Nào ngờ, trên mặt Chu Tuấn Bằng lại lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn.
Hừ! Đúng là đồ lòng lang dạ thú!
Chu Bảo Quyên tức điên lên được, bọn họ ai nấy đều che chở cho Kiều Mạt, hùa nhau lại để bắt nạt một mình ả!
Lúc này, bác tài mới cất giọng: “Rốt cuộc có trèo lên xe hay không đây? Người của các đại đội khác người ta đã đi từ đời nào rồi! Về làng còn bao nhiêu là việc phải làm, không rảnh rỗi ở đây mà đứng dây dưa với các cô đâu.”
Chu Bảo Quyên không còn cách nào khác, đành hậm hực trèo lên xe bò, chỉ có thể ngồi co ro ở vị trí cuối đuôi xe.
Chưa đợi ả ngồi cho vững, bác tài đã vung roi thúc bò đi, ả suýt chút nữa ngã lộn cổ xuống đường, may mà nhanh tay nhanh mắt bám víu vào người Chu Tuấn Bằng một cái, nhưng cũng bị một phen hồn xiêu phách lạc.
Mất một lúc lâu sau ả mới hoàn hồn lại được.
Lúc này trời đã về chiều tà, mặt trời sắp lặn xuống núi nên thời tiết cũng không còn quá oi bức. Có những cơn gió mát rượi thổi qua, cảm giác khá dễ chịu.
Chu Bảo Quyên ôm bọc hành lý ngồi ở phía sau, chốc chốc lại liếc nhìn Kiều Mạt, ánh mắt tràn ngập vẻ oán hận.
Ả thầm tính toán trong bụng, đợi đến khi về tới khu tập thể thanh niên trí thức, ả nhất định sẽ tìm cho mình một chỗ dựa vững chắc khác!
Sau đó không ai nói thêm lời nào nữa, có lẽ sau cả một chặng đường dài xóc nảy mệt mỏi ai nấy đều đã kiệt sức. Lại chưa được ăn uống gì tử tế.
Chu Tuấn Bằng lên tiếng hỏi: “Bác ơi, chúng ta còn bao lâu nữa mới tới Đại đội Bình Giang ạ?”
“Nhanh thôi, khoảng hơn nửa tiếng nữa là tới nơi rồi.”
Ngô Nhu Nhu tựa đầu vào vai Kiều Mạt, tinh thần có vẻ uể oải.
Lục Viện ngồi im lặng không nói, chẳng biết đang suy nghĩ điều gì.
Chu Bảo Quyên lúc này cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà nịnh bợ Chu Tuấn Bằng nữa.
Có điều bây giờ Chu Tuấn Bằng cũng chẳng thèm để ý đến ả. Có lẽ nghe nói sắp về đến làng rồi nên ai nấy đều bất giác cảm thấy có chút hồi hộp, lo lắng.
Chẳng biết rồi sẽ phải ở lại cái làng này bao lâu nữa đây?
Bốn bề xung quanh là những dãy núi non trùng điệp trải dài, những cánh đồng lúa mì, nương ngô bạt ngàn ngút tầm mắt.
Nhìn từ trên xe bò sang, đã có thể lờ mờ nhìn thấy những nếp nhà vách đất thấp thoáng ở đằng xa.
Lòng Chu Bảo Quyên lạnh ngắt một nửa, nơi này trông vừa hẻo lánh lại vừa nghèo nàn xơ xác, sau này việc đồng áng phải làm chắc chắn là nhiều vô số kể.
Thời điểm bọn họ tới đây là vào cuối tháng sáu. Vừa đúng vào dịp thu hoạch vụ hè.
Trên những cánh đồng lúa mì, đã có những người nông dân đang cặm cụi gặt lúa. Chắc chắn còn có bao nhiêu công việc nhà nông khác đang chờ đợi.
Chiếc xe bò chở đám thanh niên trí thức tiến vào làng, thu hút ánh nhìn tò mò của những người nông dân đang làm việc trên đồng ruộng.
