Kiều Mạt cảm thấy có chút thụ sủng nhược kinh, ba người đi cùng nhau mà anh ta chỉ hỏi mỗi mình cô? Định kéo thù hận cho cô đấy à?
Thế là cô lên tiếng: “Không cần đâu, tôi xách được. Anh xách giúp Nhu Nhu đi, tay cậu ấy vừa bị thương đấy, hoặc xách giúp Viện Viện cũng được.”
Lời vừa dứt, giọng nói thanh lãnh của Lục Viện lập tức vang lên: “Tôi không cần.”
Từ chối vô cùng dứt khoát.
Ngô Nhu Nhu cũng vội vàng xua tay: “Tôi cũng không cần đâu! Tay tôi khỏi rồi, hơn hai mươi cân lương thực này có là gì đâu! Tôi tự xách về được mà!”
Hiện tại tinh thần cô ấy rất tốt, hăng hái hẳn lên.
“Vậy chúng tôi xin cảm ơn ý tốt của Đội trưởng Mạnh nhé!” Kiều Mạt mỉm cười nói.
“Không có gì. Các cô giỏi thật đấy, quả đúng là phụ nữ có thể gánh vác nửa bầu trời!” Mạnh Hạo tán thưởng.
Anh ta đi chậm lại tiếp tục sóng vai cùng Chu Tuấn Bằng.
Chu Bảo Quyên cũng đi bên cạnh, cô ta cười nói: “Anh Mạnh anh tốt bụng quá. Chỉ tiếc là người ta chẳng thèm nhận cái lòng tốt này của anh.”
Giọng điệu cô ta mang theo vài phần hả hê khi thấy người khác gặp nạn, chỉ thiếu nước nói thẳng là đem mặt nóng dán vào mông lạnh của người ta.
Thế nhưng Mạnh Hạo chẳng hề tỏ ra khó chịu.
Anh ta nói: “Tôi thấy đồng chí Kiều, đồng chí Ngô và đồng chí Lục đều rất tốt. Tự lập tự chủ, đó chính là phẩm chất tốt đẹp của nữ thanh niên thời đại mới!”
“Đồng chí Chu cũng nên học tập các cô ấy đi nhé!”
Chu Bảo Quyên nghẹn họng, lời muốn mở miệng nhờ giúp đỡ cứ thế kẹt lại nơi khóe môi, không thốt ra được.
Trong lòng cô ta lại thầm mắng đám người Kiều Mạt một trận tơi bời, làm bộ làm tịch cái gì chứ! Đúng là đồ đạo đức giả, đáng ghét chết đi được!
Bây giờ hại cô ta phải tự mình xách về, tay sắp rách cả da rồi đây này! Mối thù này nhất định phải tính lên đầu Kiều Mạt!
Về đến ký túc xá, sau khi cất gọn phần lương thực được phát, bọn họ phải chuẩn bị ra đồng làm việc.
Ruộng lúa mì chỉ còn lại một khoảnh nhỏ cuối cùng là thu hoạch xong. Gặt xong lúa mì sẽ đến giai đoạn phơi phóng, công việc sẽ không quá bận rộn.
Kiều Mạt không hề có tâm lý bài xích, cô chỉ coi đây là một chuyến trải nghiệm cuộc sống.
Ở thời hiện đại sau này, người ta muốn đi gặt lúa mì, cấy lúa nước còn phải bỏ tiền ra để trải nghiệm đấy thôi.
Cô cũng chẳng dại gì mà liều mạng làm, dù sao không kiếm được điểm công thì thôi, cô vẫn còn rất nhiều tiền và tem phiếu.
Phương châm sống hiện tại của Kiều Mạt chính là: Khổ ai thì khổ, tuyệt đối không để bản thân phải chịu khổ.
Bữa trưa cơ bản đều ăn ngay tại bờ ruộng, có người của đại đội nấu xong mang tới.
Ăn xong nghỉ ngơi một tiếng đồng hồ rồi lại tiếp tục làm việc.
Vận may của nhóm Kiều Mạt quả thực rất tốt, hôm nay có thể gặt xong toàn bộ chỗ lúa mì này.
