Nghe thấy câu hỏi như vậy, Kiều Mạt cùng Lục Viện đưa mắt nhìn nhau, cạn lời không biết nói gì, sao lại có kẻ hỏi một câu ngớ ngẩn đến thế cơ chứ?
Câu này bảo bọn cô phải trả lời thế nào đây?
Chẳng lẽ lại bảo đúng thế à! Bọn tôi mang theo cả đống tiền và phiếu! Mọi người đều là người trưởng thành cả rồi, ai mà chẳng hiểu đạo lý tài sản không được để lộ ra ngoài.
“Không có, chỉ là hôm nay bọn tôi ghé qua đây để cải thiện bữa ăn nên ăn nhiều hơn một chút thôi.” Kiều Mạt nhạt giọng giải thích.
Gã nam thanh niên trí thức cười nói: “Hóa ra là vậy, nhưng con gái con lứa vẫn nên cần kiệm một chút, đừng có tiêu tiền vung tay quá trán như thế. Không thì sau này làm sao mà quán xuyến gia đình được?”
Kiều Mạt liếc gã một cái, ánh mắt ấy rõ ràng đang thể hiện: *Cái tên này có vấn đề về đầu óc à?*
Lục Viện hiểu ý cô, khẽ gật đầu, chẳng buồn để tâm tới gã.
Ngô Nhu Nhu lên tiếng giải thích: “Nhưng đây là tiền và phiếu của chính chúng tôi mà! Mang theo bên người chẳng phải là để tiêu hay sao.”
Kiều Mạt cũng cười khẩy phản bác lại: “Tiền và phiếu của bọn tôi muốn chi tiêu thế nào thì không phiền thanh niên trí thức Tôn phải bận tâm đâu. Đừng có lòng dạ chiếm hữu quá mạnh đối với tiền của người khác như thế.”
Mạnh Hạo nhận thấy bầu không khí không ổn, vội vàng đứng ra hòa giải: “Đồng chí Kiều, các cô đừng giận, đồng chí Tôn cũng chỉ có ý tốt thôi, sợ các cô tiêu tiền lung tung, sau này còn phải ở lại đây lâu dài, tiền và phiếu kiếm đâu có dễ dàng gì.”
“Không cần đâu, có thời gian rảnh rỗi đó thì tự đi mà quan tâm đến bản thân mình đi.”
Thanh niên trí thức Tôn cảm thấy có chút ấm ức bất bình, rõ ràng gã có lòng tốt, vậy mà các cô lại không biết điều.
Sau này loại người tiêu tiền như nước thế này, thử hỏi người đàn ông nào dám rước về cơ chứ!
Ăn xong bữa sáng, lấp đầy cái bụng đói meo, bọn họ mới cảm thấy như được sống lại.
Khoảng thời gian vừa qua đa phần toàn phải ăn màn thầu với dưa muối. Hôm nay được một bữa ra trò thế này cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Sau bữa ăn, ba người cùng nhau đi dạo quanh hợp tác xã cung tiêu.
Mua một ít gạo, bột mì, dầu ăn, bánh xốp giòn các loại.
Kiều Mạt thực ra chẳng thiếu thứ gì, vật tư trong không gian tùy thân vô cùng đầy đủ, tiền và phiếu cũng có rất nhiều.
Thế nhưng được cùng bạn bè thân thiết dạo quanh hợp tác xã cung tiêu, tranh nhau mua thịt lợn, tranh nhau mua bánh xốp giòn, cảm giác này quả thực rất thú vị.
Trước đây Kiều Mạt chưa từng được trải nghiệm cuộc sống như thế này bao giờ, cảm thấy cực kỳ mới mẻ.
Ngô Nhu Nhu thời gian này liên tục được uống nước linh tuyền do Kiều Mạt đưa cho nên thể chất đã khỏe khoắn lên trông thấy.
Không còn là cái dáng vẻ yếu ớt gió thổi là bay như hồi mới gặp nữa.
Chẳng thế mà, cô ấy chen chúc cùng một đám người tranh mua thịt lợn vậy mà cũng giành giật được một cân thịt.
Cô ấy tràn đầy cảm giác tự hào: “Mạt Mạt, cậu nhìn này, tớ tranh được hẳn một cân thịt lợn!” Giọng nói của cô ấy mang theo vẻ kích động khôn xiết.
