Hạ Tông Đình lấy lại tinh thần, vội vàng kéo tay mẹ mình lại: “Mẹ, mẹ đừng vội, bây giờ trời muộn rồi, không còn chuyến xe nào đâu ạ.”
“Sáng mai con sẽ đưa mẹ về.”
Trương Mỹ Phương lúc này mới hơi bình tĩnh lại một chút.
“Được, để mẹ thu dọn đồ đạc cho xong, sáng mai đi thật sớm. Con đưa mẹ ra bến xe là được rồi.”
“Con đưa mẹ về tận nhà.” Hạ Tông Đình cụp mắt, như có điều suy nghĩ nói.
“Hả? Con có phép không đấy? Không cần lo cho mẹ đâu, mẹ tự về một mình được mà.” Trương Mỹ Phương năm nay hơn năm mươi tuổi, sức khỏe vẫn còn rất dẻo dai.
“Con có phép.”
“Vậy thì được, tiện thể con cũng xem mặt Mạt Mạt một chút, con còn nhớ con bé không? Hồi mẹ dẫn con qua đó, con bé mới có năm tuổi thôi.”
“Thoắt cái mà bao nhiêu năm đã trôi qua rồi. Mấy năm nay không liên lạc, chẳng biết bây giờ con bé sống ra sao nữa?” Trương Mỹ Phương dường như đang chìm đắm trong những ký ức xưa cũ.
“Nhất định là ở nhà bị người ta bắt nạt nên mới phải xuống nông thôn tìm mẹ đấy! Bố con bé chẳng ra cái thứ gì cả, lại thêm mụ mẹ kế kia cũng không phải dạng vừa đâu!”
Trương Mỹ Phương phẫn nộ nói, tâm trạng lại bắt đầu trở nên sốt ruột, chỉ hận không thể mọc cánh bay về ngay lập tức.
“Con nhớ.” Hạ Tông Đình cụp mắt, trầm giọng đáp một câu.
Làm sao mà quên được chứ?
Hồi bé cô bé ấy còn bảo lớn lên sẽ làm vợ anh cơ mà.
“Mẹ, ăn cơm trước đã.” Hạ Tông Đình thản nhiên nói.
“Được rồi.”
Ăn được một lát, bà bỗng thốt lên: “Tông Đình này, con bảo liệu có khi nào bọn nó bịa ra lý do này để lừa mẹ về không?”
Hạ Tông Đình nghe vậy, đôi mày khẽ nhíu lại một cách kín đáo: “Chắc không đến mức đó đâu ạ. Điện tín là do anh cả gửi sao mẹ?”
“Không phải, là anh hai con gửi.”
“Vậy thì chắc chắn không phải lừa mẹ đâu.”
“Bọn nó mà dám thông đồng lừa mẹ thì mẹ đánh gãy chân từng đứa một, sau này không thèm trông con cho bọn nó nữa!”
“Hai anh em nhà nó đứa nào cũng đẻ tuyền con trai, cả một lũ giặc con, nghịch ngợm không chịu nổi. Sao chẳng đứa nào sinh cho mẹ một đứa cháu gái nhỏ xinh xắn cơ chứ?” Trương Mỹ Phương cằn nhằn.
Hạ Tông Đình im lặng lắng nghe, không nói lời nào.
Ăn cơm xong, Hạ Tông Đình bảo muốn đi tìm lãnh đạo báo cáo chút việc.
Trương Mỹ Phương lúc này chẳng có tâm trí đâu mà quản anh, bà đang cắm cúi thu dọn đồ đạc.
Ban đầu dự định ở lại đây chơi một tháng nên mang theo khá nhiều đồ.
Hạ Tông Đình tìm đến nhà thủ trưởng, lúc này gia đình họ cũng vừa ăn cơm tối xong.
“Ủa, Tông Đình, sao cậu lại tới đây? Ăn cơm chưa đấy?” Thủ trưởng Vệ tò mò hỏi.
“Báo cáo thủ trưởng, tôi ăn rồi. Tôi qua đây là muốn báo cáo với thủ trưởng sáng mai tôi phải đưa mẹ tôi về quê, sau đó muốn xin ở lại nhà vài ngày ạ.” Hạ Tông Đình nghiêm túc nói.