Thế nhưng ánh mắt của họ cũng không dừng lại quá lâu, chuyện thanh niên trí thức về làng đã chẳng còn là điều gì mới mẻ từ lâu rồi, nhìn mãi thành quen. Làm sao dám để lỡ dở công việc trên tay được.
Sau thêm nửa tiếng đồng hồ xóc nảy nữa, cuối cùng bọn họ cũng đã đặt chân vào trong làng.
Vào thời điểm này, nhà nào nhà nấy đều đang tất bật chuẩn bị bữa cơm tối. Mấy thanh niên trí thức ngồi trên xe bò bụng dạ đều đã đói cồn cào.
May mà trước đó lúc xuống ga xe lửa, bọn họ đã kịp ăn lót dạ một chút đồ ăn mang theo.
Lúc này rất nhiều người trong làng đã bắt đầu ăn cơm. Ở nông thôn người ta có thói quen bưng bát cơm đi dạo khắp xóm.
Thấy nhà ai có món gì ngon, quan hệ thân thiết là có thể tiện tay gắp ké một miếng thức ăn.
Bây giờ lại có đợt thanh niên trí thức mới xuống làng, rảnh rỗi ra xem trò vui một chút. Bất kể lúc nào cũng chẳng quên việc hóng hớt.
Bác tài vừa đi vừa cất tiếng chào hỏi bà con trong làng, rôm rả vài ba câu chuyện phiếm.
Như sực nhớ ra điều gì, bác tài liền cất tiếng gọi Kiều Mạt.
Trong mắt Kiều Mạt vẫn còn mang theo vài phần ngơ ngác: “Bác ơi, có chuyện gì thế ạ?”
“Cháu có nhìn thấy ngôi nhà gạch ngói cao ráo đằng kia không?”
Kiều Mạt gật gật đầu.
“Chỗ đó chính là nhà của thằng ba nhà họ Hạ đấy.”
Kiều Mạt đưa mắt nhìn sang, khoảng cách dường như cũng không quá xa xôi.
“Dạ cháu biết rồi ạ. Cháu cảm ơn bác.”
Lúc này bọn họ vẫn đang ngồi trên xe. Kiều Mạt nhìn từ đằng xa một cái, thầm ghi nhớ vị trí trong lòng.
Đợi khi nào dì Phương trở về, nhất định cô sẽ đến tìm dì ấy.
Chu Bảo Quyên thấy Kiều Mạt có vẻ rất quen thuộc thân thiết với bác tài xế xe bò, trong lòng không khỏi trào dâng sự ghen ghét đố kỵ.
Hừ, bây giờ đến cả cái lão già đánh xe này cũng đi nịnh bợ cô ta nữa cơ đấy!
Bác tài vung roi da trong tay, tăng tốc cho xe chạy thẳng về phía khu tập thể thanh niên trí thức. Vợ con ở nhà vẫn đang chờ bác về ăn cơm tối đấy!
Khu tập thể thanh niên trí thức này được xây dựng từ mấy năm trước. Khi đó có rất nhiều thanh niên trí thức xuống nông thôn, trong làng căn bản không có đủ nhà cửa cho bọn họ ở nhờ.
Hơn nữa phần lớn người xuống đợt đó lại là nữ thanh niên trí thức, vô cùng bất tiện, lại còn nảy sinh biết bao nhiêu chuyện rắc rối đau đầu.
Thế nên chi bằng xây hẳn một khu tập thể riêng biệt, vừa đỡ được bao nhiêu phiền phức lại vừa tiện cho việc quản lý.
Rất nhanh sau đó, chiếc xe bò đã dừng lại trước cổng khu tập thể thanh niên trí thức.
“Đến khu tập thể thanh niên trí thức rồi đây, các cháu xuống xe đi thôi.”
