Chu Bảo Quyên lúc nãy vừa bước vào đã để ý thấy trong khu tập thể có rất nhiều nam thanh niên trí thức, nữ thanh niên trí thức tính cả mấy người mới đến như bọn họ thì cũng chỉ vỏn vẹn có sáu người.
Nam thanh niên trí thức đông như thế, trong lòng ả thầm mừng rỡ, nếu ả tạo dựng được mối quan hệ tốt đẹp với tất cả bọn họ thì sau này mỗi khi có công việc đồng áng nặng nhọc, hay những lúc bình thường cần nhờ vả giúp đỡ, mượn đồ đạc này nọ, chắc chắn bọn họ sẽ vô cùng sẵn lòng.
Trong mắt cô ta thoáng qua vẻ chán ghét. Giọng nói nghiêm khắc cất lên: “Còn đứng ngây ra đó làm gì thế? Tối nay không định đi ngủ nữa à?”
Chu Bảo Quyên giật mình thu lại dòng suy nghĩ, đây là đội trưởng của nữ thanh niên trí thức bọn họ, chỗ dựa này ả tuyệt đối không thể bỏ qua được.
Ả vội vàng nở nụ cười đon đả chạy lại gần: “Em xin lỗi chị đội trưởng nhé, vừa rồi em mải nghĩ vài chuyện linh tinh. Chị vất vả quá rồi, còn phải chăm sóc cho chúng em nữa.”
“Sau này em nhất định sẽ kiên quyết ủng hộ chị, có việc gì chị cứ bảo em một tiếng, em làm giúp chị ngay.”
Chu Bảo Quyên lập tức thay đổi thái độ, ra sức lấy lòng cô ta.
Hàn Anh thấy vậy thì sắc mặt cũng dịu đi đôi chút, chỉ cần biết nghe lời cô ta, phối hợp tốt với công việc của cô ta là được rồi.
“Cô biết nghĩ như thế là có giác ngộ tư tưởng rất cao đấy, sau này mọi người đều cùng nhau đi làm việc đồng áng, giúp đỡ lẫn nhau là điều nên làm. Mau vào phòng đi.” Giọng nói của cô ta cũng không còn cứng nhắc gắt gỏng như ban nãy nữa.
Chu Bảo Quyên cười híp mắt, vội vã cất bước theo vào trong.
Đại đội trưởng biết hai người đội trưởng thanh niên trí thức đều là những người làm việc chắc chắn, đáng tin cậy nên cũng không lo lắng gì, xoay người đi theo bác đánh xe bò trở về.
Lúc này nhóm Kiều Mạt đã bước vào trong phòng ngủ, cô đưa mắt nhìn quanh một lượt, một chiếc giường phản lớn bằng đất nung dành cho sáu người nằm, trông có vẻ hơi chật chội.
Bên cạnh kê sáu chiếc tủ gỗ nhỏ, xem ra số lượng tối đa của phòng nữ này đúng chuẩn là sáu người.
“Chỗ nào bên trên có gối sẵn là đã có người nằm rồi, đừng có đụng vào, những chỗ còn lại thì mấy người tự chọn lấy.”
“Cất gọn đồ đạc vào, thu dọn cho ngăn nắp, lát nữa tôi sẽ phổ biến cho mấy người về tình hình của đại đội chúng ta, ai còn lương khô thì cứ ăn tạm đi nhé. Lương thực trợ cấp thì ngày mai mới được đi nhận.”
“Nếu ai không có thì có thể tạm thời mượn của tôi trước, đến lúc nhận được rồi trả lại cho tôi là được.”
Hàn Anh sau khi cùng Chu Bảo Quyên bước vào phòng liền bắt đầu phổ biến một tràng.
Cô ta còn phải dọn dẹp đồ đạc của mình từ các ngăn tủ khác ra để nhường chỗ trống cho người mới, trong lòng chắc chắn có chút không thoải mái.
Đồ đạc của Kiều Mạt không nhiều, chỉ có một chiếc túi du lịch lớn, bên trong đựng mấy bộ quần áo để thay đổi cùng một ít đồ dùng sinh hoạt cá nhân.
Mấy thứ này thực chất cũng chỉ là để cô làm màu che mắt thiên hạ mà thôi. Đợi đến đêm khuya khi bọn họ đều đã ngủ say như chết, cô sẽ lại trốn vào không gian để ngủ.
Kiều Mạt thấy Hàn Anh chỉ cho Chu Bảo Quyên một chỗ nằm ở chính giữa giường phản, ngay sát bên cạnh cô ta.
Còn vị trí bên kia là chỗ nằm của thanh niên trí thức cũ Lưu Đình.
