Sáng hôm sau, Kiều Mạt ăn mặc chỉnh tề bắt đầu ra ngoài gom góp tích trữ vật tư.
Trước khi rời khỏi Thượng Hải cô bắt buộc phải tích trữ đủ lượng vật tư cần thiết, bởi sau này ắt sẽ có lúc dùng đến nên bao nhiêu cũng không thừa.
Cô mang theo đủ loại phiếu tem mà mình đã vơ vét được từ chỗ Kiều Đạt Minh đi mua sắm.
Kiều Đạt Minh đã chuẩn bị từ rất sớm nên đã dùng các mối quan hệ để kiếm được rất nhiều phiếu tem các loại, cái gì cũng có.
Nào là phiếu lương thực, phiếu vải, phiếu thịt, phiếu máy may, phiếu bao diêm, phiếu muối, phiếu dầu hỏa, phiếu xe đạp, phiếu hạt giống.
Thượng Hải là một trong những thành phố lớn phát triển bậc nhất cả nước, bởi vậy hàng hóa ở các hợp tác xã cung tiêu nơi này tương đối đầy đủ.
Cô mua thêm một trăm năm mươi cân gạo, một trăm cân bột mì, năm mươi cân thịt lợn.
Trước đó trong bếp ở nhà cô cũng đã gom sạch toàn bộ lương thực rồi.
Nghĩ đến mảnh đất đen màu mỡ trong không gian, Kiều Mạt thấy nhất định phải mua thêm một ít nông cụ.
Nhìn sang khu bày bán nông cụ thấy có: liềm, cuốc, cối xay gió, ống bễ, đòn gánh, sọt tre, xẻng, bình xịt thuốc sâu hình trụ đeo lưng kiểu cũ, giỏ tre, bao tải gai, thùng nhựa.
Kiều Mạt mỗi thứ mua một cái. Cô lại đi mua thêm phân bón hóa học.
Đây là nhờ tối hôm qua đích thân cô gọi điện nhờ vả một người chú từng được ông ngoại cô giúp đỡ ngày xưa, chú ấy hiện là đại đội trưởng của một đại đội sản xuất ở đây, đã viết giấy giới thiệu mua phân bón cho cô.
Đến khu bán phân bón, cô mua: phân kali, phân đạm ure, phân lân, phân hỗn hợp NPK ba màu.
Đợi sau này nuôi thêm ít gia cầm gia súc trong không gian, phân của chúng cũng có thể dùng làm phân bón hữu cơ rất tốt.
Nằm ngay cạnh hợp tác xã cung tiêu là công ty giống cây trồng lớn nhất Thượng Hải. Kiều Mạt nhân tiện ghé qua mua hạt giống luôn.
Hạt giống nào mua được là cô mua hết, dù sao thì mảnh đất đen trong không gian cũng đủ rộng lớn.
Kiều Mạt mua các loại hạt giống rau củ: đậu cô ve, đậu đũa, cà chua, cải ngồng, củ cải, ớt chỉ thiên, ớt xoắn, ớt chuông, rau diếp thơm, cà tím, măng tây, hành tây, cải bẹ xanh, cải bắp thảo, cải làn, dưa chuột, bí đỏ, mướp hương, cải dầu.
Lại mua thêm hạt giống lương thực chính: lúa nước, ngô, cao lương, khoai lang, lúa mì.
Hạt giống cây ăn quả cô cũng mua một lượt: dưa hấu, nho, táo, lê, chuối, dâu tây, táo đỏ, quýt, bưởi.
Rau củ quả đều đã có đủ, chỗ còn lại cô chọn thêm một vài thứ lặt vặt khác.
Lạc, đậu nành, đậu Hà Lan, hành gừng tỏi, những thứ này cô cũng lấy mỗi loại một ít.
Sau khi tống hết đống đồ này vào không gian, Kiều Mạt quyết định tối về sẽ nghiên cứu xem làm thế nào để gieo trồng mấy thứ này xuống trước.
Bước ra khỏi công ty giống cây trồng, cô lại đi sang chợ buôn bán gia cầm và thủy hải sản ở bên cạnh. Ở đây có bán cá giống và con giống gia súc gia cầm.
Cô mua thêm: cá chẽm, cá rô phi, cá diếc, cá trắm cỏ, cá quả, cá chép.
Loại hải sản nước mặn thì thả vào con sông nhỏ, gia cầm gia súc thì thả vào khu chuồng trại trong nông trại, vô cùng tiện lợi.
Mua sắm xong xuôi các loại nông cụ và cây con giống má, tiếp theo Kiều Mạt phải đi mua đồ dùng sinh hoạt hàng ngày.
