Kiều Mạt theo phản xạ nhìn sang, liền thấy cô gái ngồi ở vị trí cạnh lối đi có cẳng tay đỏ ửng một mảng.
Thì ra là một người thím vừa đi lấy nước sôi về, do người quá đông mà tàu lại vừa mới chuyển bánh nên chen chúc xô đẩy, khiến nước sôi trong ca sắt sánh ra ngoài.
Một ít nước sôi văng trúng cẳng tay cô gái. Làn da cô ấy vốn trắng trẻo mịn màng chỉ chớp mắt đã đỏ ửng lên.
Người phụ nữ trung niên cầm ca sắt kia chẳng những không xin lỗi mà còn cằn nhằn: “Tôi bảo này cô bé sao cô không ngồi cho tử tế, tự dưng thò tay ra ngoài làm gì! Cô nhìn xem chuyện này không thể trách tôi được đâu đấy!”
Cô gái kia chẳng biết vì tủi thân hay vì đau đớn mà hốc mắt đỏ hoe: “Sao bác lại nói thế ạ? Rõ ràng là bác không nhìn đường mà! Cháu đâu có thò tay ra ngoài.”
“Sao cô lại ngậm máu phun người thế hả? Con gái con lứa bây giờ đúng là chẳng thành thật chút nào, cô là thanh niên trí thức đúng không? Sao tư tưởng lại kém cỏi thế hả?”
Người phụ nữ đó ăn to nói lớn, vẻ mặt hung hăng dữ tợn.
Cô gái trông có vẻ nhã nhặn, yếu đuối, nào đã từng gặp phải kẻ ngang ngược thế này bao giờ? Nói không lại đối phương, cô ấy tủi thân òa khóc nức nở.
Người phụ nữ trung niên hừ lạnh một tiếng, chẳng thèm để ý đến cô gái nữa mà tiếp tục dáo dác nhìn quanh, không biết đang tìm kiếm thứ gì, cặp mắt chỉ chằm chằm nhìn vào túi xách và hành lý trên giá để đồ.
Kiều Mạt bất động thanh sắc quan sát, nhận thấy ánh mắt của bà ta có gì đó rất bất thường.
Người phụ nữ này nhất định có vấn đề.
Một người thím ngồi ở ghế giữa liền lên tiếng khuyên nhủ: “Cô bé à cháu đừng cãi nhau với bà ta làm gì, cháu cãi không lại đâu. Loại người này ra ngoài ngang ngược quen thói rồi. Càng cãi tiếp thì người chịu thiệt thòi chỉ là cháu thôi.”
Cô cất tiếng: “Thím ơi, thím có thể đổi chỗ với bạn ấy được không ạ? Để cháu xử lý vết thương trên tay cho bạn ấy.”
Người thím này trông có vẻ là người dễ tính, gương mặt hiền từ phúc hậu.
“Được chứ.” Người thím đồng ý ngay, đứng dậy đổi ra ngồi ở ghế ngoài lối đi.
Đối diện Kiều Mạt có ba người trẻ tuổi đang ngồi, chắc hẳn cũng đều là thanh niên trí thức.
Cô gái ngồi cạnh cửa sổ đang mải miết nhìn ra ngoài cảnh vật lướt qua, bên cạnh cô ấy cũng là một cô gái thắt hai bím tóc đuôi sam.
Lúc nãy Kiều Mạt nhìn cô gái này đã thấy hơi quen mắt, nhưng nhất thời chưa nhớ ra đã gặp ở đâu. Còn người ngồi phía lối đi là một chàng trai.
Lúc này, chàng trai vẫn đang cùng cô gái bị bỏng phê phán sự thô lỗ và vô lý của người phụ nữ ban nãy.
“Đồng chí đừng khóc nữa, lát nữa đồng chí nhân viên tàu đến chúng ta sẽ nhờ anh ấy phân xử, làm gì có chuyện làm bỏng người khác mà đến một câu xin lỗi cũng không có!” Chàng trai đầy vẻ phẫn nộ nói.
