Chuyện này quả thực đã bị Đào Tô đoán trúng phóc. Người đàn ông kia tên là Chu Hạo, thuộc về bộ phận bảo mật, lần này nhận mệnh lệnh đến đây để bảo vệ hai vị Chung lão và Điền lão, đồng thời truy bắt đám đặc vụ đang có mưu đồ bắt cóc hai ông. Cả hai ông lão đều là những nhân vật đầu ngành trong lĩnh vực nghiên cứu trọng điểm, vì một vài nguyên nhân đặc biệt mà buộc phải hạ phóng về đại đội sản xuất Hồng Tinh. Sau khi phía bên ngoài biên giới nắm được tình hình đặc biệt này, bọn chúng liền nghĩ trăm phương ngàn kế hòng đưa hai ông đi. Hiện tại công tác nghiên cứu khoa học của đất nước cơ bản đang rơi vào giai đoạn đình trệ, nếu như mất đi những nhân tài tầm cỡ như vậy thì tổn thất đối với quốc gia sẽ mang tính hủy diệt.
Chính vì thế, kẻ địch phái tới thực hiện nhiệm vụ lần này tuyệt đối không phải hạng tầm thường. Lực lượng hai bên đã giao tranh nhiều lần ở khu vực lân cận nhưng vẫn chưa bên nào chiếm được thế thượng phong. Đặc biệt là đối phương đã cắm rễ hoạt động ở vùng này nhiều năm, địa hình tỉnh Hắc lại vô cùng phức tạp, một khi đã lủi vào rừng rậm là lập tức bặt vô âm tín. Chu Hạo đã dẫn người mai phục truy lùng ở vùng này hơn một tháng nay rồi.
Đào Tô dựa theo trí nhớ lần theo con đường lúc đến, chẳng mấy chốc đã quay lại chỗ gặp hai người bọn họ ban nãy, nhưng hai người đã không còn ở nguyên vị trí cũ. Cô đi vòng quanh các lối để tìm kiếm, thầm cầu nguyện họ vẫn còn ở gần đây.
Nửa tiếng trôi qua mà vẫn không thấy bóng dáng ai, cô đặt mông ngồi phịch xuống đất, vừa định bỏ cuộc thì một giọng nam trầm ấm, êm tai vang lên ngay sau lưng: “Cô đang tìm chúng tôi à?”
Đào Tô giật bắn mình, lồm cồm bò dậy. Khi nhìn thấy bọn họ, cô lập tức thở phào nhẹ nhõm, bèn đảo mắt một cái rồi cất giọng mang chút vẻ chất vấn: “Các anh biết tôi tìm các anh, vậy nên nãy giờ trốn trong bóng tối nhìn lén tôi bao lâu rồi hả?”
Chu Hạo phớt lờ câu hỏi của cô, đi thẳng vào vấn đề: “Có việc gì?”
Đào Tô ngẫm nghĩ một lát, Chu Hạo cũng không giục giã cô. Mãi một lúc sau cô mới cất tiếng: “Các anh là ai, mang thân phận gì?”
Chu Hạo khẽ nhíu mày: “Tại sao lại hỏi chuyện này?”
“Tôi có chuyện rất quan trọng muốn báo cho các anh, nhưng tôi phải xác nhận thân phận của các anh trước đã.” Đào Tô nghiêm trang trả lời.
Chu Hạo nhìn cô một lúc rồi ra hiệu bằng mắt cho chàng trai mặt búp bê bên cạnh. Thiết Ngưu bước lên, móc từ trong túi áo ngực ra một cuốn sổ chứng nhận rồi đưa cho Đào Tô.
Đào Tô nhận lấy cuốn sổ nhỏ, lật đi lật lại kiểm tra hồi lâu. Đây là giấy chứng nhận quân nhân tại ngũ. Cô cố gắng nhớ lại xem giấy chứng nhận của cha và anh trai nguyên chủ trông như thế nào, sau khi xác định không có vấn đề gì mới trả lại cho Thiết Ngưu.