Thượng Hải có tòa nhà bách hóa lớn nhất cả nước, hàng hóa vô cùng phong phú, chủng loại đa dạng.
Cô đến mua đồ dùng hàng ngày trước.
Ở đây không bị hạn chế số lượng mua, cô mua giấy vệ sinh, băng vệ sinh thời kỳ đó, xà phòng thơm, xà phòng giặt, kem đánh răng, bàn chải đánh răng, bột giặt, nước hoa xua muỗi, hương muỗi, màn tuyn, chiếu trúc, dép lê, giày giải phóng, xăng đan.
Ở quầy bên cạnh còn thấy có bán cả mỹ phẩm dưỡng da.
Kiều Mạt liền bước sang mua kem dưỡng Bách Tước Linh, kem dưỡng Mỹ Gia Tịnh, kem dưỡng Đại Bảo, kem tuyết Hữu Nghị, dầu dưỡng da hiệu Con Ngựa. Ở thời hiện đại cô từng làm vận hành sàn thương mại điện tử có vài nhãn hàng thời đó vẫn còn bán rất chạy. Mỗi loại cô đều mua năm lọ, xem thử chất lượng có tốt hơn so với thời hiện đại hay không? Có điều giá cả bây giờ thì rẻ hơn rất nhiều.
Mua xong đồ dùng sinh hoạt cô còn phải sắm thêm ít quần áo.
Thế là cô rảo bước sang khu bán hàng may mặc. Dù sao trong tay cô cũng có không ít phiếu vải, đủ để cô tích trữ một mớ.
Cô mua năm bộ đồ lót cotton nguyên chất, năm bộ quần áo thu đông giữ nhiệt, hai chiếc áo len dệt kim, ba chiếc áo sơ mi cộc tay, năm chiếc áo sơ mi dài tay, năm chiếc quần dài chất liệu đũi thô, năm chiếc chân váy màu sắc khác nhau.
Thực ra ở nhà cô cũng còn lại một số quần áo của mình thế nên cô không mua quá nhiều.
Thế nhưng số lượng ngần này trong mắt cô nhân viên bán hàng đã là một con số vô cùng kinh ngạc rồi.
Chưa đợi thanh toán xong, cô nhân viên đã nhịn không được mà cất tiếng hỏi: “Đồng chí ơi, đống quần áo này đều là mua cho một mình đồng chí mặc đấy à?”
Làm nhân viên bán hàng bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên cô ấy thấy có người mua nhiều quần áo cùng một lúc như vậy.
Kiều Mạt mỉm cười, đáp: “Tôi mua cho cả người nhà nữa đồng chí ạ.”
Cô nhân viên gật đầu hiểu ý, cười ngại ngùng.
Sau khi mua xong đống đồ dùng này, Kiều Mạt nhờ cô ấy chuyển giúp ra một góc khuất vắng vẻ, bảo là để người nhà tới chở về.
Đợi đến khi xung quanh không còn ai, cô mới nhanh tay thu gọn toàn bộ số đồ này vào trong không gian.
Kiều Mạt bước vào không gian kiểm kê lại một lượt. Đồ đạc cần mua sắm cho ngày hôm nay coi như đã tươm tất.
Thời gian của cô vô cùng gấp gáp, buổi tối cô còn phải đi mua thêm một số loại thuốc men dự phòng.
Còn phải ra chợ đen lùng sục thêm ít đồ tốt nữa. Chợ đen mỗi ngày chỉ họp một phiên ngắn ngủi, người bán cũng phải liều mạng gánh rủi ro rất lớn.
Chỉ cần trong tay có đủ tiền, muốn món hàng hiếm cỡ nào họ cũng có thể tìm về cho bạn được.
Những kẻ đó kiếm tiền trên đầu ngọn sóng, sóng càng lớn thì cá càng đắt giá.
Bước ra khỏi tòa nhà Bách hóa, Kiều Mạt liếc nhìn đồng hồ, bận rộn suốt cả một buổi sáng rốt cuộc cũng đến lúc phải đi ăn cơm trưa.
Buổi chiều cô còn phải ghé qua Văn phòng Thanh niên trí thức một chuyến, sắp xếp chu toàn cho hai chị em Kiều Thi và Kiều Đông.
Ăn cơm xong, cô về nhà lấy sổ hộ khẩu rồi đi thẳng tới Văn phòng Thanh niên trí thức.
Người chú ở Văn phòng Thanh niên trí thức cô có quen biết, nhưng không quá thân thiết.
