Sau khi phim chiếu xong về đến nhà tối hôm đó, Cố Nhung chủ động đảm nhận công việc đếm tiền lẻ dưới ánh nến, Thịnh Hạ lấy được kim chỉ từ hộp dụng cụ chứa đủ thứ của Cố Nhung.
Thịnh Hạ nhìn chằm chằm cây kim ở tay trái và sợi chỉ ở tay phải, im lặng trong ánh nến leo lét.
Thịnh Hạ im lặng rất lâu cuối cùng cũng lấy hết can đảm, nhắm chuẩn chiếc áo sơ mi Cố Nhung cởi ra dũng cảm hạ độc thủ.
Khóe mắt Cố Nhung nhìn rõ sự cẩn thận của Thịnh Hạ cùng với góc độ đâm kim kỳ lạ của cô, đột nhiên quên mất mình đếm đến bao nhiêu rồi.
Thịnh Hạ nhạy cảm ngẩng đầu: “Sao thế?”
“Tôi đã nói là tôi không biết khâu, là anh cứ đòi khâu lại để mai mặc, nếu tôi khâu hỏng thì đó cũng là...”
“Của tôi.”
Ngón tay cái của Cố Nhung buông xấp tiền lẻ đang đè ra, bình tĩnh nói: “Hỏng cũng tính là của tôi.”
“Em tiếp tục đi, tôi cũng tiếp tục.”
Cố Nhung kiềm chế khóe miệng đang giật giật bắt đầu đếm lại từ đầu, Thịnh Hạ quan sát một lát không bắt được vẻ trêu chọc, bĩu môi cúi đầu tiếp tục.
Lúc Thịnh Hạ quyết định chốt mũi thắt nút, Cố Nhung cũng canh chuẩn thời cơ báo chính xác số lượng tiền lẻ.
“Tám đồng ba hào bảy xu.”
Tối nay ngoài bỏng ngô, còn có thêm ngô nổ, có người không thích ăn bỏng ngô phần lớn cũng không ra về tay không, buôn bán có thể gọi là khá phát đạt.
Thịnh Hạ bị doanh thu thu hút sự chú ý, trầm ngâm nói: “Đa dạng hóa chủng loại quả nhiên là khả thi.”
Hôm nay có thêm hạt ngô khô nổ, doanh thu quả nhiên nhiều hơn hôm qua.
Cho dù là cả hai loại trên đều không thích ăn cũng không sao, thêm lạc rang, hạt dưa, đậu nành rang, kiểu gì cũng có một loại hợp khẩu vị của khách hàng.
Ánh mắt Cố Nhung thản nhiên lướt qua vạt áo đã khâu xong, vẻ mặt tự nhiên: “Muốn thu mua hạt hướng dương có thể sang thôn Thanh Sơn bên cạnh hỏi thử.”
“Mấy năm trước hợp tác xã mua bán chỉ định thu mua đài hoa hướng dương, không ít hộ trong thôn đều trồng, nhưng năm nay hợp tác xã mua bán không có kế hoạch thu mua hạt dưa.”
Thời buổi này hợp tác xã mua bán mới là lựa chọn hàng đầu của đại đa số mọi người khi mua bán hàng hóa.
Chỉ cần là đồ hợp tác xã mua bán thu mua, thì rất ít người sẽ chọn bán cho tư nhân.
Ngược lại, những thứ bị hợp tác xã mua bán loại khỏi kế hoạch thu mua, đồng nghĩa với việc trong tay dân làng khả năng cao sẽ có hàng tồn đọng, và giá cả dễ thương lượng, biên độ lợi nhuận rất lớn.
Ánh mắt Thịnh Hạ hơi sáng lên: “Vậy ngày mai tôi đi?”
“Ngày kia.”
Cố Nhung gõ gõ mặt bàn nói: “Ngày mai không có suất chiếu phim, em phải đi cùng tôi đến một nơi.”
Thịnh Hạ chưa kịp phản ứng: “Đi đâu?”
“Đi sửa một món hàng lớn.”
