Kiều Mạt bước tới, vòng tay ôm lấy vai người thím.
Cô mỉm cười nói: “Đã là tấm lòng của thím thì chúng cháu xin phép nhận lấy ạ.”
Mẹ Gia Hưng nghe Kiều Mạt nói vậy, hai mắt lập tức sáng rực lên.
Thấy thái độ của cô bỗng nhiên thay đổi xoành xoạch, Chu Bảo Quyên tức đến nghẹn họng, chẳng phải vừa bảo không nhận sao?
Hóa ra ban nãy chỉ là giả vờ từ chối làm bộ làm tịch thôi à?
Thịt lợn khô, trứng gà...
Mấy thứ đồ này cô ta đã chẳng nhớ nổi bao lâu rồi mình chưa được ăn, sớm đã quên mất mùi vị của chúng ra sao rồi.
“Nhận là tốt rồi, thím cũng chẳng có đồ gì ngon cả, chỉ cần các cháu không chê là thím mừng lắm rồi.” Mẹ Gia Hưng trông đúng là một người chất phác, thật thà.
“Không chê đâu ạ, thím chu đáo quá. Hai hôm nay sức khỏe của thím đã khá hơn chút nào chưa?” Kiều Mạt quan tâm hỏi han.
“Đỡ nhiều lắm rồi cháu ạ, mấy ngày nay thím cũng chẳng phải ra đồng làm lụng gì nhiều.”
“Vậy thì tốt rồi ạ.”
Nói đoạn, Kiều Mạt thò tay vào túi áo lấy ra một nắm kẹo sữa Đại Bạch Thỏ nhét vào tay thím: “Thím ơi, số kẹo này thím cầm về ăn nhé, thím tự ăn cũng được mà chia cho các em nhỏ ở nhà cũng được ạ.”
Mẹ Gia Hưng giật mình thụ sủng nhược kinh: “Không được, không được đâu, thím không nhận được đâu, kẹo này đắt tiền lắm.”
“Nếu thím không nhận thì chúng cháu cũng ngại chẳng dám nhận chỗ đồ này của thím đâu...”
Chu Bảo Quyên đứng một bên nhìn chòng chọc, thấy Kiều Mạt thế mà lại móc ra một nắm kẹo sữa Đại Bạch Thỏ to đùng như vậy, hai mắt cô ta suýt nữa thì lồi cả ra ngoài.
Thèm thuồng đến ứa nước miếng.
Nhiều kẹo như thế mà chẳng chịu đem chia cho mọi người trong phòng một chút, đúng là đồ bủn xỉn, keo kiệt!
Không biết trong người cô ta còn giấu bao nhiêu đồ tốt nữa đây?
Tâm tư của Chu Bảo Quyên bắt đầu rục rịch toan tính.
Cuối cùng mẹ Gia Hưng vẫn nhận lấy nắm kẹo sữa Đại Bạch Thỏ của Kiều Mạt.
Ấn tượng của thím về mấy cô gái trẻ này lại càng thêm tốt đẹp. Đưa đồ xong xuôi, thím liền chào rồi ra về.
Lúc ăn cơm tối, chẳng biết Hàn Anh đã đi đâu mất dạng.
Mấy ngày nay công việc đồng áng không nhiều, cô ta rất ít khi có mặt ở ký túc xá. Nghe Ngô Nhu Nhu kể lại, trưa hôm qua cô ấy có nhìn thấy một người đàn ông đến tìm Hàn Anh.
Người đó đứng chờ ngay bên ngoài ký túc xá thanh niên trí thức. Lúc đó trông bộ dạng Hàn Anh còn có chút thẹn thùng, e thẹn nữa. Ngô Nhu Nhu đoán chừng người đó chắc là người yêu của cô ta.
Cô ấy cũng không nhìn rõ mặt mũi người đàn ông kia ra sao, chỉ thấy dáng người khá cao ráo, mặc áo sơ mi, chẳng biết là làm nghề gì?
Kiều Mạt cũng chẳng có hứng thú bận tâm đến chuyện của người khác.
Kiều Mạt, Lục Viện và Ngô Nhu Nhu quây quần bên chiếc bàn nhỏ cùng nhau ăn cơm tối, đĩa thịt lợn khô được đặt ngay chính giữa, trứng gà cũng được đem luộc chín.
Ba người vừa ăn vừa nói chuyện rôm rả, vô cùng ngon miệng.
Chu Bảo Quyên nhìn bát dưa muối mặn chát của mình, cảm thấy nuốt không trôi.
Cô ta cứ lượn qua lượn lại bên cạnh chiếc bàn nhỏ của ba người, mong chờ bọn họ sẽ mở lời rủ cô ta cùng ăn, hoặc cho cô ta nếm thử một miếng cũng được.
Thế nhưng, cả ba người hoàn toàn coi cô ta như không khí. Chu Bảo Quyên tức đến muốn nổ phổi.
Cô ta hậm hực lên tiếng: “Ăn mảnh cho lắm vào, coi chừng lở mồm lở miệng đấy!”