Đó là người năm xưa từng được ông ngoại cô giúp đỡ cưu mang.
Năm đó ông ngoại là nhà tư bản lớn nhất Thượng Hải, nhưng ông từng quyên góp tiền bạc cho đất nước, chi viện thuốc men và vật tư cho quân đội, là một nhà tư bản đỏ đã được nhà nước trao tặng bằng khen công nhận. Cả đời ông luôn là một người có tấm lòng đại nghĩa.
Ông đã từng giúp đỡ rất nhiều người, tuy ông đã qua đời từ lâu nhưng vẫn có vô số người luôn ghi nhớ ơn nghĩa sâu nặng của ông.
Ví dụ như chú Ngô ở đại đội sản xuất vậy.
Chỉ tiếc là sau này Kiều Đạt Minh đã nuốt trọn toàn bộ cơ nghiệp của ông, trên người chẳng có lấy một chút cốt cách ngạo nghễ như ông ngoại.
Buổi chiều, Kiều Mạt bước vào Văn phòng Thanh niên trí thức.
Hai năm nay phong trào thanh niên trí thức lên núi xuống nông thôn đang rộ lên mạnh mẽ, nhằm mục đích đưa trí thức về nông thôn giúp đỡ tầng lớp công nông, nâng cao trình độ văn hóa cho người dân lao động nghèo.
Rất nhiều thanh niên trí thức đã hưởng ứng lời kêu gọi của tổ quốc, hăng hái lên đường tỏa đi khắp mọi miền đất nước.
Chủ nhiệm Văn phòng Thanh niên trí thức là chú Dương vừa nhìn thấy Kiều Mạt là đã nhận ra ngay lập tức.
“Cháu là cháu ngoại gái của ông Tiết đúng không?” Chú Dương niềm nở hỏi.
Trên mặt Kiều Mạt nở nụ cười: “Dạ đúng là cháu ạ không ngờ chú Dương vẫn còn nhớ mặt cháu.”
“Sao mà quên cho được chứ? Hồi xưa ông cụ Tiết thích nhất là bế cháu trên tay, lớn lên cháu cũng không thay đổi nhiều lắm.”
“Ngồi đi cháu, hôm nay cháu tới đây có việc gì thế?”
Kiều Mạt rút cuốn sổ hộ khẩu ra, chẳng thèm vòng vo tam quốc mà đi thẳng vào vấn đề: “Cháu tới đây để đăng ký cho em trai và em gái cháu đi xuống nông thôn ạ.”
“Hiện tại nguồn nhân lực thanh niên trí thức xuống nông thôn đang rất thiếu thốn, chúng cháu càng nên hưởng ứng lời kêu gọi của đất nước. Cống hiến nhiều hơn cho tổ quốc là trách nhiệm của chúng cháu, điều này lúc còn nhỏ ông ngoại vẫn thường hay căn dặn cháu.” Kiều Mạt nghiêm túc nói.
Chú Dương gật đầu tán thưởng: “Quả không hổ danh là cháu ngoại gái của ông cụ Tiết, giác ngộ tư tưởng của cháu cao thật đấy.”
“Dạ, đó là việc cháu nên làm ạ.”
“Nào vậy thì điền vào biểu mẫu trước đi. Cháu muốn cho hai đứa nó đi đâu?” Chú Dương đưa tờ phiếu đăng ký cho Kiều Mạt.
“Sức khỏe của hai đứa nó tốt lắm, cả người lúc nào cũng dồi dào sức lực dùng không hết, chú cứ cho bọn nó đến Đại Tây Bắc đi ạ!” Kiều Mạt dõng dạc nói.
Chuyện của nhà họ Kiều thì chú Dương cũng có nghe phong phanh, biết rõ cha ruột cô sau khi người vợ đầu mất đi liền lập tức rước vợ mới về dinh.
Nghĩ bụng bà mẹ kế kia chắc chắn cũng chẳng đối xử tốt đẹp gì với cô.
Thế nên ông không hỏi han nhiều, đôi bên ngầm hiểu ý nhau.
“Được rồi, vừa hay bên kia đang thiếu người trầm trọng, cháu làm thế này là giải quyết được mối lo cấp bách cho bọn chú rồi đấy.”
Kiều Mạt điền xong thông tin của Kiều Thi và Kiều Đông rồi đưa lại cho ông.
Sau đó cô lại nói: “Chú Dương, chú cho cháu xin thêm một bản nữa đi ạ, cháu cũng muốn điền đơn đăng ký.”
Chú Dương thoáng bất ngờ, ngẩng đầu hỏi: “Cháu bé cháu muốn đi đâu thế?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