Cô gái mặc đồ học sinh gật gầu, mắt vẫn đẫm lệ.
“Để tớ bôi thuốc mỡ giúp cậu nhé?” Kiều Mạt nói.
“Cảm ơn cậu, đồng chí. Cậu tên là gì thế? Cậu cũng là thanh niên trí thức à?” Cô gái hỏi.
“Đúng vậy, tớ tên là Kiều Mạt.” Kiều Mạt lấy từ trong túi ra một tuýp thuốc mỡ, nhẹ nhàng thoa lên tay cho cô ấy. May mà diện tích bị bỏng không quá lớn.
Nhìn làn da trắng trẻo mềm mại thế này, hẳn là ở nhà chưa từng phải làm việc nặng nhọc.
Sau khi bôi thuốc mỡ, cô gái cảm thấy mát lạnh sảng khoái, dễ chịu hơn rất nhiều.
Sự chú ý của cô ấy cũng chuyển dời sang Kiều Mạt: “Tớ tên là Ngô Nhu Nhu. Đợt này cậu xuống công xã nào, đại đội nào thế?”
“Công xã Thanh Hồ, Đại đội Bình Giang.”
“Oa trùng hợp quá, chúng ta cùng chung một đại đội này!” Có lẽ do cánh tay đã bớt đau nên Ngô Nhu Nhu hào hứng thốt lên.
Kiều Mạt nhướng mày, có lẽ đây chính là duyên phận.
Ngô Nhu Nhu trông rất đúng với cái tên của mình, là một cô gái nhã nhặn dịu dàng và mảnh mai.
Lời vừa dứt, phía đối diện liền vang lên một giọng nữ the thé, đầy vẻ châm chọc: “Đến cả đại tiểu thư nhà tư bản Kiều Mạt lừng lẫy danh tiếng mà cũng không nhận ra à? Đúng là có mắt như mù! Ở đất Thượng Hải này ai mà không biết Kiều đại tiểu thư cơ chứ?”
“Không ngờ cô ta cũng phải xuống nông thôn đấy, chắc là trong nhà bị điều tra thanh trừng, rồi sau đó...”
Những lời phía sau tuy không nói thẳng ra nhưng lại khiến người ta liên tưởng đủ điều, vả lại giọng ả cũng chẳng hề nhỏ, vừa dứt lời thì trong toa xe đã có không ít người ngoái đầu nhìn sang.
Vào thời đại này, tư bản chính là đối tượng bị toàn thể quần chúng xem xét khắt khe. Phàm là ai dính dáng đến giai cấp này đều chẳng nhận được sắc mặt tốt đẹp gì.
Thấy Kiều Mạt sở hữu làn da trắng nõn, ngũ quan tinh xảo, mái tóc tết thành hai bím đuôi sam buông rủ hai bên vai.
Phần thân trên cô mặc chiếc áo sơ mi ngắn tay cổ cánh bướm viền tay bồng, bên dưới là chân váy màu xanh lục đậm.
Dưới chân đi một đôi giày da nhỏ màu nâu đỏ. Trông đúng là chẳng giống con em xuất thân từ giai cấp công nông chút nào.
Kiều Mạt khẽ híp mắt lại, cô tự hỏi sao cái bộ mặt chua ngoa cay nghiệt này nhìn quen mắt đến thế?
Nghe giọng điệu mỉa mai này là cô hiểu ra ngay.
Đây chẳng phải là tay sai trung thành của đóa sen trắng Kiều Thi sao? Hình như tên là Chu Bảo Quyên thì phải?
Cô từng đụng độ ả vài lần, kịch bản luôn là Kiều Thi phụ trách giả vờ yếu đuối, đóng vai sen trắng thánh thiện, còn ả ta thì phụ trách trút giận thay cho Kiều Thi, sắm vai phản diện hung dữ.