Nhìn hai người bọn họ cười nói rôm rả, Kiều Mạt khẽ nhướng mày, cái đồ tay sai này quả nhiên chứng nào tật nấy, đi đến đâu cũng chỉ biết giở trò nịnh bợ người khác.
Trớ trêu thay rất nhiều người lại cực kỳ thích cái bài này của ả, nhìn cách đội trưởng thanh niên trí thức chọn chỗ nằm cho ả là biết cô ta cũng rất hưởng thụ sự tâng bốc đó rồi.
Khóe môi Kiều Mạt khẽ nhếch lên một nụ cười khó nhận ra, để Chu Bảo Quyên nằm ngay cạnh mình sao? Cô ta sẽ sớm phải hối hận cho mà xem!
Cuối cùng Kiều Mạt chọn vị trí đầu tiên, ngay sát đầu giường phản. Ngô Nhu Nhu nằm ngay cạnh cô, là vị trí thứ hai.
Lục Viện thì đi vào tận trong cùng, nằm ở vị trí sát vách tường.
Thấy Kiều Mạt chọn vị trí đầu tiên, Hàn Anh khẽ lắc đầu, nghe bảo là tiểu thư nhà tư bản đúng không? Quả nhiên là chẳng có chút kinh nghiệm sống nào cả.
Mùa hè thì còn đỡ chứ cứ đến mùa đông đốt lửa sưởi ấm giường phản, chỗ đầu giường sẽ cực kỳ nóng bức, ban đêm nóng đến mức không tài nào chợp mắt nổi đâu.
Thực ra Ngô Nhu Nhu cũng chẳng hiểu gì về những chuyện này. Bọn họ đều lớn lên ở Thượng Hải, đã từng nằm giường phản đất nung bao giờ đâu?
Dẫu có biết thì Kiều Mạt cũng chẳng hề bận tâm, cô sẽ không ở lại cái ký túc xá tập thể này quá lâu đâu.
Một tháng sau khi dì Phương trở về, cho dù không thể dọn đến ở nhà dì ấy được thì cô cũng sẽ tìm cách tự dựng một căn nhà riêng cho mình.
Chỉ cần dì Phương có thể bình an trở về là được.
Thu dọn đồ đạc xong xuôi, bọn họ bắt đầu ăn bữa tối, số lương khô mang theo chỉ còn lại một chút xíu, cũng chỉ đủ cầm cự cho bữa ăn này mà thôi.
Hàn Anh ban nãy đang ăn dở bữa cơm, lúc này thấy bọn họ ăn thì cô ta cũng ngồi ăn nốt phần cơm của mình.
Chu Bảo Quyên đã cạn sạch lương khô từ lâu, ả liền mở miệng mượn của Hàn Anh một chiếc màn thầu.
Ả vốn giỏi nịnh bợ, Hàn Anh là đội trưởng cũng muốn lấy lòng người mới để thu phục lòng người, nên rất sảng khoái cho ả mượn một chiếc màn thầu ngay.
Lưu Đình là người ít nói, gương mặt lúc nào cũng đăm đăm như có mối thù sâu đậm với cả thế giới.
Cô ta nhìn mấy người nhóm Kiều Mạt trong mắt thoáng qua vẻ khinh miệt. Trông chẳng giống những người xuống đây để lao động chút nào.
Kiều Mạt cũng nhận ra thái độ cảm xúc của cô ta. Nhưng cô cũng chẳng thèm để tâm, dù sao thì việc hạ mình đi nịnh bợ người khác là điều tuyệt đối không bao giờ xảy ra với cô.
May mà bây giờ đang là mùa hè, chỉ cần một chiếc gối đầu, một tấm chăn mỏng đắp hờ là ban đêm đã có thể ngủ ngon lành rồi.
Còn về chậu rửa mặt, ca múc nước, khăn mặt này nọ thì ngày mai phải lên văn phòng đại đội để nhận về sau.
“Chị đội trưởng ơi, dạo này chúng em phải làm những công việc đồng áng gì thế ạ?” Ngô Nhu Nhu vừa ăn nốt miếng bánh nướng giòn cuối cùng vừa tranh thủ dò hỏi.
Vừa hay Hàn Anh cũng cần phải phổ biến qua về tình hình công việc của đại đội.
Cô ta và nốt miếng cơm cuối cùng trong bát, lấy tay quẹt ngang miệng rồi cất giọng: “Mấy người các cô cũng may mắn đấy, hiện tại công việc thu hoạch vụ hè đã bước vào giai đoạn cuối rồi. Chỉ còn lại một ít lúa mì cần phải gặt nốt thôi.”
“Ngày mai sau khi đi nhận trợ cấp xong là chúng ta phải lập tức ra đồng làm việc ngay. Đi gặt lúa mì.”
“Sau đó còn phải phơi lúa và vận chuyển lúa nhập vào kho nữa.”