Sau đó có lẽ chủ yếu là đi nhổ cỏ ở ruộng ngô, gánh phân bón thúc. Nhưng giữa các đợt sẽ có một khoảng thời gian nghỉ ngơi.
Dù sao cũng vừa qua đợt cao điểm ngày mùa bận rộn.
Lúc này mặt trời đã lên cao, trời bắt đầu oi bức, nhóm Kiều Mạt đều đội mũ rơm, đeo găng tay, cầm liềm, tất cả đều là nông cụ do đại đội phát.
Dưới chân cô đã đổi sang một đôi giày giải phóng.
Mấy thanh niên trí thức mới tới như bọn họ chưa biết gặt lúa mì, Hàn Anh phải hướng dẫn, làm mẫu cho bọn họ xem.
Động tác rất đơn giản, cô ta cũng không làm mẫu quá lâu.
“Mau gặt đi, đừng có làm việc lề mề. Không kiếm được điểm công thì người chịu thiệt là chính các cô đấy.” Cuối cùng, cô ta còn nhấn mạnh thêm một câu.
Kiều Mạt không để bụng, kiếp sau cô cũng xuất thân từ nông thôn, hồi nhỏ từng đi gặt lúa nước rồi nên mấy việc này chẳng có chút độ khó kỹ thuật nào với cô cả.
Nữ thanh niên trí thức và phụ nữ trong thôn phụ trách gặt lúa mì, nam thanh niên trí thức phụ trách đập lúa, đóng bao.
Sau đó họ vác ra bờ ruộng, để xe bò chở về sân phơi.
Xe bò là phương tiện vận chuyển duy nhất của thôn. Một đại đội mà có được hai ba cỗ xe bò đã là chuyện vô cùng ghê gớm rồi.
Kiều Mạt cảm thấy điều mệt mỏi duy nhất là phải liên tục khom lưng, bán mặt cho đất bán lưng cho trời, nếu không thì cũng phải ngồi xổm.
May mà dưới ruộng không có nước.
“Nhu Nhu, cậu có mệt không?” Mấy phút sau, Kiều Mạt quay sang hỏi Ngô Nhu Nhu.
Trông Ngô Nhu Nhu cũng rất thanh nhã, yếu ớt.
Hơn nữa sau này cô ấy còn bị vu oan, Kiều Mạt không nhớ rõ rốt cuộc là vì chuyện gì mà bị hãm hại.
Cô có chút ảo não, lúc trước đọc sách sao không đọc kỹ một chút, rất nhiều nội dung vừa đọc qua là quên mất tiêu.
Trước đó Ngô Nhu Nhu từng hỏi Lục Viện có phải tự nguyện đăng ký xuống nông thôn hay không.
Cô ấy bảo phải. Lẽ nào cô ấy xuống nông thôn là vì mục đích khác?
Lúc này, từ phía bên cạnh vang lên giọng nói nghiêm khắc của Hàn Anh: “Đồng chí Kiều, cô đang làm gì đấy? Mới làm được bao lâu mà đã lười biếng rồi?”
Chu Bảo Quyên đứng một bên xem trò vui. Cô ta biết ngay mà, tiểu thư tư bản làm sao chịu nổi cái khổ này chứ?
“Đội trưởng Hàn, cô cứ chuyên tâm làm việc đi, không cần nhìn chằm chằm vào tôi đâu, kẻo lại lãng phí thời gian của cô.” Kiều Mạt thản nhiên đáp.
Hôm nay khi mới bước tới đây, cô đã cảm thấy ánh mắt Hàn Anh nhìn mình có gì đó không đúng. Dường như nhiều thêm vài phần thù địch khó hiểu.
Cô không nhớ mình đã đắc tội với cô ta ở chỗ nào.
“Cô tưởng tôi muốn nhìn cô chắc? Đến lúc không kiếm được điểm công, không trả nổi lương thực cho đại đội thì người gặp rắc rối vẫn là cô thôi! Còn ảnh hưởng đến thanh danh của các thanh niên trí thức khác nữa. Tôi là đội trưởng, có trách nhiệm giám sát cô.”
