Hạ Hoằng Vũ suy nghĩ một lát rồi nói: “Anh thấy nên báo cho mẹ biết, dù sao người ta cũng lặn lội đường sá xa xôi tới đây, vả lại trước giờ mẹ vẫn luôn lo lắng cho cô ấy.”
“Để mẹ biết tin rồi mẹ tự quyết định xem có muốn về ngay hay không.”
Phùng Tuyết Bình gật đầu: “Được, vậy ngày mai anh đi đánh một bức điện tín đi, thế cho nhanh.”
“Ừ.”
Kiều Mạt hoàn toàn không biết hai người họ đã tự ý quyết định gọi dì Phương trở về.
Làm lụng đồng áng vất vả suốt một ngày, cô cảm thấy cả người đau nhức, ê ẩm hết cả lưng.
Chỉ đành đợi đến nửa đêm, khi mọi người trong phòng đã ngủ say, cô mới lén trốn vào không gian tùy thân để thư giãn một chút.
Uống chút nước linh tuyền để điều dưỡng lại cơ thể.
Nước linh tuyền quả nhiên vô cùng hiệu nghiệm, sáng hôm sau khi Kiều Mạt tỉnh dậy, cảm giác mệt mỏi rã rời đã tan biến sạch sành sanh.
Hôm qua lúa mì đã thu hoạch xong xuôi, hôm nay tạm thời chưa có sắp xếp công việc đồng áng gì nặng nhọc.
Đội trưởng bảo hai ngày nữa sẽ ra đồng ngô để nhổ cỏ.
Kiều Mạt không khỏi thầm cảm thán vận may của mình, thế mà lại tránh được đợt cao điểm ngày mùa bận rộn nhất.
Hôm nay rảnh rỗi, Ngô Nhu Nhu đề nghị cùng nhau lên núi nhặt củi khô.
Dù sao mấy người bọn cô cũng chẳng có lấy một thanh củi nào, bữa sáng vẫn phải ăn lương khô mang theo từ nhà, mà chỗ lương khô đó cũng đã ăn sạch cả rồi.
Buổi trưa không phải đi làm đồng thì đại đội sẽ không nấu cơm cho, bọn cô bắt buộc phải tự mình nấu nướng. Nhặt củi chính là bước đầu tiên.
Bọn cô không muốn đi mượn củi của đội trưởng, đỡ phải nghe một tràng giáo huấn dài dòng. Ai nấy đều chẳng thích nghe.
Kiều Mạt và Lục Viện đều không có ý kiến gì, nhân tiện cũng có thể làm quen với môi trường xung quanh đây một chút.
Ký túc xá nam thanh niên trí thức ở sát bên thấy bọn cô chuẩn bị ra ngoài, liền có một người chạy vội sang, nhiệt tình hỏi han: “Đồng chí Kiều các cô muốn đi đâu thế, để tôi dẫn đường cho nhé?”
Kiều Mạt liếc nhìn anh ta một cái, thực ra đám nam thanh niên trí thức ở phòng bên, ngoài anh đội trưởng ra thì cô chẳng quen biết một ai.
Ngược lại là Chu Bảo Quyên, trông có vẻ như đã làm quen rất nhanh với bọn họ.
Bất kể là lúc làm việc ngoài đồng hay khi đã về ký túc xá, chỉ cần rảnh rỗi một chút là cô ta lại chạy sang bên đó trò chuyện rôm rả.
Tối về ký túc xá còn chủ động khâu vá quần áo cho bọn họ nữa.
Có lẽ nhận ra ánh mắt dò xét của Kiều Mạt, anh ta liền chủ động giới thiệu: “Chắc cô chưa biết tôi đâu, tôi tên là Đào Húc, là thanh niên trí thức xuống đây từ hai năm trước rồi.”
Kiều Mạt khẽ gật đầu, đúng là không quen thật. Lúc này, đội trưởng nam thanh niên trí thức Mạnh Hạo cũng từ trong phòng bước ra.
Nhìn thấy mấy cô gái cầm theo giỏ tre, chẳng cần hỏi cũng biết là chuẩn bị đi đâu.
“Các cô định đi nhặt củi à? Ngọn núi đằng kia rộng lắm, rất dễ bị lạc đường, hay là để chúng tôi đi cùng các cô nhé?”
