Kiều Mạt đã sớm tính toán kỹ càng, cô nhất định phải rời khỏi nơi này nhưng cũng chẳng thèm đi cái nơi gọi là Hương Cảng kia.
Cô cần một lý do hợp tình hợp lý để rời đi, sau này càng không muốn sống những ngày tháng vô công rỗi nghề.
Chú Dương cầm lấy xem qua, đó là một ngôi làng nhỏ trực thuộc thành phố Cáp Nhĩ Tân, tỉnh Hắc Long Giang.
“Được chứ chú sắp xếp cho cháu ngay.”
“Nhưng mà ở đây có người quen của cháu à?” Chú Dương thuận miệng hỏi thêm một câu.
“Dạ, là người thím đã chăm sóc cho mẹ ruột và cháu suốt bao năm qua ạ. Cháu nhớ mẹ từng kể dì Phương từ hồi ở nhà ông ngoại đã luôn ở bên chăm sóc mẹ, theo mẹ mười mấy năm trời. Dì ấy tốt bụng lắm.”
“Sau này khi mẹ cháu qua đời, dì ấy liền bị ba cháu cho thôi việc đuổi về quê. Nhà dì ấy ở chính địa chỉ này. Đây là địa chỉ dì ấy gửi thư cho cháu từ hai năm trước ạ.” Kiều Mạt giải thích ngắn gọn.
Hồi đó mẹ cô đối xử với dì Phương vô cùng tốt, trả lương rất cao, ngày thường có món gì ngon của quý đều chia phần cho dì ấy, tết đến về quê còn mua quần áo mới cho mấy đứa con trai của dì.
Dì Phương có tổng cộng ba người con trai, Kiều Mạt còn nhớ có đợt dì từng dẫn đứa con trai út tới đây chơi một thời gian. Hồi đó cô còn rất nhỏ.. tầm ba bốn tuổi.
Người anh trai đó lớn hơn cô năm tuổi đã có thể bế bồng cô chạy khắp nơi rồi.
Về sau, trong bức thư dì Phương gửi cho cô có kể rằng đứa con trai út của dì, người anh trai hồi nhỏ từng chơi đùa cõng bế cô ngày nào, giờ đã đi tòng quân nhập ngũ rồi.
Tính ra thì dì Phương cũng đã hai ba năm nay không liên lạc với cô, không biết cuộc sống hiện tại ra sao?
Nếu nói ở cái thời đại này cô còn có một người thân thật lòng quan tâm đến mình, thì người đó chắc chắn là dì Phương.
“Được rồi vậy chú sẽ sắp xếp cho cháu.” Chú Dương coi như đây là một dịp để đền đáp chút ân tình năm xưa của ông cụ Tiết.
Trầm ngâm một lát, chú Dương lại ân cần dặn dò: “Thanh niên trí thức xuống nông thôn có rất nhiều công việc, ví dụ như lao động sản xuất nông nghiệp, mấy việc đồng áng nặng nhọc đó thì đứa con gái mảnh khảnh như cháu chắc chắn không kham nổi đâu.”
“Còn việc xây dựng công trình cơ bản, sửa chữa nhà cửa, đào kênh làm thủy lợi thì toàn là việc của cánh đàn ông lực lưỡng, mấy nghề phụ với chăn nuôi cũng không hợp với cháu.”
“Chú thấy công việc này là hợp nhất này, giáo dục và phổ biến kỹ thuật, tức là tham gia công tác xóa mù chữ, đọc báo cho bà con xã viên nghe, tuyên truyền các chủ trương chính sách của nhà nước.”
Chú Dương quả thực là một người rất tốt bụng, đã chu đáo sắp xếp cho Kiều Mạt một công việc nhẹ nhàng, không phải dãi nắng dầm mưa vất vả.
Kiều Mạt nghe xong vô cùng cảm kích: “Vậy thì cho cháu nhận việc này đi ạ, cháu cảm ơn chú Dương nhiều lắm.”
“Được, chú cũng không rõ tình hình cụ thể bên kia ra sao liệu vị trí này còn trống hay không, nhưng chú sẽ cố gắng sắp xếp ổn thỏa nhất cho cháu. Hai ngày nữa là tàu khởi hành rồi, có kịp không cháu?”
“Dạ kịp ạ.”
“Thanh niên trí thức đi xuống cơ sở đều có tiền trợ cấp, chú phát luôn tiền trợ cấp cho cháu nhé.”
“Dạ vâng ạ.”
Bước ra khỏi Văn phòng Thanh niên trí thức lòng Kiều Mạt lại nhẹ nhõm và vững tâm thêm một phần.