Dừng lại một chút, cô ta lại nói tiếp: “Ngoài ra, còn phải đi làm cỏ cho các ruộng ngô, ruộng đậu nành, tỉa bớt cây con, định hình cây giống, rồi còn phải đi bón thúc phân nữa. Mấy việc này đến lúc các cô ra tới ngoài đồng là sẽ tự khắc biết làm thôi.”
“Mấy người các cô ai nấy tay chân đều trắng trẻo mềm mại, lúc đi làm việc nhớ đeo găng tay vào nhé, nếu không là tay sẽ bị trầy xước rách da hết đấy.” Hàn Anh không quên nhắc nhở thêm một câu.
Nghĩ lại hồi cô ta mới xuống nông thôn thì bàn tay cũng mịn màng y như bọn họ vậy, nhưng thời gian trôi qua lâu ngày thì cũng đều trở nên thô ráp chai sạn cả thôi.
Ngô Nhu Nhu chăm chú lắng nghe, ngoại trừ việc gặt lúa mì ra thì những việc khác xem chừng đều không phải là công việc quá nặng nhọc.
Thế nhưng bọn họ đều chưa từng đụng tay vào bao giờ. Có lẽ vẫn cần một khoảng thời gian để làm quen và thích nghi dần.
“Thế điểm công thì tính thế nào ạ?”
“Tính theo khối lượng công việc hoàn thành để ghi nhận điểm công, ví dụ như gặt được bao nhiêu lúa mì thì tính theo diện tích mẫu ruộng. Gánh được bao nhiêu gánh lúa mì, lúc đi bón phân thì gánh được bao nhiêu thùng phân.”
“Mỗi thanh niên trí thức đều có định mức công việc riêng của mình, cô chỉ cần làm xong phần việc đó là sẽ kiếm được điểm công tương ứng.”
“Các cô mới đến trong tháng đầu tiên chưa có điểm công tích lũy, thôn sẽ cho các cô tạm ứng trước khẩu phần lương thực của một tháng. Sau này khi các cô kiếm được điểm công rồi thì có thể mang đi khấu trừ bù lại, đương nhiên là cũng có thể dùng tiền và tem phiếu của mình để đổi.”
“Nữ thanh niên trí thức chúng ta mỗi tháng được tạm ứng mười hai cân rưỡi lương thực, nam thanh niên trí thức sức ăn lớn hơn nên mỗi tháng được mười lăm cân.”
Kiều Mạt ngồi trên chỗ giường phản của mình, chăm chú lắng nghe từng lời. Hiểu biết thêm một chút kiến thức thực tế cũng chẳng phải chuyện xấu gì.
Hơn nữa cô nhớ rõ lúc ở Thượng Hải, chú Dương ở Văn phòng Thanh niên trí thức từng bảo rằng đã sắp xếp cho cô công việc đọc báo cho dân làng nghe và tuyên truyền các chính sách của nhà nước.
Nhưng nhìn tình hình thực tế hiện tại, ở một ngôi làng hẻo lánh xa xôi như thế này làm gì có cái vị trí công việc đó cơ chứ.
Thanh niên trí thức xuống nông thôn ở đây đều phải làm việc đồng áng chân tay để kiếm điểm công hết, dân làng cũng chẳng có cái thời gian rảnh rỗi đâu mà ngồi nghe đọc báo mấy thứ như thế.
Lúc nãy cô đã quan sát qua một vòng, không hề nhìn thấy trong làng có cái loa phóng thanh lớn nào cả. Ngôi làng này chắc hẳn không có trạm phát thanh truyền thanh rồi.
Xem ra ngày mai cô vẫn phải trực tiếp đi hỏi đại đội trưởng một chuyến. Để xem tình hình thực hư rốt cuộc là thế nào?
Kiều Mạt đưa mắt nhìn sang người đội trưởng thanh niên trí thức Hàn Anh.
Cô sẽ không hỏi cô ta làm gì, tránh việc rước thêm phiền toái không đáng có. May mà ở trên tàu hỏa cô chưa từng để lộ ra sự sắp xếp công việc của mình cho ai biết.
Khi đó chú Dương cũng đã dặn trước rằng tất cả mọi chuyện đều phải tùy thuộc vào tình hình thực tế tại địa phương. Nếu đã như thế này thì hy vọng cũng không còn quá lớn nữa rồi.
Nhưng chắc chắn cô vẫn phải đi hỏi cho rõ ràng, bất kể kết quả ra sao thì bắt buộc phải nhận được một câu trả lời dứt khoát, đây vốn là phong cách làm việc từ trước tới nay của cô!
Ngô Nhu Nhu không hề biết Kiều Mạt đang suy nghĩ những điều này, cô ấy vẫn còn những thắc mắc cần quan tâm khác...
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)