“Mẹ cậu định về rồi à? Chẳng phải bảo ở lại chơi một tháng sao? Hiếm khi bà cụ mới lặn lội tới đây một chuyến.” Thủ trưởng Vệ có chút tò mò.
“Ở nhà có việc gấp ạ, nếu không phải tôi khuyên can thì mẹ tôi đã đòi đi ngay trong đêm nay rồi.”
“Vậy được rồi cậu cứ đi đi, muốn xin nghỉ mấy ngày? Phép của cậu tích góp bao lâu nay có thèm dùng đến đâu.” Thủ trưởng rất dễ tính.
“Khoảng mười ngày ạ.” Hạ Tông Đình nói.
“Được. Thế tôi về trước đây ạ.”
“Khoan đã, chị dâu cậu bảo bên bệnh viện quân khu mới có một cô gái chuyển đến, trông xinh xắn lắm, làm cùng đơn vị với chị ấy. Đợi cậu hết phép quay lại thì gặp mặt một chút, nếu thấy hợp thì tìm hiểu yêu đương xem sao. Cậu đấy, tuổi tác không còn nhỏ nữa, sao chẳng chịu tính đến chuyện thành gia lập thất gì cả?”
“Con gái của chính ủy cậu không thích, con gái của sư trưởng cậu cũng chẳng ưng, đến em gái của chị dâu cậu cậu cũng gạt đi, rốt cuộc là cậu thích kiểu người như thế nào hả?”
“Đừng nói là mẹ già của cậu sốt ruột lo cho chuyện cả đời của cậu, ngay cả người làm lãnh đạo như tôi đây cũng đau hết cả đầu.”
“Cái câu này cậu nói với tôi bao nhiêu lần rồi hả, thằng nhóc này toàn lấy cớ đó ra để qua mắt tôi thôi! Bao nhiêu năm nay có thấy cậu dắt người ta về ra mắt lần nào đâu?”
“Với điều kiện hiện tại của cậu, nếu có người nhà là đủ tiêu chuẩn để theo quân rồi đấy!”
“Đích thân tôi sẽ bố trí nhà ở cho cậu, không phải chen chúc ở cái ký túc xá độc thân này nữa.” Thủ trưởng hào sảng tuyên bố.
“Tôi không lừa thủ trưởng đâu, rất nhanh nữa thôi thủ trưởng sẽ được gặp cô ấy.” Giọng điệu của Hạ Tông Đình vô cùng chắc chắn, dường như đã nắm chắc phần thắng trong tay.
Thủ trưởng nghe thấy vậy, lập tức nổi hứng tò mò.
“Hửm? Nói thế là sao?”
“Bây giờ chưa tiện nói, rất nhanh nữa thủ trưởng sẽ biết thôi ạ.” Hạ Tông Đình kiên quyết không hé răng nửa lời.
Thủ trưởng quá hiểu tính nết của người lính dưới quyền này, nếu anh đã không muốn nói thì có cạy miệng cũng chẳng moi thêm được thông tin gì.
“Được rồi, thế tôi không hỏi nữa, đợi cậu về rồi tính sau.”
“Đến lúc đó thằng nhóc cậu tốt nhất là phải cho tôi một câu trả lời thỏa đáng đấy, nếu không tôi chẳng biết ăn nói thế nào với người ta đâu!”
“Bây giờ ai cũng bảo cậu kén chọn, người này chê người kia không vừa mắt! Tôi lại phải đi giải thích hộ cậu đây này, đau hết cả đầu.”
Nói đến chuyện này là thủ trưởng lại lộ rõ vẻ rầu rĩ, việc này quả thực còn khó hơn cả việc ông đi huấn luyện tân binh.
Hạ Tông Đình báo cáo xong chính sự liền quay trở về phòng, anh cũng cần phải đi thu dọn hành lý một chút.
Kiều Mạt không hề hay biết chuyện dì Phương và Hạ Tông Đình đang vội vã chạy về.
Mấy ngày nay cô sống ở ký túc xá thanh niên trí thức cũng tạm ổn. Cô hoàn toàn ngó lơ sự thù địch của Hàn Anh, những lời mỉa mai châm chọc của Chu Bảo Quyên, cũng như những cái lườm nguýt và lời trách móc của Lưu Đình.