Ngày mai cô vẫn còn việc khác phải đi giải quyết.
Về đến nhà, Kiều Mạt bước vào phòng khách kiểm tra tình hình của bốn người kia trước.
Bọn họ vẫn đang nằm sõng soài trên ghế sô pha.
Mấy người này vẫn ngủ say như chết, nhìn qua có vẻ trong thời gian ngắn khó lòng mà tỉnh lại được.
Cô quay về phòng mình, bắt đầu ngồi viết thư tố cáo.
Tố cáo Kiều Đạt Minh có hành vi lén lút tẩu tán tài sản của nhà nước, chắc chắn sẽ có ban ngành chuyên trách cử người tới điều tra làm rõ.
Kiều Đạt Minh quả thực đã lén chuyển đi một phần tài sản từ trước.
Số tài sản bị điều tra tịch thu sung công quỹ đó coi như cô đóng góp một phần cho đất nước.
Trong lá thư tố cáo, Kiều Mạt tiện tay thêm luôn cả tên của Giang Tuyết Cầm vào.
Sắp xếp ổn thỏa cho cả gia đình bốn người bọn họ đâu ra đấy, đừng hòng có đứa nào trốn thoát. Đợi đến ngày mai khi bọn họ tỉnh dậy thì vừa hay người của cơ quan chức năng cũng tới áp giải đi luôn. Khỏi cần cô phải nhọc công tốn sức bày thêm mưu kế gì để trừng trị bọn chúng nữa!
Ngày hôm sau, Kiều Mạt mang theo giấy tờ nhà đất của căn biệt thự kiểu Tây mà cô đang ở đến cơ quan nhà nước.
Là một người đến từ thời hiện đại, Kiều Mạt thừa hiểu tình hình trong vài năm tới sẽ không mấy ổn định, cô không chắc sau này mình có quay trở lại đây hay không, thế nên cô quyết định quyên tặng luôn căn biệt thự này cho nhà nước. Dù sao đi nữa cũng tuyệt đối không thể để cho bốn con người cặn bã kia chiếm lợi.
May mắn thay trên giấy tờ nhà đất vẫn đứng tên của mẹ cô, đó là của hồi môn mà ông ngoại đã trao cho bà khi xuất giá lấy chồng. Thứ này không thể tùy tiện sửa đổi tên tuổi được.
Bao năm qua Kiều Đạt Minh đã vắt óc suy nghĩ tìm đủ mọi cách hòng chiếm đoạt căn nhà làm của riêng, nhưng đều hoàn toàn bất lực.
Bọn chúng đừng hòng mơ tưởng lấy được dù chỉ một cắc!
Thủ tục quyên tặng diễn ra vô cùng suôn sẻ, người phụ trách của đơn vị tiếp nhận quyên tặng bắt chặt tay Kiều Mạt, xúc động nói: “Đồng chí Kiều, thật sự vô cùng cảm ơn đồng chí, đất nước lúc này rất cần những đồng chí có giác ngộ tư tưởng cao đẹp như đồng chí.”
“Chúng tôi sẽ cấp cho đồng chí một tấm giấy khen chứng nhận quyên tặng danh dự, sau này trong cuộc sống nếu có gặp khó khăn gì, đồng chí cứ báo cáo với tổ chức nhé. Tổ chức nhất định sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâu.”
“Dạ, cháu hiểu rồi ạ.” Kiều Mạt mỉm cười gật đầu.
Bước ra khỏi cơ quan nhà nước, Kiều Mạt thong thả quay trở về nhà.
Ngày mai cô phải lên đường rồi. Đi xe lửa từ Thượng Hải đến khu vực nội thành Cáp Nhĩ Tân phải mất hơn bốn mươi tiếng đồng hồ.
Đến được thành phố rồi, còn phải ngồi máy kéo mất nửa ngày đường mới về tới nông thôn, có khi còn phải đi tiếp bằng xe bò nữa, không biết tình hình thực tế bên đó rốt cuộc ra sao?
Thanh niên trí thức thường có khu tập thể riêng, nghe đồn điều kiện sinh hoạt rất đơn sơ tồi tàn phải sống cuộc sống tập thể chung chạ. Đương nhiên, nếu có tình huống phát sinh khác thì đến lúc đó cô sẽ tính toán sau.
Với trường hợp như Kiều Mạt, nếu có người quen ở bên đó thì hoàn toàn có thể xin ra ngoài ở nhờ nhà người quen.
Sáng sớm hôm sau chuyến tàu khởi hành lúc chín giờ hơn.
Ngủ dậy thu dọn xong xuôi, cô đem toàn bộ đồ đạc trong phòng mình cất hết vào không gian.