Khóe môi Kiều Mạt khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, giọng đầy vẻ châm chọc: “Sao thế? Cô cũng muốn nếm thử đồ của tiểu thư nhà tư bản à?”
“Ai thèm chứ! Có cho không tôi cũng chẳng thèm ăn!”
Kiều Mạt nhìn bộ dạng khẩu thị tâm phi, mạnh mồm cứng miệng của cô ta mà chỉ thấy buồn cười.
Thứ cô chờ đợi chính là câu nói này của cô ta đấy. Đừng tưởng cô sẽ dễ dàng bỏ qua cho cô ta như vậy!
Lần này nhất định phải cho cô ta một bài học thích đáng!
Ngày hôm sau, bọn cô dự định lên công xã mua sắm đồ đạc, chuẩn bị cải thiện lại bữa ăn một chút.
Chỗ thịt lợn khô hôm qua mẹ Gia Hưng mang sang vẫn còn thừa lại một ít, được Kiều Mạt cẩn thận bọc trong túi nilon rồi đặt ngay ở đầu giường, chỉ cần nhìn lướt qua là thấy ngay.
Kiều Mạt, Lục Viện và Ngô Nhu Nhu đều cùng nhau lên công xã.
Chu Bảo Quyên không đi, trong người cô ta chỉ có vỏn vẹn ba mươi tệ, đây là số tiền bảo mệnh của cô ta, cô ta căn bản chẳng dám tiêu xài bậy bạ.
Nhóm Kiều Mạt đi vắng hết, vừa vặn lại tạo cơ hội cho cô ta.
Mấy nam thanh niên trí thức ở phòng bên cạnh cũng đi cùng chuyến này. Chu Bảo Quyên lén lút bước tới bên giường của Kiều Mạt.
Nhìn bọc thịt lợn khô thơm phức đặt ở đầu giường, cô ta nuốt nước bọt ừng ực.
Bàn tay dường như không tự chủ được mà thò ra, trong miệng còn tự lẩm bẩm bao biện: “Mình chỉ nếm thử một miếng xem mùi vị ra sao thôi mà, chắc chắn bọn họ chẳng phát hiện ra đâu!”
Kiều Mạt, Lục Viện, Ngô Nhu Nhu cùng với đội trưởng nam thanh niên trí thức Mạnh Hạo, Đào Húc và hai nam thanh niên khác cùng nhau ngồi trên cỗ xe bò của bác Hạ Đại Quốc để lên công xã.
Chuyến đi này đã được hẹn trước từ hôm qua.
Bác Hạ Đại Quốc trước giờ vẫn luôn có ấn tượng rất tốt với Kiều Mạt.
Thế nên khi cô mở lời nhờ bác chở bọn cô lên công xã một chuyến, bác liền sảng khoái đồng ý ngay.
Kiều Mạt không hề đi nhờ không công mà chủ động trả tiền vé xe đàng hoàng. Dù sao từ trong thôn lên tới công xã cũng phải ngồi xe bò mất tận hai tiếng đồng hồ.
Xe bò là tài sản chung của tập thể, vào những ngày nông nhàn, mỗi khi xe bò chở người lên công xã đều phải thu tiền vé.
Quy định này đã có từ lâu, mọi người đều hiểu và vui vẻ chấp nhận. Hơn nữa số tiền này cũng không phải đưa riêng cho bác Hạ Đại Quốc mà đều phải nộp lại cho đại đội.
Hôm nay trời không mưa, thời tiết khá mát mẻ dễ chịu.
Tuy đường đi vẫn xóc nảy gập ghềnh nhưng tâm trạng của mọi người so với lúc mới tới đây đã hoàn toàn khác biệt.
“Đồng chí Kiều lát nữa lên đó cô định mua những gì thế?” Mạnh Hạo cười tươi, chủ động bắt chuyện.
Anh ta trông đúng chuẩn là mẫu người nhiệt tình, cởi mở.
Kiều Mạt khẽ lắc đầu, lát sau mới nói: “Tôi cũng chưa biết nữa, lát nữa lên tới nơi xem sao đã.”
Ngô Nhu Nhu ngồi trên xe bò không thích nói chuyện, đường xóc khiến cô ấy nôn nao khó chịu, chẳng còn hơi sức đâu mà mở miệng.
Cô ấy chỉ biết ôm chặt lấy cánh tay Kiều Mạt, tựa đầu vào vai cô.
Lục Viện thì ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh, dường như đã quen với những chuyến đi thế này. Chiếc làn tre được cô ấy cầm trên tay, đặt ngay bên cạnh. Bản tính cô ấy vốn dĩ cũng ít nói.
Mấy cậu nam thanh niên trí thức thì cứ liên tục tìm đề tài để bắt chuyện.
Bác lái xe Hạ Đại Quốc làm sao không nhìn ra tâm tư toan tính của mấy cậu thanh niên này chứ?
Lại liếc nhìn thái độ dửng dưng của ba cô gái nhỏ, bác chỉ cười trừ chứ không nói câu nào.
