câu trai tráng có khác, thân nhiệt tốt thật, đi đến trước cửa có chút gượng gạo nói: “Áo này của anh, tôi giặt sạch rồi trả anh nhé?”
Cố Nhung đang dựng xe vào góc tường, khóe mắt lướt qua vạt áo gần như kéo dài đến đầu gối Thịnh Hạ, vẻ mặt không đổi nói: “Chỉ có một chiếc này thôi, giặt rồi tôi không có đồ mặc.”
Thịnh Hạ khó xử cào cào khung cửa, giọng điệu ngập ngừng: “Vậy làm sao bây giờ?”
“Tôi mặc bẩn rồi, anh...”
“Vốn dĩ là đồ nhặt được, có thể sạch sẽ đến mức nào?”
Cố Nhung hà một hơi nóng vào lòng bàn tay, lười biếng nói: “Đừng hoảng, lúc nhặt cũng không bẩn lắm đâu.”
Thịnh Hạ: “............”
Lừa quỷ chắc!
Thứ này mà là đồ nhặt được sao?
Đống rác nào có thể nhặt ra được thứ đồ tốt thế này, cô lập tức dấn thân vào sự nghiệp nhặt rác, không chút từ nan!
Chút ngượng ngùng của Thịnh Hạ bị mấy câu này của Cố Nhung xua tan sạch sẽ, cô kéo áo xuống rồi ném qua.
Cố Nhung bắt lấy chiếc áo khoác da rơi xuống từ không trung, nhướng mày cười, không còn bộ râu lởm chởm, nụ cười này lại chói mắt đến lạ thường.
Vẻ ngoài thực sự rất đẹp.
Chính là kiểu đẹp trai góc cạnh và nam tính.
Chỉ là một anh chàng đẹp trai tử tế tiếc là lại biết mở miệng nói chuyện, thật đáng tiếc.
Thịnh Hạ lắc lắc đầu không để ý đến lời nói nhảm của Cố Nhung, uể oải hỏi: “Vậy anh đói không?”
“Tôi làm chút đồ ăn cho anh coi như bữa cơm cảm ơn nhé?”
Tiền thuốc men Cố Nhung trả thay lát nữa tính sau, để bày tỏ lòng biết ơn thì làm chút đồ ăn là thiết thực nhất.
Dù sao chỉ có cô và Cố Nhung biết vợ chồng là giả, hôm nay người ta đi giúp cô là thật.
Tuy nhiên Cố Nhung lại lắc đầu: “Không đói, đi nghỉ đi.”
“Tối nay trên sân đập lúa của đại đội ba có chiếu phim, còn đi không?”
Thịnh Hạ hít hít mũi: “Đi.”
Việc bán bỏng ngô này không đòi hỏi kỹ thuật cao, có công cụ là có thể bắt tay vào làm.
Con người là sinh vật bậc cao vốn chẳng hề thiếu bản năng bắt chước, một khi có người nhìn thấy việc buôn bán của cô phát đạt nhận ra có lợi nhuận, số người bắt chước bày sạp sẽ ngày càng nhiều.
Lợi thế dẫn đầu có thể chiếm được thêm một ngày tính một ngày, bớt đi một ngày là bớt kiếm được ba đồng của một ngày.
Cố Nhung không hề bất ngờ với câu trả lời nhận được, ừ một tiếng nói: “Vậy được, tám giờ tối chiếu phim, khoảng sáu rưỡi tôi gõ cửa gọi em, đi ngủ đi.”
Thịnh Hạ cảm ơn sự chu đáo của Cố Nhung rồi đóng cửa lại, đầu ngón tay Cố Nhung vuốt ve chiếc áo khoác da vẫn còn lưu lại nhiệt độ của một người khác, nụ cười trên mặt cũng theo đó bị gió tuyết thổi đông cứng nơi khóe miệng.
Bây giờ là một giờ chiều.
Cố Nhung xác nhận thời gian rồi nhét đồng hồ vào túi quần, tìm ra một chiếc rìu sắc bén trong phòng khách chất đầy đồ lặt vặt, cổ tay hất lên trên ước lượng một chút rồi hài lòng vặn vẹo cổ, một tay xách chiếc rìu lớn khoảng một mét đi thẳng ra cửa.
Trong thôn xảy ra một chuyện lớn như vậy, những người tọc mạch không dám chọc vào vận xui của vợ chồng Cố Nhung, ùa nhau kéo đến nhà Thím Béo.
Thím Béo bị người ta hỏi đến mất kiên nhẫn nói: “Thế nào gọi là con dâu ác độc? Bà có biết nói tiếng người không?”
“Hai vợ chồng nhà Cố Xã tự mình không làm chuyện con người, vác mặt đến tìm xui xẻo, sao lại chỉ cho phép Cố Xã đánh người, không cho phép người bị đánh đánh trả?”
“Cảnh sát đều nói không phải lỗi của vợ Cố Nhung, bà ăn nói hàm hồ lật lọng, chẳng lẽ còn giỏi xử án hơn cả cảnh sát?”
Thịnh Hạ không đánh trả, thực sự bị người ta đè ra đánh thì đi đâu tìm công lý?
Thím Béo cảm thấy đòn này đáng lẽ phải trả!
Người nói chuyện bị Thím Béo chặn họng sắc mặt khó coi, bầu không khí đang ngượng ngùng thì bên ngoài đột nhiên có người hét lên: “Ôi chao nguy to rồi!”
Tim Thím Béo lỡ một nhịp, vội vàng đứng dậy thì người nói chuyện xông vào nói: “Thím Béo thím mau đến nhà họ Cố xem đi, có người nói nhìn thấy Cố Nhung xách một cây rìu đi thẳng đến ngôi nhà nhỏ của nhà họ Cố rồi!”
“Trông hùng hổ thế kia e là sắp xảy ra chuyện lớn rồi!”
“Đây là đi tìm hai vợ chồng nhà họ Cố tính sổ rồi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