Bên phòng nam thanh niên trí thức sát vách cũng có mấy người rất phiền phức, cứ hễ thấy mặt là lại chạy sang ân cần săn đón. Cô đều làm ngơ tất cả.
Mấy ngày nay việc đồng áng không nhiều, bọn cô đã nhặt được kha khá củi khô.
Nửa đêm Kiều Mạt còn có thể lén vào không gian nghỉ ngơi, nhưng cô cảm thấy như vậy rất bất tiện, sớm muộn gì cũng phải tìm cách dọn ra ngoài ở riêng.
Thể chất của Ngô Nhu Nhu khá yếu, mấy ngày nay mệt đến mức gần như muốn ngã quỵ.
Cô ấy tốt nghiệp cấp ba, học lực rất giỏi. Ban đầu bố mẹ định sắp xếp cho cô ấy vào làm kế toán ở tòa nhà bách hóa, cô ấy tính toán sổ sách cực kỳ cừ khôi.
Thế nhưng cuối cùng cô ấy lại chọn xuống nông thôn.
Hôm nay, người thím bị ngất xỉu ngoài đồng hôm nọ xách theo một chiếc làn tre tìm đến tận ký túc xá thanh niên trí thức.
“Đồng chí Kiều, đồng chí Lục, hai cháu có ở trong phòng không?” Mẹ Gia Hưng đứng ngoài cửa cất tiếng gọi lớn.
Hôm nay trời đổ mưa, bọn họ không phải ra đồng làm việc, đều ở trong ký túc xá nghỉ ngơi.
Lúc này trời đã xế chiều, vừa vặn là lúc chuẩn bị nấu cơm tối. Nghe thấy tiếng gọi, Kiều Mạt và Lục Viện liền từ trong phòng bước ra ngoài.
Những người khác cũng tò mò ló đầu ra xem trò vui.
“Thím ơi, thím tìm chúng cháu có việc gì thế ạ?” Kiều Mạt bước ra, trên mặt mang theo vẻ tò mò.
“Hôm trước may nhờ có hai cháu cứu thím, mấy ngày nay thím bận quá chưa kịp qua cảm ơn hai đứa đàng hoàng.”
“Thím có mang cho hai đứa ít trứng gà, một ít thịt lợn khô, với cả mấy bó rau xanh nữa đây. Hai đứa giữ lại mà ăn nhé.”
Trứng gà, thịt lợn, đây đều là những thứ quý giá nhất đối với một gia đình nông dân, bình thường bản thân họ còn chẳng nỡ ăn.
Bây giờ mang sang cho bọn cô, có thể nói là đã dốc hết tấm lòng chân thành nhất ra rồi.
Kiều Mạt và Lục Viện nhìn nhau một cái, không cần nói ra nhưng ánh mắt đã tự trao đổi và đạt được sự thống nhất.
Sau đó Kiều Mạt mỉm cười nói: “Thím ơi, không cần đâu ạ, thím cứ giữ lại mà bồi bổ, ngày mai tạnh mưa chúng cháu định lên công xã một chuyến, đến lúc đó chúng cháu sẽ tự mua đồ cải thiện bữa ăn sau ạ.”
“Thế sao mà được chứ? Hai đứa nhất định phải nhận lấy!”
“Hai đứa đối với thím chính là có ơn cứu mạng đấy.”
Đúng lúc này, từ bên cạnh vang lên một giọng nói chua ngoa, châm chọc: “Thím ơi, thím mang về đi thôi, người ta là đại tiểu thư từ thành phố lớn về đây, làm sao mà thèm để mắt tới mấy cái thứ đồ quê mùa này của thím chứ.”
Lời vừa dứt, chỉ thấy mẹ Gia Hưng lộ rõ vẻ mặt hoang mang, luống cuống, sợ bọn cô chê bai đồ quê nên không chịu nhận.
Kiều Mạt khẽ nhíu mày, cái mồm của con nhỏ này sao mà độc địa thế không biết?
Từ trên tàu hỏa đến giờ cứ nhảy nhót lăng xăng suốt ngày!
Xem ra phải cho cô ta một bài học nhớ đời thì mới chịu an phận được!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)