Một cân thịt này có thể đủ cho bọn cô ăn trong một khoảng thời gian, nhưng tốt nhất vẫn là làm thành thịt lợn khô, nếu không thời tiết nóng nực thế này căn bản không thể để lâu được.
Họ lại mua thêm vài cân đậu xanh mang về nấu cháo, đúng là món giải nhiệt tuyệt hảo cho mùa hè.
Đi dạo một vòng, khi bước ra khỏi hợp tác xã cung tiêu thì chiếc sọt trên lưng đã chứa đầy ắp. Phần lớn đều là đồ ăn, ngoài ra còn có một số vật dụng sinh hoạt hàng ngày.
“Mạt Mạt, Viện Viện, hai cậu có cần gửi thư không? Tớ muốn gửi một lá thư về nhà.” Ngô Nhu Nhu hỏi.
Kiều Mạt trả lời rất dứt khoát: “Tớ không cần.”
Lục Viện cũng vậy: “Tớ cũng không.”
“Ừm, được rồi, vậy hai cậu đi cùng tớ nhé.” Trên mặt Ngô Nhu Nhu nở nụ cười rạng rỡ.
“Được, cùng đi nào.”
Không lâu sau, cả ba người cùng nhau tới bưu điện.
Lúc này bọn cô đã tách khỏi nhóm nam thanh niên trí thức kia, chuyện không hợp nhau nói nửa lời cũng thấy thừa thãi.
Kiều Mạt chợt nhớ tới lời đại đội trưởng từng nói trước đây, con trai lớn của dì Phương làm việc ở bưu điện. Cô cũng không muốn làm phiền người ta.
Trong lúc Ngô Nhu Nhu ngồi viết thư thì hai người đứng bên cạnh đợi, Kiều Mạt đảo mắt nhìn quanh một vòng.
Cô nhìn thấy vài nhân viên đang bận rộn bên trong, bên cạnh còn chất đống rất nhiều hàng hóa vật tư, chắc hẳn là đồ từ nơi khác gửi về.
Không nhìn thấy người quen nào cả, như vậy cũng tốt.
Hai giờ chiều, bọn họ có mặt tại điểm tập trung. Ngày hôm nay coi như vô cùng thỏa mãn, vừa được ăn ngon cải thiện bữa ăn, lại còn mua được một đống vật tư.
Kiều Mạt lúc này rất muốn mau chóng trở về, nôn nóng muốn xem thành quả của ngày hôm nay ra sao.
Bác Hạ Đại Quốc đã đánh xe bò tới nơi rồi. Nhìn thấy ba cô nữ thanh niên trí thức xách giỏ, gùi trúc đều chất đầy ắp đồ đạc.
Ngược lại mấy gã nam thanh niên trí thức thì chẳng mua sắm được thứ gì.
Về đến khu tập thể thanh niên trí thức trong làng thì trời cũng đã gần bốn giờ chiều, nhóm Kiều Mạt trả tiền xe cho bác Hạ Đại Quốc.
Người trong ký túc xá nghe thấy tiếng động bên ngoài thì lục tục kéo nhau ra xem.
Đội trưởng Hàn Anh cũng bước ra, vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt nhìn về phía Kiều Mạt lộ rõ vẻ tức giận.
“Sao bây giờ mới chịu về?” Cô ta vừa mở miệng đã là giọng điệu chất vấn.
Kiều Mạt cảm thấy buồn cười: “Đội trưởng hôm nay chúng tôi đi lên công xã, đi lại trên đường đã mất gần bốn tiếng đồng hồ rồi, cô ở đây lâu như vậy chẳng lẽ lại không biết?”
“Hơn nữa hôm nay chúng tôi về thế này đã tính là sớm lắm rồi đấy, trời còn chưa kịp tối kia kìa.”
Hàn Anh biết rõ Kiều Mạt hoặc là không thèm mở miệng, chứ một khi đã nói thì mồm mép cực kỳ sắc bén đanh thép.
“Đội trưởng, đã xảy ra chuyện gì vậy?” Ngô Nhu Nhu cũng ngơ ngác hỏi một câu.
Lục Viện lạnh lùng nhìn cô ta, chờ đợi xem cô ta định nói gì.
“Cô đã bỏ thứ gì vào trong món thịt lợn khô mà thím hôm qua tặng cho cô hả?” Hàn Anh chẳng thèm để ý đến Ngô Nhu Nhu, quay sang hỏi thẳng Kiều Mạt.
