Đào Tô đảo mắt một cái: “Sao nào, các anh tới được mà tôi không tới được chắc?”
Người đàn ông nghẹn lời, không ngờ cô lại đối đáp như thế, nhưng ngoài miệng vẫn nghiêm túc bảo: “Nơi này rất nguy hiểm, không phải chỗ cô nên đến.”
Đào Tô cạn lời toàn tập. Câu này mà để người khác nói ra thì cô sẽ thấy ngấy đến tận cổ, nhưng thốt ra từ miệng người đàn ông mặt lạnh như tảng băng này lại nghe êm tai đến lạ. Đúng là nhan sắc quyết định tất cả.
Cả hai kiếp cô đều tiếp xúc không ít với quân nhân. Hai người này dáng dấp hiên ngang, toàn thân toát ra vẻ chính trực, đặc biệt là người đàn ông mặt lạnh kia, giọng nói mang theo uy quyền bẩm sinh khiến người ta bất giác muốn phục tùng theo mệnh lệnh của anh. Đào Tô đại khái đã đoán ra thân phận của họ.
Cô đặt cái xẻng xuống, xoay người đổi hướng khác rồi bước đi.
Chàng trai mặt búp bê định gọi với theo: “Ơ này, cô bé ơi, chúng tôi chỉ muốn tốt cho cô thôi.”
Đào Tô chỉ giơ tay vẫy vẫy sau lưng.
Cậu ta còn định nói thêm gì đó, nhưng người đàn ông đã ngăn lại: “Thiết Ngưu.”
Thiết Ngưu sốt ruột: “Đội trưởng, ở đây không an toàn đâu.”
Đào Tô nín thở, từ trong không gian tùy thân rút ra một đoạn râu nhân sâm đút cho con hươu nuốt xuống, lại cho nó uống thêm một chén nước linh tuyền. Thấy nó dần hồi phục chút sức lực, cô liền đặt tay lên bụng nó, nương theo vị trí thai nhi mà từ từ đẩy ra. Không biết qua bao lâu, một chú hươu con ướt sũng trượt ra ngoài, dây rốn vẫn còn nối liền với hươu mẹ. Đào Tô dùng dao găm cắt đứt dây rốn, lấy ra một chiếc khăn lông sạch sẽ lau sạch miệng mũi cho con non rồi đặt nó nằm cạnh hươu mẹ.
Hươu mẹ nhìn con mình, ánh mắt tràn ngập sự dịu dàng, rồi lại cảm kích nhìn sang Đào Tô. Đào Tô xoa đầu nó, dùng nước linh tuyền rửa sạch vết thương, tìm vài loại thảo dược cầm máu tiêu viêm, giã nát rồi đắp lên vết thương, sau đó dùng băng gạc băng bó cẩn thận.
Đúng lúc này, một con hươu đực lao vun vút chạy tới, bờm ở cổ dính đầy lá thông, trên gạc còn vướng vài chiếc lá cây. Nó đột ngột dừng lại trước mặt hươu mẹ, trong họng phát ra tiếng rống dài rung chuyển. Hươu mẹ khẽ khẽ đáp lại, dùng chóp mũi cọ vào cẳng chân trước dính đầy bùn đất của hươu đực, rồi quay đầu ra hiệu về phía hươu con đang cuộn tròn sau lưng.
Hươu đực cúi đầu xuống, cẩn thận dùng gạc hươu chạm vào con non. Khi hươu con dùng chiếc mũi ướt át húc húc vào cằm nó, hươu đực liền cất lên tiếng kêu vang dội, âm thanh xuyên thấu cả cánh rừng.
Nó bước tới trước mặt Đào Tô hơi cúi đầu xuống như thể đang bày tỏ lòng biết ơn. Đào Tô dè dặt đưa tay vuốt ve thân hình nó. Con hươu đực đợi cô vuốt ve xong liền quay người chạy về phía trước vài bước, rồi lại ngoái đầu nhìn cô. Đào Tô chỉ vào mình hỏi: “Mày muốn tao đi theo mày à?” Con hươu đực gật đầu.
Đào Tô đi theo nó không bao lâu thì tới trước một vách đá không quá cao. Toàn bộ vách đá được bao phủ bởi dây leo chằng chịt. Hươu đực đứng im trước vách đá, cúi người làm động tác lấy đà rồi nhảy vọt lên, biến mất ở vị trí cách mặt đất hơn hai mét.
Đào Tô nhướng mày, nơi này có hang động, lại còn kín đáo đến vậy.
Hươu đực thò đầu ra từ sau đám cây leo trên vách đá, ra hiệu cho Đào Tô trèo lên. Đào Tô đầy đầu vạch đen, cô làm sao nhảy cao được như nó chứ. Nghĩ ngợi hồi lâu, cô bèn lấy từ kho trong không gian ra một chiếc cuốc leo núi, dưới ánh mắt khó hiểu của con hươu đực, chật vật leo lên tận cửa hang.