Kiều Mạt quay sang nhìn Lục Viện và Ngô Nhu Nhu, như muốn hỏi ý kiến của hai người bạn.
Lục Viện lạnh nhạt đáp: “Sao cũng được, muốn đi thì đi.” Cô ấy chẳng mấy bận tâm.
Ngô Nhu Nhu mỉm cười nói: “Vậy thì cùng đi đi.”
Sau đó, cả nhóm cùng nhau xuất phát lên núi nhặt củi.
Lát sau, từ trong phòng nam thanh niên trí thức lại có thêm mấy người nữa chạy ra, ai nấy đều nằng nặc đòi đi cùng, nhiệt tình hết phần thiên hạ.
Mấy chiếc giỏ tre ban đầu của các cô đều bị các nam thanh niên giành lấy cầm hộ, bảo là phải biết chăm sóc các đồng chí nữ.
Hàn Anh đứng nhìn theo bóng lưng bọn họ rời đi, đôi lông mày khẽ nhíu chặt lại.
Chẳng biết từ lúc nào, Chu Bảo Quyên đã lặng lẽ bước tới bên cạnh cô ta, giọng điệu đầy vẻ bất bình: “Đội trưởng, chị xem mấy anh nam thanh niên trí thức kia kìa, ân cần với cô đại tiểu thư đó ghê chưa, chỉ hận không thể làm thay cô ta tất cả mọi việc thôi!”
“Chị ở đây cùng bọn họ lâu như vậy rồi, bọn họ đã bao giờ đối xử tốt với chị như thế chưa?”
Hàn Anh liếc xéo cô ta một cái, trong lòng quả thực vô cùng khó chịu.
Cô ta ở ký túc xá thanh niên trí thức gần hai năm trời, đây là lần đầu tiên nhìn thấy đám con trai kia săn đón, nịnh bợ một người phụ nữ đến mức độ này.
“Cô không có việc gì thì suốt ngày chạy sang phòng nam thanh niên trí thức làm cái gì? Không sợ người ta nói ra nói vào à!” Giọng cô ta lạnh như băng.
“Tôi... Tôi chỉ muốn sang làm quen trước thôi mà. Mọi người đều là thanh niên trí thức xuống nông thôn cả, quen biết nhau, giữ mối quan hệ tốt thì có gì sai đâu chứ.” Chu Bảo Quyên chột dạ nói.
“Vậy thì đừng có đứng đây nói xấu người khác.” Hàn Anh xoay người đi thẳng vào phòng.
Chu Bảo Quyên nhìn theo bóng lưng cô ta, trợn trắng mắt một cái, làm bộ làm tịch cái gì chứ, rõ ràng trong lòng ghen tị đến phát điên rồi mà ngoài mặt vẫn cứ phải giả vờ độ lượng.
“Để xem cô giả vờ được bao lâu?” Cô ta lẩm bẩm một mình.
Ba ngày sau, tại một đơn vị quân đội nọ.
Hạ Tông Đình đang chuẩn bị quay về ký túc xá thì cảnh vệ viên của anh là Tiểu Tăng vừa vặn bước vào, trên tay cầm một bức điện tín.
“Đoàn trưởng, có một bức điện tín gửi cho mẹ của anh ạ.” Tiểu Tăng đưa bức điện tín qua.
Hạ Tông Đình khựng lại, trong mắt thoáng qua một tia ngạc nhiên, điện tín gửi cho mẹ anh sao?
“Gửi từ đâu tới?”
“Thành phố Cáp Nhĩ Tân, quê nhà của anh ạ.”
Hạ Tông Đình nhận lấy nhưng không mở ra, dù sao đây cũng là thư từ gửi cho mẹ anh.
Khi về đến ký túc xá trong khu gia thuộc, Trương Mỹ Phương đã nấu xong cơm nước, đang ngồi đợi con trai về ăn.
Bà đến đây đã được hơn mười ngày, ngày nào con trai cũng bận rộn túi bụi.
Nhưng nhìn thấy anh khỏe mạnh bình an là bà đã yên tâm lắm rồi, bà còn có thể nấu cho anh vài bữa cơm, giặt giũ quần áo giúp anh.
Thế nhưng đứa nhỏ này căn bản chẳng chịu để bà giặt quần áo giúp, cứ bảo là mình tự giặt được.
Ngày nào tắm xong cũng thoăn thoắt tự giặt sạch sẽ rồi đem phơi.
