Mấy người Kiều Mạt nhìn nhau, cũng vội đứng bật dậy.
Nghe tiếng động này có vẻ khá khẩn cấp. Bọn họ vội vàng chạy qua xem.
“Ối trời đất ơi, đang yên đang lành sao lại ngất xỉu thế này?”
“Mau đến trạm y tế gọi bác sĩ lại đây!” Lúc này, đại đội trưởng cũng hớt hải chạy tới.
Kiều Mạt ngước nhìn ánh nắng chói chang trên đỉnh đầu, đại khái đoán ra nguyên nhân.
Giọng nói thanh lãnh của Lục Viện vang lên: “Mọi người tản ra mau, đừng vây kín quanh người thím ấy!”
Ánh mắt Kiều Mạt khẽ động, quả không hổ danh là người tốt nghiệp trường y tế, chắc chắn cô ấy biết nguyên nhân.
Dân làng đều quay đầu nhìn lại, thấy là hai nữ thanh niên trí thức mới tới. Một trong số đó chính là cô đại tiểu thư nhà tư bản mà ban nãy bọn họ vừa bàn tán.
“Mấy... Mấy cô là ai, có phải bác sĩ không đấy?” Trong đám đông có người lên tiếng nghi ngờ.
“Nếu các người không muốn thím ấy tỉnh lại thì cứ việc tiếp tục vây quanh đi, tôi tốt nghiệp trường y tế ra đấy.”
“Thím ấy bị say nắng rồi.” Lục Viện nói với thái độ không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh.
“Tôi cũng hiểu đôi chút về y thuật.” Một kẻ làm công cày cuốc vất vả ở kiếp sau như Kiều Mạt có thể nói là tự học thành tài, bệnh nặng thì không biết chữa chứ mấy vấn đề vặt vãnh này cô xử lý ngon ơ.
Hơn nữa, cô còn có con bài tẩy!
“Mọi người dạt ra, để hai cô ấy qua xem.” Lúc này, đại đội trưởng lên tiếng.
Từ đây đến trạm y tế mất khá nhiều thời gian, phải đánh xe bò qua đón, chẳng biết bao giờ bác sĩ mới tới được.
Nghe đại đội trưởng nói vậy, mọi người vội vàng nhường đường, nhưng trong ánh mắt vẫn lộ rõ vẻ hoài nghi.
Hai cô gái trẻ măng thế này thì làm được tích sự gì cơ chứ?
Chiếc mũ rơm này đã rách bươm, căn bản chẳng che chắn được bao nhiêu ánh nắng.
Lục Viện cởi hai chiếc cúc áo trên cổ của thím ấy ra, tháo chiếc mũ rơm vứt sang một bên.
Khuôn mặt thím ấy bị phơi nắng đỏ gay, nhưng bờ môi lại trắng bệch không còn giọt máu.
Kiều Mạt ở phía bên kia, cô lấy từ trong chiếc túi nhỏ của mình ra một chiếc lọ con.
“Viện Viện, chỗ tớ có nước Hoắc Hương Chính Khí, cho thím ấy uống trước đi.”
Lục Viện khựng lại một chút, không hề gặng hỏi cô lấy thứ này ở đâu ra, cứu người là chuyện cấp bách, cô ấy nhanh chóng đáp: “Được.”
Thế nhưng những người dân làng đứng xem xung quanh lại chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì.
Hai bà thím có ác cảm với Kiều Mạt lập tức lớn tiếng quát: “Cô cho bà ấy uống cái thứ gì thế hả? Lỡ xảy ra chuyện gì thì làm sao? Cô có gánh nổi trách nhiệm không?”
“Đúng đấy, cô có phải bác sĩ chính quy đâu!”
“Đừng có làm bậy!”
Đại đội trưởng đứng bên cạnh, sắc mặt có chút nặng nề. Có lẽ ông cũng đang cân nhắc, ngộ nhỡ xảy ra chuyện thì liên quan đến tính mạng con người, ai mà gánh nổi trách nhiệm này?
Người đàn ông nhà thím ấy phụ trách đánh xe bò chở lúa mì về sân phơi, người nhà chẳng có ai ở đây cả.