Chưa kịp nghỉ ngơi, cô đã bị cách bài trí bên trong hang động thu hút. Hang đá này rõ ràng có dấu vết sinh hoạt của con người. Ở vị trí hơi lùi vào trong so với cửa hang có đặt một chiếc bàn làm từ gốc cây lớn, trên bàn có hai cái cốc. Chỉ là hiện tại trên đó phủ một lớp bụi mỏng, xem chừng chủ nhân đã mấy ngày không quay lại. Đi vòng qua một khúc quanh vào sâu bên trong, không gian rộng gấp đôi bên ngoài, sát vách tường bên trái là một chiếc giường đá tự nhiên, không quá rộng nhưng một người nằm ngủ vẫn thừa thãi, trên giường trải một lớp đệm rất dày. Bên phải là một chiếc bàn gỗ trông khá cũ kỹ. Trên bàn đặt một máy thu phát vô tuyến điện cùng một xấp tài liệu dày cộp. Cô tiện tay lật xem, không ngờ bên trong lại có tài liệu về các thí nghiệm vô nhân tính do một quốc gia nào đó tiến hành trong thời kỳ chiến tranh. Đào Tô ngây người, kịch tính thế này ư, chẳng lẽ cô vừa xông thẳng vào sào huyệt của đặc vụ gián điệp rồi?
Chưa kịp cảm thán, ánh mắt cô đã bị vài chiếc rương gỗ lớn đặt phía trong bàn hấp dẫn. Nhìn vào độ tinh xảo và chất liệu của rương, chắc chắn bên trong chứa toàn đồ tốt. Cô nóng lòng mở ra, mấy rương đầu tiên toàn là vàng bạc châu báu, đồ gốm sứ và thư pháp tranh cổ. Mở đến chiếc rương cuối cùng, cô hoàn toàn im lặng: đây chẳng phải là những bảo vật quốc gia lưu lạc ở nước ngoài mà đời sau dù đất nước cùng giới ái quốc dốc hết sức lực cũng chưa thể mang về hay sao.
Đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng bước chân, Đào Tô không kịp suy nghĩ nhiều, lập tức dẫn theo hươu đực trốn tọt vào không gian tùy thân. Hươu đực chỉ cảm thấy hoa mắt một cái, nó bỗng nhiên xuất hiện ở một nơi hoàn toàn xa lạ, trước mắt là một dòng suối trong vắt, hít thở bầu không khí tràn ngập hơi nước thanh khiết, đôi mắt nó sáng rực lên vì phấn khích.
Đào Tô không có tâm trí đâu mà quản nó, cô tập trung toàn bộ tinh thần chú ý đến động tĩnh bên ngoài. Tiếng sột soạt vang lên một hồi lâu, rồi hai người đàn ông bước vào hang động. Họ ngồi xuống cạnh bàn và bắt đầu trò chuyện.
Tập trung lắng nghe một lát, lông mày Đào Tô nhíu chặt thành một nốt thắt. Hai người này một kẻ nói tiếng Nhật, một kẻ nói tiếng Trung, vậy mà trao đổi vô cùng trôi chảy, rõ ràng đôi bên đều hiểu đối phương đang nói gì. Nghe ý tứ của họ thì dường như bọn họ đến đây là nhắm vào hai ông lão đang sống ở chuồng bò. Không ngờ hai ông lão đó lại có lai lịch lớn đến thế, khiến đối phương không tiếc công sức muốn bắt bằng được họ đi. Ngoài ra kẻ kia còn dẫn người nói tiếng Trung tới đây để nhận diện địa điểm, nơi này quả thực là một chỗ ẩn nấp tuyệt hảo.
Hai người trao đổi rất nhanh, sau đó lại lục đục trèo xuống, không biết đã đi đâu mất.
Đào Tô đợi đến khi bên ngoài không còn tiếng động, nán lại thêm một lát để chắc chắn người đã đi thật xa mới dẫn hươu đực từ không gian bước ra ngoài. Con hươu đực dường như vẫn còn lưu luyến không muốn rời đi.
Đào Tô xoa đầu nó, nhỏ nhẹ thương lượng: “Mày đi trước đi, mau về với vợ con mày.”
Hươu đực cứ nấn ná mãi không chịu đi, Đào Tô biết nó không nỡ xa cô là một phần, phần khác là đang thèm thuồng nước linh tuyền của cô. Vừa rồi cô thấy nó cứ nhìn chằm chằm muốn uống, nhưng có lẽ chưa được cô đồng ý nên nó đành nhịn. Cô dùng bình nước của mình đong một bình nước linh tuyền rồi treo lên cổ nó, miệng dặn dò: “Ngoan nào, mang về cho vợ con mày nhé.” Con hươu đực cọ cọ vào tay cô, lúc này mới chịu cất bước rời đi.
Đào Tô đi tới góc hang, thu toàn bộ đồ đạc trong các rương gỗ vào không gian tùy thân rồi bước ra khỏi hang, lần theo đường cũ quay về.
Vừa rồi cô đã tính toán kỹ, đặc vụ thì nhất định không thể bỏ mặc, nếu tốn chút công sức thì có lẽ cô cũng tóm gọn được bọn chúng, nhưng cô lại chẳng muốn phí sức làm gì. Hơn nữa xử lý thế nào mới là vấn đề lớn, cô chẳng thể giải thích nổi với người khác làm sao mình làm được chuyện đó.
Thế là cô tính kế lên hai người đàn ông gặp trong rừng lúc nãy, biết đâu hai người bọn họ chính là người được cử đến để bắt bọn đặc vụ này thì sao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