Cô ta nói một cách đầy hùng hồn, lẽ thẳng khí hùng.
“Đội trưởng Hàn không cần lo lắng, tôi sẽ trả đủ.”
Kiều Mạt thu lại suy nghĩ, tiếp tục cúi đầu gặt lúa mì.
Hàn Anh hừ lạnh một tiếng, lúc này cô ta tin chắc rằng cô tiểu thư tư bản này không chịu phục tùng sự quản lý!
May mà việc này không tính điểm công theo kiểu tập thể.
Buổi trưa, bọn họ nghỉ ngơi ngay tại bờ ruộng. Người của đại đội mang cơm tới cho họ.
Bữa ăn gồm có bánh bao bột ngô, dưa muối và một củ khoai tây.
Đại đội chỉ lo một bữa trưa, bữa sáng và bữa tối đều phải tự nấu.
Dân làng túm năm tụm ba ngồi cách đó không xa.
“Này này này, tôi nghe nói bên kia có một cô nữ thanh niên trí thức là tiểu thư nhà tư bản đấy? Chắc là cô kia rồi, mặt trắng bóc như trứng gà bóc vỏ ấy. Thế kia thì làm việc đồng áng nỗi gì?” Một bà thím quấn khăn hoa vụn nói, vẻ mặt đầy hóng hớt.
“Chắc chắn là chẳng kiếm nổi điểm công đâu! Đến lúc đó chỉ có nước chết đói, chúng ta không thể nuôi cô ta được!” Một bà thím quấn khăn màu nâu gắt gỏng tiếp lời.
Mặt bọn họ đều đỏ bừng, chắc là do bị nắng hun.
“Bà không thấy à, ban nãy bao nhiêu cậu thanh niên trí thức cứ nhìn cô ta chằm chằm. Chậc chậc, loại người như cô ta mà ở lại đại đội mình thì sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện.”
“Thế thì biết làm sao được? Phân bổ xuống rồi, đại đội mình chẳng lẽ lại không nhận? Mới đến chưa biết làm việc cũng là bình thường thôi, dù sao cũng là người trí thức ở thành phố, có khi vài ngày nữa là quen tay ngay.”
Một người thím trông có vẻ chất phác, đội mũ rơm lên tiếng đỡ lời.
“Chậc chậc, về nhà phải trông chừng đàn ông nhà mình cho kỹ mới được! Tuyệt đối không thể để bị cô ta mê hoặc!” Bà thím quấn khăn nâu đầy vẻ thù địch.
Kiều Mạt, Lục Viện và Ngô Nhu Nhu ngồi ăn cơm ở bên này.
Giọng của mấy người kia không lớn nhưng cũng chẳng nhỏ, vừa đủ để bọn cô nghe thấy rõ ràng.
Ngô Nhu Nhu bất bình thay bạn: “Mạt Mạt sao bọn họ có thể bôi nhọ cậu như thế chứ? Quá đáng thật đấy!”
Kiều Mạt lại chẳng thèm để tâm: “Kệ họ đi, chỉ cần không đứng trước mặt tớ nói thì tớ cứ coi như điếc. Vả lại ban nãy chẳng phải có một thím nói đỡ cho chúng ta sao?”
Lục Viện lạnh lùng liếc về phía bên kia một cái, không nói gì.
Buổi trưa, bọn họ có một tiếng để nghỉ ngơi.
Ăn xong, ngồi nghỉ một lát là lại phải bắt tay vào làm việc.
Khu vực của thanh niên trí thức là một mảnh ruộng lúa mì riêng biệt. Mỗi người đều được phân chia từng khoảnh cụ thể.
Buổi chiều, nắng càng thêm gay gắt, nhiệt độ không khí ngày một tăng cao.
Bỗng nhiên, từ phía dân làng truyền đến một hồi náo loạn.
Ngay sau đó, giọng nói hoảng hốt của một bà thím vang lên thất thanh: “Mau tới đây với, nguy to rồi...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
