Đào Tô múc ra một nửa chỗ thịt gà vừa ninh, lấy thêm mấy chiếc bánh màn thầu lớn bỏ vào trong làn, dùng chiếc khăn bông sạch sẽ đậy kín lại, rồi dắt theo Đại Hoàng lén lút bước ra khỏi cửa.
Cô thậm thụt đi tới khu chuồng bò. Gọi là chuồng bò nhưng bên trong chẳng có con bò nào cả, đàn bò đều đã được chuyển sang chuồng mới xây, chuồng cũ này để cho những người bị hạ phóng như các ông ở. May mà đại đội trưởng đối xử với họ khá tốt, đã cho người tu sửa lại từ trước nên về mặt an toàn thì không có vấn đề gì.
Chung lão hếch mũi nói: “Lão Điền này, sao tôi ngửi thấy mùi thơm này mỗi lúc một đậm thế nhỉ.”
Điền lão cũng bảo: “Hình như đúng thế thật. Chẳng lẽ chúng ta thèm quá hóa ra ảo giác rồi à?”
Hai người quay đầu lại thì thấy cô gái nhỏ đang xách chiếc làn đứng ngay trước cửa, giật nảy mình một phen, sau đó nhận ra ngay đây chính là cô gái nhỏ tên Đào Tô đang được cả làng bàn tán xôn xao mấy ngày gần đây. Chỗ của họ ngoài bác Triệu và mấy kẻ dăm bữa nửa tháng lại kéo đến lôi họ đi phê bình đấu tố ra thì hiếm khi có người khác lui tới. Bọn họ đã từng nghe bác Triệu kể về hoàn cảnh của cô, trong lòng cũng có vài phần thương xót.
Đào Tô thấy họ đã nhìn thấy mình liền thản nhiên bước tới. Trước ánh mắt đầy ngờ vực của hai người, cô lấy thịt gà và bánh màn thầu ra đặt lên mặt bàn. Hai ông lão lập tức bị món thịt và những chiếc bánh màn thầu hấp dẫn, nhìn qua là biết bánh được độn không ít lương thực tinh chế. Chung lão nuốt nước miếng đánh ực một cái rồi hỏi: “Cháu đây là...”
Đào Tô hất cằm ra hiệu: “Cho hai ông ăn đấy.”
Điền lão có bản lĩnh hơn Chung lão một chút, vẫn giữ được một tia lý trí, ép bản thân phải dời mắt khỏi đĩa thịt, nhìn Đào Tô hỏi: “Tại sao?”
Đào Tô đáp gọn lỏn: “Hợp tác! Giúp cháu nhóm lửa!”
“Hả?” Điền lão kinh ngạc: “Cháu muốn chúng ta giúp cháu nhóm lửa á?”
Đào Tô gật đầu.
Điền lão lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi: “Không được, không được đâu, tiếp xúc nhiều với chúng ta chẳng có lợi gì cho cháu cả, vả lại nhóm lửa mà đổi lấy thịt ăn thì cháu ngốc quá rồi!”
Đào Tô chìa bàn tay bị dằm đâm mấy lần ra trước mặt họ, đôi mắt long lanh ngấn nước nhìn ông: “Cháu không biết nhóm lửa.”
Điền lão và Chung lão đưa mắt nhìn nhau, trên bàn tay nhỏ nhắn của cô gái có mấy vết xước đỏ ửng, nhìn thôi cũng thấy xót xa.
Điền lão nhíu chặt mày, ánh mắt cứ đảo qua đảo lại giữa đĩa thịt gà và bàn tay của Đào Tô.
Chung lão không nhịn được nữa, gắp một miếng thịt gà bỏ vào miệng, hương vị thịt thơm ngậy đã lâu không được nếm khiến ông híp cả mắt lại. Điền lão trừng mắt lườm ông một cái, rồi quay sang bảo Đào Tô: “Nha đầu à, không phải chúng ta không muốn giúp cháu, chỉ là...”
Đào Tô ngắt lời ông, giơ nắm đấm nhỏ lên đe dọa: “Hợp tác thì có thịt ăn! Không nghe lời, cháu đi báo cáo bắt hai ông đấy.”
Chung lão và Điền lão nhìn dáng vẻ giả vờ hung dữ một cách đáng yêu của cô mà suýt nữa phì cười. Chung lão nhịn cười hích nhẹ vào tay Điền lão một cái: “Được rồi, được rồi, hợp tác.”
Điền lão nghiêm nét mặt nói: “Nhưng chúng ta có điều kiện.”
Đào Tô nhướng mày làm ra vẻ chăm chú lắng nghe.
Điền lão nói tiếp: “Thứ nhất phải hết sức cẩn thận, tuyệt đối không được để người khác nhìn thấy. Thứ hai, nếu gặp nguy hiểm, cháu phải lập tức phủi sạch quan hệ với chúng ta.”
Đào Tô thầm nghĩ: *Hai ông không nói thì cháu cũng tự biết thừa rồi.*
Cô đứng dậy, buông lại một câu: “Thành giao. Cứ đến giờ cơm tối thì qua, cháu đợi hai ông tới rồi mới nấu cơm.” Nói xong liền dắt Đại Hoàng quay người rời đi.
Điền lão nhìn bóng lưng cô đã đi xa, vội vàng chộp lấy một chiếc bánh màn thầu, đôi đũa thoăn thoắt gắp một miếng thịt gà, không quên cằn nhằn Chung lão: “Ông đừng có làm như mấy trăm năm chưa được ăn thịt thế chứ, chừa lại cho tôi một ít. Con bé này tay nghề nấu nướng cừ thật đấy, đây là món thịt gà ngon nhất tôi từng được ăn.”