Từ giường ngủ, tủ quần áo, bàn trang điểm, quần áo, chăn bông, đệm nằm, chiếu trúc cho đến chiếc gương soi toàn thân. Dưới nhà còn có chiếc xe đạp Phượng Hoàng của cô, cả bộ bàn ghế sô pha, bàn trà nữa.
Những thứ này cô quyết không để lại một món nào.
Cuối cùng, cô chỉ xách theo một chiếc túi đeo chéo do Văn phòng Thanh niên trí thức phát cùng một chiếc túi hành lý bằng vải bạt bước ra điểm tập kết.
Trên sân ga xe lửa, người đến đưa tiễn đông như nêm cối, nào là cha mẹ, anh em, chị em đủ cả. Trên gương mặt ai nấy đều tràn ngập vẻ quyến luyến không nỡ rời xa, có những bậc làm cha làm mẹ cứ liên tục đưa tay gạt nước mắt, biết rõ cuộc sống thanh niên trí thức xuống nông thôn vô cùng gian khổ, làm sao mà yên tâm cho đặng?
Kiều Mạt đi len lỏi giữa dòng người, bên tai liên tục nghe thấy những lời dặn dò tha thiết.
“Con đi nhớ tự chăm sóc bản thân cho tốt nhé, đừng để bị ốm đấy.”
“Sớm ngày trở về nhà nha con.”
“Nhất định phải chú ý an toàn đấy nhé.”
Trên mặt nhiều thanh niên trí thức cũng đầy vẻ bịn rịn không nỡ, có người thì tràn ngập nỗi âu lo và sợ hãi trước chuỗi ngày gian khó sắp tới nơi đất khách quê người.
Chỉ có một mình Kiều Mạt là sải bước vô cùng nhẹ nhõm, tiêu sái.
Không có ai đưa tiễn cô, cũng chẳng có ai dặn dò hay quan tâm đến cô cả.
Nhưng điều đó chẳng hề gì, cô tràn đầy niềm tin vào tương lai phía trước, và bản thân cô cũng đã chuẩn bị vô cùng chu đáo rồi.
Cô cầm vé xe chen chúc bước lên toa tàu hỏa màu xanh lá cây.
Trên tàu vô cùng chật chội, có những người không mua được vé ngồi đành phải đứng chen chúc dọc lối đi.
Người quá đông đúc khiến cho đủ thứ mùi hôi hám bốc lên nồng nặc.
Mùi mồ hôi chua loét, mùi chân thối, mùi hành tỏi nồng nặc, thậm chí còn có cả những mùi hôi hám khó mà diễn tả thành lời.
Kiều Mạt lấy một tay bịt chặt mũi miệng, chỉ cảm thấy dạ dày từng cơn cồn cào cuộn trào muốn nôn.
Rất nhiều thanh niên trí thức xung quanh cũng lộ rõ vẻ mặt khổ sở rầu rĩ, đều là những cô cậu học sinh sống ở thành phố từ nhỏ, đã bao giờ phải chịu đựng nỗi khổ cực như thế này đâu.
Văn phòng Thanh niên trí thức chắc là đặt vé tập thể theo đoàn, thế nên hầu hết bọn họ đều ngồi chung trong một toa xe.
Nhưng Kiều Mạt tìm kiếm nửa ngày trời mới phát hiện chỗ của mình nằm ở toa xe tiếp theo. Bên này tuy cũng có thanh niên trí thức nhưng số lượng không quá đông.
Chen lấn một hồi toát cả mồ hôi hột, cuối cùng cô cũng tìm được vị trí ghế ngồi của mình.
Thật may mắn, chỗ ngồi của cô nằm ngay sát cạnh cửa sổ.
Một hàng có ba ghế ngồi.
Người ngồi ở giữa là một người phụ nữ trung niên, còn người ngồi sát lối đi là một cô gái có khuôn mặt tròn trịa, cắt tóc ngắn kiểu học sinh, trạc tuổi cô. Trên người cô ấy mặc một chiếc áo sơ mi cộc tay màu xanh lam nhạt, phía dưới là chiếc quần dài bằng vải đũi thô.
Tu tu... xình xịch...
Tiếng còi tàu vang lên inh ỏi, đoàn tàu bắt đầu từ từ chuyển bánh.
Kiều Mạt đưa mắt nhìn ra ngoài khung cửa sổ.
Rốt cuộc cô cũng chuẩn bị bước vào một chặng hành trình hoàn toàn mới...
Cô còn chưa kịp xúc động thở dài đôi ba câu.
Bên cạnh bỗng nhiên vang lên một tiếng hét thất thanh: “A...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