Hai hôm trước trời vừa mới mưa xong nên đường sá lầy lội khó đi, vốn dĩ chỉ mất hai tiếng là tới nơi, cuối cùng lại bị trễ mất thêm nửa tiếng đồng hồ.
Bọn họ xuất phát từ lúc trời vừa tờ mờ sáng, bây giờ đến được Công xã Thanh Hồ thì đã hơn tám giờ sáng rồi.
Ngô Nhu Nhu mở mắt ra: “Tớ không sao, giờ thấy đỡ hơn nhiều rồi.”
Lúc này, bác lái xe Hạ Đại Quốc cất tiếng dặn dò: “Hai giờ chiều tập trung ở đây nhé, mọi người nhớ để ý giờ giấc, đừng có để muộn đấy.”
Mấy thanh niên trí thức đồng thanh đáp lời, người xách làn tre, kẻ đeo gùi tre lần lượt bước xuống xe bò.
Việc đầu tiên khi đặt chân đến công xã chính là đi ăn sáng.
Tại ô cửa sổ bán đồ ăn, có khá nhiều người đang đứng xếp hàng.
“Cho tôi một chiếc bánh bao nhân thịt cải thảo, hai chiếc bánh bao chay bột mì trắng, một chiếc quẩy rán và một bát sữa đậu nành.”
Ngô Nhu Nhu ghé sát vào ô cửa sổ gọi món. Sức ăn của cô ấy không lớn, chỗ bánh bao chay có thể giữ lại để dành đến trưa ăn tiếp.
Cô nhân viên phục vụ mặt không chút cảm xúc, có lẽ ngày nào cũng làm việc lặp đi lặp lại nên đã chai sạn rồi: “Một chiếc bánh bao thịt một hào, hai chiếc bánh bao chay một hào, một chiếc quẩy bảy xu, một bát sữa đậu nành ba xu. Tổng cộng ba hào và ba lạng phiếu lương thực.”
Ngô Nhu Nhu đưa tiền và tem phiếu qua. Nhân viên nhận tiền, xé vé đưa lại để cô ấy có thể cầm vé sang quầy bên cạnh nhận đồ ăn.
Lục Viện cũng gọi một phần y hệt như của Ngô Nhu Nhu.
Kiều Mạt đứng trước ô cửa sổ, Mạnh Hạo và Đào Húc liền đứng ngay bên cạnh cô.
Mạnh Hạo tươi cười nói: “Đồng chí Kiều, cô muốn ăn gì? Tôi mời cô.”
“Tôi cũng có thể mời cô được.” Đào Húc cũng vội vàng chen vào.
Cô nhân viên phục vụ liếc xéo Kiều Mạt một cái, rồi quay sang nói cười mỉa mai với đồng nghiệp bên cạnh: “Mấy cô nữ thanh niên trí thức thời nay đúng là khéo thật, cậy mình có chút nhan sắc là ra ngoài ăn uống chẳng bao giờ phải tự bỏ tiền túi.”
Kiều Mạt liếc nhìn cô ta một cái, thấy rõ sự khinh bỉ trong mắt đối phương, biết thừa cô ta đang nghĩ cái gì, cô liền cười lạnh đáp trả: “Sao thế? Cô ghen tị à? Ghen tị cũng vô ích thôi, cả đời này cô cũng chẳng bao giờ so được đâu.”
“Cô nói cái gì đấy? Ranh con nứt mắt ra mà ăn nói không biết giữ mồm giữ miệng à!”
“Chỉ cần không điếc thì ai cũng nghe thấy rõ mồn một đấy thôi.”
Kiều Mạt chẳng buồn đôi co với loại người đó nữa, cũng không thèm để ý đến hai cậu nam thanh niên trí thức, cô quay người bước sang một ô cửa sổ khác.
Cô gọi một quả trứng gà, một chiếc quẩy rán, một chiếc bánh bao nhân thịt và một bát sữa đậu nành.
Ba cô gái ngồi chung một bàn cùng nhau ăn sáng.
Mấy cậu nam thanh niên trí thức cũng đi mua đồ ăn, nhưng họ chỉ mua bánh bao chay và cháo hoa loãng.
Bọn họ xuống nông thôn đã lâu, hiểu rõ kiếm được đồng tiền vất vả thế nào, chẳng ai nỡ bỏ ra nhiều tiền như vậy chỉ để ăn một bữa sáng.
Nhìn thấy nhóm Kiều Mạt ăn uống sang trọng, đủ đầy như thế, bọn họ chỉ cảm thấy mấy cô gái này tiêu tiền quá đỗi hoang phí.
Nhưng điều đó cũng gián tiếp chứng minh gia cảnh của bọn cô đều rất khá giả, nếu không thì tuyệt đối không thể nào có cách chi tiêu phóng khoáng như vậy được.
Một cậu nam thanh niên trí thức tò mò lên tiếng hỏi: “Đồng chí Kiều, đồng chí Ngô, đồng chí Lục, đợt này xuống nông thôn có phải các cô mang theo rất nhiều tiền và tem phiếu không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


