Kiều Mạt ngẩn người ra một chút, cô theo phản xạ nhìn sang phía đó, thấy con dâu thứ hai của dì Phương đang mặc chiếc áo khoác blouse trắng, đeo một chiếc hòm thuốc bước nhanh tới.
Hôm đó bác lái xe bò Hạ Đại Quốc có nói con dâu thứ hai của dì Phương là y tá ở trạm y tế công xã, chắc là cũng biết khám bệnh, đoán chừng cũng là bác sĩ rồi.
“Dạ, cháu biết rồi, cảm ơn đại đội trưởng.”
Rất nhanh, Phùng Tuyết Bình đã đi tới nơi, chỉ có một mình cô ấy tới.
“Đại đội trưởng có chuyện gì thế ạ? Ai bị ngất xỉu vậy?” Phùng Tuyết Bình vừa đi vừa cất giọng hỏi lớn.
Có lẽ vì đi vội quá nên hơi thở của cô ấy có chút dồn dập, trên trán lấm tấm mồ hôi.
“Là mẹ Gia Hưng bị say nắng, nhưng giờ đã tỉnh lại rồi, có điều vẫn phải phiền cô kiểm tra lại cho bà ấy một chút.”
“Vâng ạ.” Phùng Tuyết Bình rảo bước đi tới.
Những người dân làng khác đã quay trở lại cắt lúa mì, chỉ còn lại một khoảnh nhỏ này thôi, hôm nay gặt xong hết là sẽ không còn bận rộn như thế này nữa.
Phùng Tuyết Bình bước đến bên cạnh mẹ Gia Hưng.
Cô ấy kiểm tra qua tình trạng của thím, nhìn thấy chiếc lọ nhỏ đựng nước Hoắc Hương Chính Khí đặt bên cạnh.
Cô ấy không khỏi ngạc nhiên: “Thứ này ở đâu ra thế ạ?”
“Là đồng chí Kiều cho đấy.”
Kiều Mạt thản nhiên nói: “Là thuốc đợt này tôi xuống nông thôn mang từ nhà đi đấy ạ.”
Lúc này, đại đội trưởng đứng một bên, có chút thắc mắc lên tiếng: “Bác sĩ Phùng, cô không nhận ra đồng chí Kiều sao? Cô ấy bảo mẹ chồng cô là dì của cô ấy đấy. Lần này xuống đây cũng là để tìm bà ấy mà.”
Kiều Mạt đứng bên cạnh khẽ giật khóe miệng, cái miệng của bác đại đội trưởng này sao mà nhanh nhảu thế không biết? Thực ra cô đâu có muốn nói ra ngay lúc này.
“Bác sĩ Phùng cứ khám cho thím ấy trước đi đã, chuyện của tôi để lát nữa nói sau cũng được.” Kiều Mạt không hề vội vàng.
“Được.” Phùng Tuyết Bình cũng sực nhớ ra, quả thực nên ưu tiên người bệnh trước. Chủ yếu là nhìn sắc mặt của mẹ Gia Hưng lúc này đã tốt hơn rất nhiều rồi.
“Mẹ Gia Hưng, để cháu khám cho thím một chút nhé?”
“Bác sĩ Phùng ơi, tôi thật sự không sao nữa rồi! Đồng chí Kiều còn cho tôi hai viên kẹo, bảo cái gì mà tôi bị hạ đường huyết... Tôi cũng chẳng hiểu là cái chứng gì nữa?”
Phùng Tuyết Bình gật đầu, cô ấy cẩn thận kiểm tra cho mẹ Gia Hưng, đúng là bị say nắng thật, trời dạo này càng lúc càng nóng, gần đây trạm y tế của bọn cô cũng bận rộn túi bụi, người bị say nắng không hề ít.
Khoảng thời gian này cô ấy liên tục phải xuống cơ sở, chạy đôn chạy đáo khắp các đại đội.
Cô ấy kê cho mẹ Gia Hưng mấy lọ nước Hoắc Hương Chính Khí.
Dặn thím ấy về nhà nấu chút cháo đậu xanh. Thời tiết ngày một oi bức, ăn cháo đậu xanh có thể thanh nhiệt giải thử. Cô ấy còn dặn thím phải uống nhiều nước, chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn.