Cố Nhung vớ lấy chiếc áo sơ mi đã khâu xong đứng dậy, vươn vai một cái thật dài như một chú mèo lớn, khóe mắt đong đầy nụ cười trêu chọc nói: “Đồng chí, chúng ta không phải đã thỏa thuận xong rồi sao?”
“Sao, muốn đổi ý à?”
Thịnh Hạ sững người một chút đột nhiên nhớ ra giao hẹn của mình với Cố Nhung, liên tục xua tay: “Không phải muốn đổi ý, chỉ là...”
“Cũng được, vậy ngày mai mấy giờ xuất phát? Đi đâu?”
“Canh gà bữa tối còn chừa lại một hũ, sáng mai ở nhà nấu mì ăn xong rồi đi, còn đi đâu...”
Cố Nhung nghiêng đầu chớp chớp mắt, trêu chọc nói: “Đến nơi em sẽ biết.”
“Yên tâm, không bắt cóc đem bán đâu.”
Vạt áo vốn dĩ chỉ bị xé rách một góc, nhét vào cạp quần một chút cũng không ảnh hưởng đến việc mặc.
Sau khi trải qua bàn tay vá víu khẩn cấp có thể gọi là thay da đổi thịt của Thịnh Hạ, coi như đã hoàn toàn hỏng bét, dúm dó như một con rùa bò bằng tám mươi cái chân.
Vặn vẹo đến mức nhét cũng không nhét nổi!
Nhận ra Thịnh Hạ chột dạ đến mức thở gấp, Cố Nhung tinh ý ừ một tiếng, sải đôi chân dài đi về phòng mình: “Được, em làm.”
Lấy công chuộc tội mà, bát mì canh gà này hắn có tư cách ăn.
Đưa mắt nhìn Cố Nhung đi rồi, Thịnh Hạ cũng vội vàng cất gọn tiền lẻ đã chia xong, bưng nến trở về phòng mình.
Có lẽ là vì trước khi ngủ vẫn còn đang chột dạ, trong mơ Thịnh Hạ không được ăn một miếng đồ ngon nào, bị một con rết lớn hình thù kỳ dị mặt mũi dữ tợn truy sát cả đêm.
Con rết lớn còn biết nói tiếng người, gào thét khản cả cổ đòi Thịnh Hạ trả áo sơ mi cho ta, còn cố ý nhấn mạnh là vải Đích Xác Lương thượng hạng, nếu không thì không cần.
Thịnh Hạ ôm tâm trạng may mắn thoát chết từ miệng con rết lớn, mang theo hai quầng thâm mắt to đùng bò dậy đánh răng rửa mặt.
Đợi đến khi cô như thây ma ngửa cổ ùng ục bọt kem đánh răng trong miệng, mới phát hiện Cố Nhung dậy còn sớm hơn.
Cố Nhung bước vào bếp ném củi trên vai vào góc tường, vớ lấy khăn mặt lau mồ hôi trên trán, chỉ vào cái túi mới xuất hiện trên bệ bếp nói: “Bột mì trắng ở đây.”
Cứ như sợ không được ăn vậy.
Thịnh Hạ nhe răng súc sạch chút bọt cuối cùng, xua tay ra phía sau: “Biết rồi, ra ngoài đợi ăn đi.”
Bột mì trắng chất thành đống nhỏ trên thớt được dùng tay đào ra một cái hố nhỏ, ngoài một nhúm muối và nước lạnh, Thịnh Hạ còn đập thêm hai quả trứng gà vào trong.
Bột mì pha thêm nước ban đầu khá dính tay, sau khi nhào nặn nhiều lần dần trở nên nhẵn mịn và có độ dai, Thịnh Hạ tìm cái chậu đựng canh gà hôm qua úp ngược khối bột lại, để yên cho bột nghỉ.
Canh gà hôm qua trên mặt đông lại một lớp mỡ gà màu vàng dày cộp, trong canh cũng còn thừa lại chút thịt, thịt trên khung xương gà đều là những miếng to.