Chu Hạo đợi cô kiểm tra xong xuôi liền nhướng mày ra hiệu: Giờ thì cô nói được rồi chứ.
Đào Tô mím môi, tung ra một quả bom hạng nặng: “Tôi đụng phải đặc vụ trong rừng rồi.”
Ánh mắt Chu Hạo khẽ dao động nhưng nét mặt vẫn không để lộ bất kỳ biểu cảm nào, anh hỏi: “Sao cô biết đó là đặc vụ?”
“Tôi nghe thấy bọn chúng nói chuyện.”
“Mấy người?”
“Hai người, một tên người Nhật, một tên nói tiếng Trung.”
“Sao cô biết có người Nhật?” Chu Hạo cảnh giác hỏi dồn.
Đào Tô cạn lời: “Tôi thấy anh trông cũng giống cấp lãnh đạo, dù bình thường không chịu học bài thì chẳng lẽ anh cũng không xem phim chiếu bóng à? Hắn ta cứ mở miệng ra là baka baka, y hệt như mấy tên người Nhật nói chuyện trong phim ấy chứ đâu!”
Thiết Ngưu nhìn cô bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Cô gái này cừ thật đấy, đây là người đầu tiên anh chàng thấy dám ăn nói ngang ngửa như thế với đội trưởng của mình. Á, mà mình đang nghĩ cái quái gì thế này, đây đâu phải chuyện nên nghĩ vào lúc này! Cậu ta lắc mạnh đầu để kéo sự chú ý trở lại việc Đào Tô đang trình bày.
Chu Hạo không để ý tới mấy động tác nhỏ của cấp dưới, trong lòng thầm thở phào một hơi. Tuy rằng anh đã nắm được thông tin lý lịch của cô gái nhỏ này và biết rõ cô hoàn toàn trong sạch, nhưng việc cô xuất hiện ở đây quả thực có chút trùng hợp khó tránh khỏi nghi ngờ. Không hiểu vì sao, trong lòng anh lại chẳng hề mong cô gái này có vấn đề về thân phận.
Anh suy nghĩ một lát rồi tiếp tục hỏi: “Bọn chúng đã nói những gì?”
“Tôi chỉ hiểu được lời của người nói tiếng Trung thôi, đại khái là dạo này bị truy đuổi ráo riết quá, nhưng bọn chúng vẫn phải nhanh chóng tìm cách bắt Chung lão và Điền lão đi.” Đào Tô dựa theo lời giải thích đã chuẩn bị từ trước để nói, tuyệt đối không thể để lộ chuyện bản thân nghe hiểu tiếng Nhật.
Chu Hạo đã tin tưởng đến phần lớn, giọng điệu cũng hòa hoãn hơn đôi chút: “Cô gặp bọn chúng ở đâu?”
Đào Tô chỉ tay về một hướng: “Trên vách đá phía trước có một hang động, tôi đuổi theo một con hươu nên vô tình phát hiện ra. Bọn chúng vội vã quay về nói vài câu rồi đi ngay, tôi trốn ở tận góc trong cùng nên không bị phát hiện. Trong hang còn có cả máy thu phát vô tuyến và tài liệu nữa, tôi đọc chẳng hiểu gì cả.”
Đào Tô đành chịu thua trước ánh mắt đầy áp lực của anh. Cô hiểu rằng anh có thể vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng mình, chỉ là tin tình báo cô đưa ra quá đỗi quan trọng, dù thế nào đi nữa bọn họ cũng phải đi xác minh thực hư. Nghĩ đến đây, cô đành thỏa hiệp: “Được rồi.” Nói xong, cô xoay người chẳng thèm chào hỏi lấy một tiếng, hậm hực đi trước dẫn đường, miệng lầm bầm: “Đúng là xui xẻo, biết thế chẳng thèm lo chuyện bao đồng, nguy hiểm chết đi được, đặc vụ bằng xương bằng thịt đấy chứ đùa à.”