Mẹ Gia Hưng chăm chú lắng nghe từng lời.
Bây giờ thím ấy chắc chắn không thể quay lại ruộng cắt lúa mì được nữa, đành để thím ngồi nghỉ ngơi bên đống rơm này.
“Lần này may nhờ có đồng chí Lục và đồng chí Kiều, đợi tôi khỏe lại, nhất định phải cảm ơn hai cô bé cho đàng hoàng.” Mẹ Gia Hưng cảm kích nói.
“Không có gì đâu ạ, chỉ là chuyện tiện tay làm thôi mà.”
Lúc này, Phùng Tuyết Bình tò mò hỏi: “Trong hai cô có ai học y không?”
Kiều Mạt nói: “Tôi thì không, nhưng mấy chứng bệnh vặt vãnh thường gặp thì tôi biết xem, còn Viện Viện, à, chính là đồng chí Lục, cô ấy tốt nghiệp trường y tế ra đấy ạ.”
Phùng Tuyết Bình như có điều suy nghĩ gật đầu, sau đó hỏi: “Tốt nghiệp trường y tế sao lại xuống nông thôn thế này?”
“Xin lỗi, không tiện nói.” Giọng nói của Lục Viện mang theo vài phần lạnh nhạt.
Phùng Tuyết Bình thức thời không hỏi thêm nữa. Thực ra trạm y tế công xã của bọn họ cũng đang rất thiếu bác sĩ và y tá.
“Được rồi, dù sao đi nữa cũng phải cảm ơn hai cô.”
Sau khi nói lời cảm ơn, Lục Viện và Ngô Nhu Nhu quay trở lại ruộng tiếp tục gặt lúa mì.
Phùng Tuyết Bình gọi Kiều Mạt lại, định hỏi han rõ tình hình.
“Tôi chưa từng nghe mẹ tôi nói bà ấy còn có một cô cháu gái đấy?”
“Cô là...”
Kiều Mạt không giấu giếm, cô nói: “Dì Phương ở nhà tôi hơn mười năm, mãi đến năm tôi năm tuổi rưỡi dì ấy mới về quê.”
“Trong lòng tôi dì ấy chính là người thân của tôi.”
Phùng Tuyết Bình nghe vậy thì bừng tỉnh đại ngộ.
Cô ấy gả vào nhà họ Hạ cũng mới được mười năm, nhưng chuyện mẹ chồng thời trẻ từng ra thành phố lớn làm người giúp việc thì cô ấy có biết.
Cô từng nghe chồng mình là Hạ Hoằng Vũ kể lại rằng ngày đó gia đình chủ đối xử với bà rất tốt, mỗi năm bà về quê ăn Tết đều mang quần áo mới về cho các con.
Ngôi nhà hiện tại của gia đình họ chính là nhờ số tiền mẹ chồng đi làm kiếm được gửi về xây dựng nên.
Ba đứa con trai đều được đi học đàng hoàng, bây giờ không phải bán mặt cho đất bán lưng cho trời làm ruộng nữa, tất cả đều là nhờ công lao của mẹ chồng.
Nghĩ đến đây, ánh mắt cô ấy nhìn Kiều Mạt bất giác thay đổi. thảo nào cô lại có cả nước Hoắc Hương Chính Khí.
“Mẹ tôi đi thăm đơn vị của chú ba rồi, đi được mười ngày rồi đấy. Lúc đi bà bảo phải một tháng mới về.”
“Tôi biết rồi, đại đội trưởng có nói với tôi, không cần làm phiền dì ấy đâu, chắc hiếm khi dì ấy mới có dịp đi thăm anh ấy một chuyến.”
“Đúng là thế thật, chú ba đã ba năm nay chưa về nhà rồi, lúc nào cũng bận rộn túi bụi. Mẹ tôi lo cho chú ấy lắm.”
“Không sao đâu, cứ để dì ấy yên tâm thăm người thân đi.” Kiều Mạt thản nhiên nói.