Con trai biết thương mẹ, không muốn mẹ phải vất vả cực nhọc, bà cảm thấy vô cùng an ủi.
Điều duy nhất khiến bà đau đầu chính là đứa con này đã hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi rồi mà vẫn chưa chịu tính đến chuyện lập gia đình. Chẳng biết trong đầu nó đang nghĩ cái gì nữa?
Anh cả của nó ở tầm tuổi này thì con cái đã biết chạy đi mua nước tương giúp mẹ rồi.
Nói với nó thì nó cứ để ngoài tai, như nước đổ đầu vịt.
“Tông Đình về rồi đấy à, vào ăn cơm thôi con?”
“Còn phải nói nữa sao, chắc chắn là thằng cả rồi, muốn gọi mẹ về để trông con cho chúng nó chứ gì.” Giọng Trương Mỹ Phương đầy vẻ bực bội.
Bao nhiêu năm nay ở nhà toàn phải trông con giúp bọn chúng, con của thằng cả một đứa mười hai tuổi, một đứa mười tuổi, còn một đứa nhỏ tám tuổi.
Hai đứa con của thằng hai thì một đứa tám tuổi, một đứa sáu tuổi.
Đều là một tay bà chăm sóc, trông nom.
Trừ đứa con trai út của thằng hai ra thì những đứa khác đều đã đi học tiểu học cả rồi, đứa cháu lớn mười hai tuổi đã có thể tự nấu cơm được rồi, thế mà chuyện gì cũng ỷ lại vào bà.
Hạ Tông Đình khẽ nhíu mày, lát sau anh trầm giọng nói: “Vậy thì không cần quan tâm đâu ạ, mẹ cứ đợi hết kỳ nghỉ rồi hẵng về.”
Nói thì nói vậy, nhưng Trương Mỹ Phương vẫn mở bức điện tín ra xem.
Để xem bọn chúng dùng cái lý do gì để gọi bà về?
Trương Mỹ Phương mở bức điện tín ra.
Những năm tháng thời trẻ làm bảo mẫu ở Thượng Hải, chăm sóc mẹ của Kiều Mạt, bà đã được dạy nhận mặt chữ.
Chỉ cần không phải những từ ngữ quá phức tạp thì bà đều đọc hiểu hết.
Hạ Tông Đình cũng không vội ăn cơm, anh muốn biết trong bức điện tín viết những gì?
Thường thì phải có chuyện gì vô cùng quan trọng người ta mới gửi điện tín. Nhưng anh cả làm việc ở bưu điện, muốn gửi điện tín cũng rất thuận tiện.
Xem ra đúng là do anh cả gửi rồi.
Nào ngờ, mẹ anh sau khi đọc xong bức điện tín thì lập tức trợn tròn hai mắt, khuôn mặt lộ rõ vẻ bàng hoàng kinh ngạc.
Sau cơn chấn động bà vội vàng cất bức điện tín đi, cơm nước cũng chẳng buồn ăn nữa, cuống cuồng chạy đi thu dọn hành lý.
Hạ Tông Đình thấy thái độ của mẹ mình thay đổi nhanh chóng như vậy, mối nghi hoặc trong lòng càng lớn hơn.
“Mẹ, mẹ làm sao thế? Định về thật đấy à?” Anh vội vàng hỏi.
“Tiểu thư xuống nông thôn rồi, ở ngay đại đội nhà mình, mẹ phải về ngay lập tức.” Trương Mỹ Phương chẳng màng đến chuyện gì khác, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn Hạ Tông Đình, cứ vừa thu dọn vừa lẩm bẩm một mình.
Hạ Tông Đình khựng người lại: “Tiểu thư? Tiểu thư nào cơ ạ?”
“Mẹ còn có cô tiểu thư nào nữa chứ? Mạt Mạt đấy! Mẹ phải về ngay mới được, tiểu thư nhà người ta làm sao mà làm nổi việc đồng áng chứ? Con bé yếu ớt như thế, ngộ nhỡ bị người ta bắt nạt thì sao...”
Nghe mẹ thốt ra cái tên quen thuộc đó.
Sắc mặt Hạ Tông Đình khẽ biến đổi. Bàn tay anh theo phản xạ nắm chặt lấy mép áo rằn ri huấn luyện, vô tình để lộ sự xao động trong lòng.
Cô ấy... thật sự đã tới rồi sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)