Chung lão bẻ bánh màn thầu thành từng miếng nhỏ nhúng vào nước canh, ăn ngấu nghiến: “Ông bớt nói đi, mau ăn đi kẻo tôi không kìm được lại ăn sạch bách bây giờ.”
Điền lão nghe vậy liền cắm đầu cắm cổ ăn thục mạng, mình ăn chậm một miếng là lão Chung húp mất một miếng, thế thì lỗ to.
Hai người hiếm hoi lắm mới có được một bữa no nê, xoa bụng ngồi phịch trên ghế, Chung lão thở dài một tiếng: “Chúng ta vẫn là đang chiếm món hời của con bé rồi.”
Điền lão nói: “Chẳng biết bao giờ mới được phục hồi chức vụ để trở về. Nếu là trước kia thì chúng ta còn có qua có lại mà cho con bé chút đồ, giờ thì... haiz, có thể sống sót trở về là tốt lắm rồi. Tôi chỉ là không cam tâm, ông bảo bao nhiêu kiến thức chúng ta học được, đâu thể uổng phí vô ích thế này được chứ.”
Chung lão xua tay: “Tạm thời đừng nghĩ ngợi nhiều làm gì, mau nghiên cứu xem làm thế nào để nhóm lửa cho thật tốt đi đã.”
Dọn dẹp gian bếp xong xuôi, rửa ráy rồi trèo lên giường sưởi, thổi tắt ngọn đèn dầu là tới thời gian thường lệ vào không gian kiểm tra.
Số thảo dược trồng ban ngày trong vườn thuốc phát triển vô cùng tươi tốt, mầm cây táo tây lại vọt cao thêm một đoạn lớn. Cô tưới cho cây nhân sâm một ít nước linh tuyền rồi lách mình bước ra khỏi không gian.
Nằm trên giường sưởi, trong lòng cô thầm tính toán làm sao để nhanh chóng kiếm được hạt giống cây trồng, bí quá thì phải ra chợ đen xem thử một chuyến, chỉ sợ số tiền trong tay không đủ. Ngày mai lại vào núi xem có kiếm thêm được món gì đổi ra tiền được không. Còn phải mua cả xe đạp nữa chứ, nghĩ ngợi miên man một hồi rồi cô chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Sáng sớm hôm sau cô vẫn bị đánh thức bởi tiếng chuông báo giờ làm đồng. Vệ sinh cá nhân xong, ngó nhìn thời tiết bên ngoài, cô đem số thảo dược không dùng để trồng rải ra sân phơi khô.
Dùng tóp mỡ và rau xanh nấu một nồi mì sợi, lấp đầy bụng cho mình và chú chó cưng, cô lại đeo gùi lên lưng tiếp tục lên núi.
Lần này sau khi thay xong trang bị trên núi, cô chọn đi một con đường mòn hiểm trở khác. Con đường này có lẽ do ít người qua lại nên thảo dược rõ ràng nhiều hơn hẳn so với hôm qua.
Cô còn phát hiện thêm mấy cây ăn quả, có lê rừng, táo tây, sơn tra, quả hồng, chỉ là quả vẫn chưa chín.
Cô ngập ngừng một lát rồi vẫn bứng vài cây đem vào trồng trong không gian, lúc nào chín thì ăn lúc đó, đỡ mất công phải lặn lội tới đây hái nữa.
Càng đi sâu vào trong rừng già, những thân cây cổ thụ chọc trời bắt đầu che khuất cả ánh mặt trời. Giẫm chân lên lớp lá mục dày cộp mềm xốp, những chiếc lá khô phát ra tiếng gãy vụn “răng rắc”, khiến lòng người bất giác dâng lên cảm giác bất an.
Đột nhiên, từ phía trước chếch bên trái không xa truyền đến một tiếng cành cây bị bẻ gãy. Đào Tô cảnh giác nhìn sang, giơ chiếc xẻng nhỏ dùng để dọn đường chắn trước ngực, trầm giọng hỏi: “Ai đó?”
Hai người đàn ông từ phía sau một thân cây cổ thụ mấy người ôm mới xuể bước ra. Cả hai người đều mặc áo may ô kẻ sọc xanh trắng, vạt áo sơ vin gọn gàng vào trong thắt lưng quần, dưới chân đi giày giải phóng cổ cao, ống quần nhét gọn vào trong giày.
Đào Tô nhướng mày, chính là bọn họ, những người ngồi ở bàn phía trước bên tay trái cô trong tiệm cơm quốc doanh hôm nọ. Cuối cùng cô cũng đã nhìn rõ khuôn mặt của người đàn ông sở hữu bóng lưng toát ra đầy khí chất nam tính này trông như thế nào.
Anh ta không nghi ngờ gì nữa là cực kỳ đẹp trai, chỉ có điều hoàn toàn khác biệt so với những anh chàng bảnh bao cô từng thấy trước đây. Gương mặt này khiến trong đầu cô bất giác hiện lên bốn chữ “quỷ rìu thần đục”. Đường nét khuôn mặt góc cạnh như tạc bằng dao, xương mày nhô cao đổ xuống một vệt bóng lạnh lùng sắc sảo, đường quai hàm căng ra một độ cong đầy dứt khoát. Trên chiếc cổ màu đồng cổ, những đường gân xanh ẩn hiện, độ cong của yết hầu trông vừa quyến rũ mê hoặc lại vừa toát lên vẻ kiềm chế cao độ.
Người đàn ông cũng nhận ra cô gái trước mặt, lúc này cô đang nhìn anh chằm chằm không chớp mắt, chẳng rõ đang suy nghĩ điều gì.
Hai bên giằng co đối mắt gần năm phút đồng hồ, thấy cô vẫn không chịu mở lời, người đàn ông không muốn lãng phí thêm thời gian, chủ động lên tiếng hỏi trước: “Cô tới đây làm gì?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)