Con trai con gái thì đều đã lên thành phố làm công nhân rồi.
Thế nhưng Kiều Mạt lại dõng dạc nói: “Thím ấy xảy ra chuyện gì tôi xin chịu hoàn toàn trách nhiệm. Mấy người nếu không có việc gì thì đi làm đi, đừng có đứng vây quanh ở đây nữa.”
Nói đoạn, cô dứt khoát đút nước Hoắc Hương Chính Khí cho thím ấy uống.
Mấy bà thím đứng xem bị Kiều Mạt vặc lại ngay trước mặt mọi người, trong lòng vô cùng khó chịu: “Bọn tôi không đi đâu hết, phải đứng đây giám sát cô.”
Kiều Mạt chẳng buồn để ý đến họ, sau khi cho uống xong nước Hoắc Hương Chính Khí, cô lại lấy bình nước của mình ra đút thêm một ngụm cho thím ấy.
Bên trong bình nước đó đựng nước linh tuyền của cô.
Lục Viện rút chiếc khăn lau mồ hôi của mình ra, cẩn thận lau sạch mồ hôi trên trán người phụ nữ.
“Nhu Nhu, giúp tớ đi nhúng ướt cái khăn mặt này với.” Lục Viện nói với Ngô Nhu Nhu đứng bên cạnh.
“Được, tớ đi ngay.” Ngô Nhu Nhu trông có vẻ yếu đuối nhưng động tác lại vô cùng nhanh nhẹn.
Cách đó không xa có một con mương nhỏ. Rất nhanh, cô ấy đã cầm chiếc khăn ướt chạy về đưa cho Lục Viện.
Lục Viện đắp chiếc khăn ướt lên vùng cổ của thím ấy, rồi xắn tay áo thím ấy lên cao.
Khoảng hơn nửa tiếng sau, nhờ sự phối hợp ăn ý của Kiều Mạt và Lục Viện, người thím bị ngất xỉu rốt cuộc cũng từ từ mở mắt, dần dần hồi phục lại ý thức.
Đại đội trưởng thấy thím ấy tỉnh lại thì thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi.
“Ối chà, người tỉnh lại thật rồi này! Ban nãy sắc mặt thím ấy trông đáng sợ quá chừng.”
“Xem ra hai cô thanh niên trí thức này giỏi thật đấy, có nghề đấy chứ. Quả không hổ danh là người có ăn có học.”
“Đúng đúng đúng, tôi thấy cả ba cô bé này đều rất tốt.”
Dân làng đứng bên cạnh bắt đầu bàn tán xôn xao, cái nhìn và đánh giá về mấy cô gái cũng hoàn toàn thay đổi.
Hàn Anh đứng giữa đám đông, nghe thấy những lời khen ngợi của dân làng dành cho bọn họ, trong lòng cô ta cảm thấy vô cùng khó chịu.
Mới đến ngày thứ hai mà đã được nở mày nở mặt như thế, thái độ của dân làng đối với bọn họ đã thay đổi rõ rệt.
Cô ta ở trong thôn bao lâu nay, có những bà thím còn chưa từng cho cô ta được một sắc mặt hòa nhã bao giờ.
Một người khác cũng đang ghen tị đến phát điên chính là Chu Bảo Quyên.
Dựa vào cái gì mà lúc nào người nổi bật cũng là bọn họ chứ?
Đặc biệt là Kiều Mạt, ban nãy một đám nam thanh niên trí thức cứ bị cô ta thu hút luôn mồm khen ngợi cô ta vừa đẹp người lại vừa đẹp nết.
Bên này, sau khi người thím tỉnh lại, ý thức dần tỉnh táo, thím ấy cũng đã có thể nói chuyện được.
“Thím ơi, thím thấy thế nào rồi? Cảm thấy đỡ hơn chút nào chưa?” Lục Viện ân cần hỏi.
“Ôi chao, tôi bị làm sao thế này? Ban nãy trời đất cứ quay cuồng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm ấy.” Giọng thím ấy nghe chừng vẫn còn khá yếu ớt.
“Thím bị say nắng rồi ạ.”