Ngô Nhu Nhu nghe vậy liền lập tức phản bác: “Cô đừng có ăn nói hàm hồ, Kiều Mạt nhiệt tình như thế, bình thường cậu ấy chắc chắn là một đồng chí tốt hay giúp đỡ người khác, có giác ngộ rất cao. Cho dù là thiên kim nhà tư bản thì đã làm sao? Không được cống hiến cho đất nước à?”
“Sao tư tưởng của cô lại hủ bại thế hả? Toàn nói những lời phá hoại tinh thần đoàn kết!”
Kiều Mạt không ngờ mình chỉ vừa giúp Ngô Nhu Nhu bôi thuốc lên cánh tay, cô ấy đã sẵn sàng đứng ra bênh vực mình, lý lẽ đanh thép như vậy.
Chu Bảo Quyên đảo tròn mắt khinh bỉ.
Ả cười khẩy nói: “Mới quen nhau mà đã vội vàng ra mặt giúp người ta rồi, bộ muốn nịnh bợ tiểu thư nhà tư bản hả? Tự cam chịu sa đọa, tình nguyện bị giai cấp tư bản làm cho tha hóa, tác phong tư tưởng của cô có vấn đề lớn rồi đấy!”
“Cô... Sao cô lại ngậm máu phun người trắng trợn thế?” Ngô Nhu Nhu không giỏi tranh cãi, bị những lời của Chu Bảo Quyên chọc tức đến đỏ bừng cả mặt.
“Nhu Nhu đừng tranh cãi với cô ta làm gì, chó điên cắn cậu một miếng chẳng lẽ cậu lại cắn trả nó một cái sao? Cứ để nó sủa một lát, không ai thèm để ý là tự khắc nó im mồm thôi.” Kiều Mạt mỉm cười nói.
“Kiều Mạt, cô bảo ai là chó điên hả?” Chu Bảo Quyên tức điên lên, giọng the thé quát lớn.
“Ai đang sủa bậy thì là kẻ đó thôi.”
“Cô...” Chu Bảo Quyên vừa định phản pháo.
Chàng trai ngồi bên cạnh cuối cùng cũng lên tiếng: “Đồng chí à, cô đừng la hét om sòm nữa. Mọi người đều cùng nhau xuống nông thôn chi viện, cống hiến cho đất nước. Đừng nói những lời làm tổn hại đến tình đoàn kết như thế nữa.”
“Nếu cô còn tiếp tục kiếm chuyện, sau này tổ chức biết được sẽ phê bình giáo dục, ghi biên bản kỷ luật và trừ điểm công đấy!”
Giọng điệu của anh ta mang theo sự mất kiên nhẫn rõ rệt, vô hình trung tạo ra một loại áp lực.
Lúc này, xung quanh cũng truyền đến những tiếng bàn tán xôn xao.
“Cô gái này sao trẻ tuổi mà đã thích ngồi lê đôi mách thế nhỉ? Mở miệng ra là chụp mũ người khác?”
“Chứ còn gì nữa! Còn ghê gớm hơn cả mấy mụ lắm mồm ở làng chúng tôi.”
“Sau này đều là đồng chí với nhau cả, chẳng có chút tinh thần đoàn kết nào!”
Nghe thấy vậy, Chu Bảo Quyên lộ rõ vẻ chột dạ, không dám hé răng thêm lời nào nữa.
Ả sợ bị ghi kỷ luật, càng sợ chưa kịp bắt đầu đi làm đã bị trừ sạch điểm công. Chỉ đành hậm hực ngậm miệng lại.
Cô gái ngồi cạnh cửa sổ liếc nhìn ả một cái, thấy bộ dạng tẽn tò của ả liền bật cười thành tiếng.
“Lục Viện, cô cười cái gì?”
Kiều Mạt nghe thấy cái tên này, bèn giật mình ngẩng phắt đầu nhìn về phía cô gái đối diện...
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