Phùng Tuyết Bình không nói gì thêm, cô lại hỏi: “Bây giờ cô đang ở ký túc xá thanh niên trí thức à? Có quen không?”
“Mới đến thôi, nhưng mọi thứ đều khá tốt.”
“Vậy thì tốt rồi, có cần giúp đỡ gì thì cứ nói với tôi một tiếng nhé.”
“Cảm ơn bác sĩ Phùng, tạm thời tôi chưa gặp khó khăn gì cả.”
Trò chuyện ngắn gọn vài câu, Phùng Tuyết Bình phải quay về trạm xá.
Tối hôm đó khi đi ngủ, cô ấy liền kể lại chuyện này cho chồng nghe.
Cuối cùng, cô nói: “Cô gái nhỏ đó tính tình hòa nhã, chẳng có chút kiêu căng nào cả, nhìn là biết được dạy dỗ rất có giáo dưỡng.”
“Này, trước đây chẳng phải nói mẹ đi làm cho một gia đình tư bản sao?”
“Em nhìn cô ấy là biết ngay không phải con cái nhà bình thường rồi. Sao lại phải xuống nông thôn thế này nhỉ?”
Hạ Hoằng Vũ giải thích cho vợ: “Đúng là nhà tư bản thật, nhưng mẹ bảo ông bà nội của cô ấy thời kỳ kháng chiến đã quyên góp cho đất nước rất nhiều tiền bạc, cả vật tư, đạn dược và thuốc men nữa. Đúng chuẩn là nhà tư bản đỏ đấy.”
“Mấy bộ quần áo ngày xưa mẹ mang về là những bộ đẹp nhất mà anh từng được mặc.”
“Cái áo bông mùa đông ấy, anh mặc suốt cả mùa đông mà chẳng thấy lạnh chút nào. Ba anh em anh đều có phần. Đến giờ vẫn còn cất kỹ trong tủ kia kìa.”
“Bao nhiêu năm trôi qua rồi mà vẫn còn tốt nguyên, đợi thằng Văn Xương lớn thêm chút nữa là lại mặc được.”
“Hồi đó chủ nhà còn cho mẹ mang kẹo về cho bọn anh ăn nữa. Mẹ dặn không được nói ra ngoài, sợ người ta dòm ngó.”
“Mẹ bảo toàn là mẹ của cô tiểu thư đó mua cho đấy, hào phóng lắm.”
Trong giọng nói của Hạ Hoằng Vũ tràn đầy lòng biết ơn, những chuyện đó anh vẫn nhớ như in.
Nhờ có gia đình họ mà ba anh em anh không phải chịu đói, được ăn no mặc ấm, lại còn được ăn những loại kẹo mà những đứa trẻ khác chưa từng thấy bao giờ.
“Nhưng ông bố ruột của cô ấy thì chẳng ra gì, hồi mẹ mới về quê cứ lo lắng mãi cho cô tiểu thư đó, bảo là mẹ đẻ mất rồi, bố lại lấy vợ kế.”
“Trên đời này làm gì có mẹ kế nào đối xử tốt với con chồng? Lại còn đuổi mẹ mình về nữa chứ. Ai dza...”
“Thế thì chắc là ở nhà bị mẹ kế ngược đãi, bố ruột lại chẳng thèm quan tâm rồi. Có khi những ngày tháng qua cũng chẳng dễ dàng gì. Mẹ kế vào cửa chắc chắn sẽ sinh con riêng của bà ta, làm sao mà đối xử tốt với con của vợ trước được chứ...”
Phùng Tuyết Bình cũng là mẹ của hai đứa con nhỏ. Nếu như cô ấy mất đi, con của cô ấy chắc chắn cũng sẽ chịu khổ.
Người ta vẫn thường bảo mấy đứa trẻ mất mẹ như ngọn cỏ dại ven đường, chẳng phải đúng là như thế sao?
Im lặng một hồi lâu, Phùng Tuyết Bình bỗng nhiên lên tiếng: “Hoằng Vũ à, hay là chúng mình đánh một bức điện tín cho chú ba, báo cho mẹ biết là cô tiểu thư đó đã xuống nông thôn tìm mẹ rồi?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)