Chu Hạo quanh năm trải qua huấn luyện đặc biệt nên thính lực vượt xa người thường. Suốt dọc đường nghe cô lải nhải lẩm bẩm, anh lại cảm thấy một cô gái như thế này trông vô cùng sống động và chân thật.
Tốc độ di chuyển của cả ba người đều không hề chậm. Nhất là Đào Tô, điều này nằm ngoài dự liệu của Chu Hạo. Thể lực của cô gái nhỏ này rất tốt, tuy không thể so được với anh nhưng đã vượt xa đa số người bình thường, hèn chi dám một thân một mình xông vào chốn rừng sâu núi thẳm này.
Rất nhanh sau đó họ đã tới gần vách đá có hang động. Cả ba nấp sau một thân cây lớn, hai người đàn ông đều nhìn về phía Đào Tô. Đào Tô chỉ tay về vị trí hang động. Chu Hạo quay sang dặn dò Thiết Ngưu: “Thiết Ngưu, chú ý tình hình xung quanh, tôi lên xem trước.” Dứt lời, anh liền sải bước về phía vách đá.
Đào Tô kinh ngạc nhìn anh thoăn thoắt trèo lên mà không phát ra một tiếng động nào. Trong lòng cô không khỏi cảm thán, quả nhiên khoảng cách giữa người với người là quá lớn, khỉ leo cây khéo cũng chẳng nhanh bằng anh.
Chừng mười mấy phút sau, anh từ cửa hang nhảy vọt xuống, cảnh giác quan sát bốn phía rồi rảo bước quay lại sau thân cây, nói với hai người: “Quay về trước đã.”
Hai người đàn ông định hộ tống Đào Tô ra tận bìa rừng. Suốt dọc đường, Đào Tô ra sức từ chối: “Tôi tự đi được rồi, không cần các anh tiễn đâu.”
Chu Hạo im lặng không đáp. Thiết Ngưu tính tình xởi lởi, nhiệt tình nói: “Thế sao được chứ, ở đây vừa có thú dữ vừa có kẻ xấu, chúng tôi phải đảm bảo an toàn cho cô.”
“Tôi không cần.” Đào Tô đáp. Vấn đề mấu chốt là hai người này cứ đi theo làm kỳ đà cản mũi, cản trở việc kiếm tiền của cô đấy chứ.
Tuy trong lòng nghĩ vậy nhưng dọc đường cô cũng chẳng để tay chân rảnh rỗi. Cứ nhìn thấy thảo dược nào chất lượng tốt là cô lại hái một ít, gặp rau rừng tươi non cũng nhổ vài nắm, chẳng mấy chốc đã đầy hơn nửa cái gùi. Chỉ là cô không dám lén bỏ vào không gian tùy thân. Cô luôn cảm thấy người đàn ông này quá đỗi nhạy bén, muốn giở trò qua mặt dưới mí mắt anh e là không giấu nổi.
Chu Hạo cứ thế đi theo sau cô, hễ cô dừng lại là anh cũng dừng bước đứng đợi một lát chứ chẳng hề giục giã. Thậm chí gặp gà rừng trên đường, anh còn tiện tay bắn hạ hai con cho cô.
Đào Tô nhận lấy một cách vô cùng thản nhiên, thậm chí còn vứt luôn chiếc gùi sang cho Thiết Ngưu cõng hộ. Mãi cho đến khi ra tới bìa rừng, ba người mới mỗi người một ngả. Đào Tô không buồn dò hỏi kế hoạch tiếp theo của họ, tự mình cõng gùi rảo bước xuống núi.
Chu Hạo đứng nhìn theo bóng lưng cô cho tới khi khuất hẳn sau rặng cây, lúc này mới quay người dẫn Thiết Ngưu chạy vụt về một hướng khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