Nhân lúc đợi bột nghỉ, Thịnh Hạ dứt khoát lấy riêng một cái bát ra, gỡ hết thịt trên khung xương gà xuống xé thành những sợi thịt nhỏ, cùng với canh gà đã đông lại bắc một cái nồi khác, dùng lửa nhỏ từ từ ninh.
Khối bột sau khi nghỉ càng thêm dẻo dai, cây cán bột hơi lăn một cái đã thành lớp vỏ mỏng và to bản.
Sau ba lần gấp ba lần cán, trên lớp vỏ bột được cán mỏng rắc thêm chút bột mì khô, nơi lưỡi dao đi qua biến thành những sợi mì dài và nhỏ, Thịnh Hạ còn cố ý cầm lên giũ giũ để tránh bị dính vào nhau.
Canh gà trong nồi tỏa ra mùi thơm hấp dẫn, nồi lớn đun nước cũng sôi sùng sục.
Thịnh Hạ nắm mì thả vào nồi, đầu cũng không ngoảnh lại: “Cố Nhung, chuẩn bị rửa tay ăn cơm!”
Cố Nhung tranh thủ gội đầu, bàn tay cầm khăn mặt vò mạnh mái tóc, lúc bước ra giống như chê tóc mái lòa xòa che mắt, tìm một chiếc kéo nhắm mắt lại là “xoẹt” một nhát.
Thịnh Hạ cầm đũa nhìn mà trợn mắt há hốc mồm.
Màn thao tác thần kỳ khiến người ta sững sờ của Cố Nhung vẫn đang tiếp tục.
Đợi Cố Nhung nhắm mắt cắt xoẹt xong, mái tóc dài ngắn không đều như chó gặm, lại một lần nữa dẫn đầu xu hướng thời trang, khiến Thịnh Hạ phải âm thầm hít một hơi khí lạnh.
Đẹp trai có thể tùy hứng như vậy sao?
Ra tay tàn nhẫn thế này cơ à?
Ngay khi Thịnh Hạ định nói hay là anh đừng ra tay tàn nhẫn với bản thân như vậy, Cố Nhung dường như cuối cùng cũng hài lòng, ngửa đầu dùng bàn tay vuốt ngược ra sau gáy, mái tóc lởm chởm như chó gặm vương hơi nước chưa lau khô, chớp mắt đã ngoan ngoãn vuốt ngược ra sau.
Nhìn vầng trán lộ ra của Cố Nhung và đôi mắt đang nhìn về phía mình, Thịnh Hạ tâm phục khẩu phục giơ ngón tay cái lên: “Đúng là có gương mặt đẹp trai thì muốn làm gì thì làm.”
Cứ cái kiểu tóc này mà vẫn rất đẹp, mặt đẹp quả nhiên mới là vũ khí tối thượng!
Cố Nhung vò tóc một cái rồi đội khăn mặt lên đầu, đút tay vào túi quần bước tới nhận lấy bát mì canh gà của mình.
Thịnh Hạ vốn chu đáo lại chú trọng khẩu vị, trong mì không chỉ thêm gà xé phay, mà còn có củ cải trắng thái sợi nhỏ.
Sợi củ cải giòn sần sật mang theo vị ngọt tự nhiên, sợi mì dai ngon hòa quyện với vị thơm ngon béo ngậy của canh gà, mỗi một miếng đưa vào miệng đều như đánh thức mọi giác quan còn ngái ngủ.
Cố Nhung thong thả húp cạn nước canh dưới đáy bát, vẫn còn thèm thuồng hương vị còn vương lại, bên tai tự động vang vọng lại là tiếng gọi anh thuận miệng của Thịnh Hạ.
Mặc dù Thịnh Hạ nói là anh chàng đẹp trai, nhưng cũng không sao.
Ít nhất theo Cố Nhung thấy thì cô đã gọi anh rồi.
Cố Nhung được rất nhiều người gọi là Nhung ca, trước đây không cảm thấy cách xưng hô này có gì đặc biệt.
Nhưng nghe Thịnh Hạ nói như vậy, hắn đột nhiên có chút ngứa ngáy trong lòng.
Hắn muốn nghe Thịnh Hạ gọi Nhung ca.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)