Kiều Mạt nghe vậy liền biết mọi chuyện đều đang diễn ra đúng như kế hoạch của mình.
“Sao thế? Có kẻ ăn vụng à?” Kiều Mạt biết rõ còn cố hỏi.
Mấy người bước vào phòng ký túc xá liền nhìn thấy Chu Bảo Quyên đang ngồi trên giường sưởi của mình.
Cả cái mồm của ả sưng vù cả lên, trông y như bị ong đốt, biến thẳng thành hai miếng xúc xích dán lên mặt.
Ngô Nhu Nhu vừa nhìn thấy bộ dạng của ả liền không nhịn được mà bật cười phá lên: “Ha ha ha...”
Đến cả người luôn nghiêm túc lạnh lùng như Lục Viện nhìn thấy cảnh này khóe môi cũng phải giật giật muốn cười.
Cũng chẳng trách bọn họ được, cái bộ dạng này của Chu Bảo Quyên quả thực quá mức khôi hài.
Đôi mắt của ả vốn dĩ đã ti hí, lúc này nhìn vào thì cả khuôn mặt dường như chỉ còn lại mỗi cái mồm to tướng.
“Kiều Mạt, cô hại... hại tôi!”
“Cô đã bỏ loại thuốc độc gì vào trong đó hả!”
Chu Bảo Quyên tức đến mức sắp khóc ra tiếng, bây giờ cả cái miệng của ả tê dại đi, hoàn toàn không còn chút cảm giác nào nữa.
Bữa tối có khi chẳng thể nào ăn nổi, nói năng cũng không sao tròn vành rõ chữ được.
Cả khu tập thể thanh niên trí thức đều đang cười nhạo ả, ngay cả mấy gã nam thanh niên trí thức kia cũng thế! Bình thường ả đối xử với bọn họ tốt như vậy, còn khâu vá quần áo cho bọn họ nữa chứ!
“Ai... ai thèm ăn trộm chứ, tôi... tôi chỉ muốn nếm thử một hai miếng thôi.”
“Ai mà ngờ được lòng dạ cô lại độc ác đến thế! Dám hạ độc cơ chứ!”
Kiều Mạt đi tới chỗ nằm của mình, nhìn thấy túi nilon đựng thịt lợn khô, nụ cười lạnh trên khóe môi cô càng thêm đậm nét.
“Nếm thử một hai miếng ư? Cả cái túi này của tôi sắp bị cô ăn sạch sành sanh rồi đấy! Còn dám cãi chày cãi cối! Sao da mặt cô dày thế hả?”
Ngô Nhu Nhu cũng bước tới xem, cô ấy nhấc túi nilon lên: “Chỉ còn lại đúng năm miếng thôi này! Ban đầu chúng mình có cả một túi nhỏ cơ mà!”
“Đáng đời cái đồ ăn vụng!”
Ngô Nhu Nhu chẳng thèm đồng cảm với ả lấy một chút nào.
“Tự làm tự chịu, còn dám quay lại cắn ngược người ta, tôi chưa từng thấy ai mặt dày vô liêm sỉ như thế này bao giờ!” Lục Viện cũng lập tức tham chiến.
Chu Bảo Quyên vốn dĩ đuối lý, lúc này bị ba người bọn họ thay nhau công kích đến mức á khẩu không cãi lại được lời nào. Ả chỉ đành hướng ánh mắt cầu cứu về phía Hàn Anh.
Hàn Anh mang vẻ mặt đầy bực bội, thực lòng cô ta chẳng muốn can thiệp vào chuyện này. Nhưng nhìn thấy thái độ nghênh ngang của Kiều Mạt, trong lòng cô ta cũng vô cùng khó chịu.
Cô ta lên tiếng: “Cô ấy ăn vụng đúng là không đúng, nhưng cô cũng không nên hạ độc như thế!”
“Nếu như cô ấy không ăn, số thịt lợn khô này sẽ do đồng chí Lục và đồng chí Ngô ăn, chẳng lẽ cô cũng muốn hại luôn cả họ hay sao?”
“Người ngoài nhìn vào lại tưởng đồ của thím kia có vấn đề, nếu chuyện này truyền ra ngoài làng thì cô bảo thím ấy phải giải thích thế nào?”
“Cô mau nói ra đi, rốt cuộc là cô đã bỏ độc gì vào đấy?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