“Thím nhớ phải uống nhiều nước vào, sau này ra đồng làm việc nhớ đội cái mũ nào che được nắng ấy. Trời mùa hè nắng gắt lắm.” Lục Viện không quên dặn dò.
“Được được, cảm ơn cô bé nhé. Nếu không có cháu thì tôi cũng chẳng biết sẽ ra sao nữa.” Thím ấy vẫn còn cảm thấy sợ hãi trong lòng.
Trước kia thím nghe nói ở đại đội bên cạnh có người đi làm đồng rồi bị ngất xỉu, sau đó cứu không kịp thế là đi luôn.
“Thím không cần cảm ơn cháu đâu, nhờ có nước Hoắc Hương Chính Khí của Mạt Mạt đấy ạ, à, cô ấy là đồng chí Kiều.” Lục Viện không nhận công về mình.
“Cháu là đồng chí Kiều à, cảm ơn cháu nhiều lắm nhé!”
Kiều Mạt cười xòa, nói: “Thím ơi, không cần khách sáo đâu ạ, cùng ở trong một đại đội, giúp được gì thì chúng cháu nhất định phải giúp chứ.”
“Bây giờ thím chắc vẫn còn hơi hạ đường huyết, viên kẹo này thím ăn đi, sẽ thấy dễ chịu hơn đấy.” Nói đoạn, Kiều Mạt lấy từ trong túi ra hai viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ nhét vào tay thím ấy.
Người thím nông dân làm sao hiểu được hạ đường huyết là cái gì, nhưng món kẹo sữa Đại Bạch Thỏ này thím sống hơn nửa đời người rồi còn chưa từng được ăn, hôm nay thế mà lại được nếm thử.
Lục Viện hiểu ý của Kiều Mạt, điểm khác biệt là cô ấy không có kẹo, cũng chẳng có nước Hoắc Hương Chính Khí.
Thế nhưng Kiều Mạt có thể hào phóng lấy ra cứu người, điều đó thực sự rất đáng quý. Cô ấy hiểu rất rõ vào thời buổi này thuốc men quý giá và khan hiếm đến mức nào.
“Cảm ơn cháu nhé cô bé!” Thím bóc một viên kẹo bỏ vào trong miệng.
Vị ngọt lịm kèm theo hương sữa thơm ngậy lan tỏa, loại kẹo này thím từng nhìn thấy ở trên công xã, giá đắt đỏ lắm.
Cô gái nhỏ có thể đem thứ đồ quý giá như thế này cho thím, quả thực quá đỗi hào phóng.
Lúc này, đại đội trưởng bước tới hỏi han: “Mẹ Gia Hưng, bà không sao chứ? Ban nãy tôi đã cho người chạy xe đến trạm y tế đón bác sĩ rồi, chắc sắp tới nơi rồi đấy.”
“Đại đội trưởng, tôi không sao rồi, giờ khỏe hơn nhiều rồi, không cần phiền người ta chạy đi chạy lại nữa đâu, áy náy lắm.” Trên mặt thím nở nụ cười, có chút ngại ngùng.
“Vẫn nên để bác sĩ đến kiểm tra lại xem sao. Có khi bác sĩ sẽ kê thêm thuốc men gì đó.” Lúc này Lục Viện cũng lên tiếng.
“Viện Viện nói đúng đấy ạ, sức khỏe là vốn quý nhất, nếu sức khỏe sụp đổ thì thím có kiếm được bao nhiêu điểm công cũng vô ích thôi.” Kiều Mạt thấm thía nói.
“Cứ nghe lời hai cô thanh niên trí thức đi, người có học nói chuyện có lý lắm.” Đại đội trưởng gật đầu tán thành.
Đúng lúc này, từ phía đường cái truyền đến tiếng gầm rú của máy kéo.
Đại đội trưởng nhìn ra, là bác sĩ của trạm y tế đã tới.
“Đồng chí Kiều, chẳng phải cô muốn tìm mẹ Tông Đình sao? Cô nhìn xem, vị bác sĩ đang đi tới kia chính là con dâu thứ hai của bà ấy, chị dâu hai của Tông Đình, tên là Phùng Tuyết Bình đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