Mắt Chu Bảo Quyên sáng rực lên, ả kéo kéo tay áo Chu Tuấn Bằng, mừng rỡ thốt lên: “Anh Chu ơi, ở đây là nhà xây bằng gạch ngói này.”
Lúc mới bước chân vào làng, đa phần những gì ả nhìn thấy đều là nhà tranh vách đất.
Cứ ngỡ bọn họ cũng phải chui vào mấy căn nhà tranh đó mà ở, cõi lòng ả lúc đó đã chìm nghỉm xuống tận đáy vực rồi.
Chu Tuấn Bằng gật đầu một cái nhưng không nói gì, trông vẻ mặt dường như chẳng muốn tiếp lời ả chút nào.
Chu Bảo Quyên cảm thấy có chút ngượng ngùng bẽ bàng.
“Mạt Mạt, cậu nhìn kìa, khu tập thể thanh niên trí thức này trông cũng được phết đấy chứ.” Ngô Nhu Nhu cũng hào hứng chia sẻ với Kiều Mạt.
“Ừm. Khá tốt đấy.”
Kiều Mạt trước đó đã tìm hiểu qua rồi. Vào thời kỳ đầu khi phong trào thanh niên trí thức lên núi xuống rừng mới rộ lên, lúc đó mọi người đều phải ở nhờ trong nhà của người dân trong làng, điều kiện sinh hoạt vô cùng gian khổ và thiếu thốn.
Hiện tại phong trào đã bước vào giai đoạn phát triển ổn định, tương đối hoàn thiện và việc quản lý cũng đã đi vào nền nếp, quy củ hơn rất nhiều.
Năm thanh niên trí thức tay xách nách mang hành lý bước tới trước cổng khu tập thể thanh niên trí thức.
“Đại đội trưởng!” Bác tài nhìn thấy đại đội trưởng đang ngồi trên chiếc ghế đá dưới gốc cây trong sân khu tập thể, tay cầm tẩu thuốc lào.
Ông ấy không đáp lời ngay mà chỉ đưa mắt lướt qua đánh giá đám thanh niên trí thức này một lượt.
Năm thanh niên trí thức thì con gái đã chiếm tới bốn người. Nhìn ai nấy đều mảnh mai yếu ớt, lại còn vô cùng xinh đẹp ưa nhìn.
Đặc biệt là Kiều Mạt.
Bộ dạng này mà bảo là xuống nông thôn làm việc đồng áng sao?
Khó khăn lắm mới tiễn được một lứa nữ thanh niên trí thức đi, bây giờ lại rước về một đống người thế này.
Ở đây làm việc là tính theo điểm công, đến lúc không kiếm đủ điểm công, không có điểm để đổi lấy lương thực và tem phiếu thì lại phải xin ứng trước, có khi đến lúc rời đi còn chẳng trả nổi nợ.
Những thanh niên trí thức cũ đang ở trong khu tập thể cũng đang ăn cơm chiều, lúc này đều bưng bát ra ngoài hiên đứng nhìn ngó.
Khu tập thể có tổng cộng bốn gian phòng ngủ, hiện tại số lượng nữ thanh niên trí thức không nhiều, chỉ có hai người nên được xếp chung vào một phòng.
Nam thanh niên trí thức chiếm ba gian phòng còn lại. Mỗi gian phòng ngủ chứa được sáu người, kê một chiếc giường phản tập thể trải dài.
Chẳng cần phải phân chia phức tạp làm gì, bốn cô gái nhóm Kiều Mạt được xếp thẳng vào ở chung một phòng với hai nữ thanh niên trí thức cũ đã ở đây từ trước.
Còn một mình Chu Tuấn Bằng là con trai nên cũng rất dễ sắp xếp. Cả ba gian phòng của nam đều chưa ở kín người, anh ta có thể tự mình lựa chọn một chỗ.
Đại đội trưởng gọi một nữ thanh niên trí thức bước ra, dặn dò: “Hàn Anh. Mấy đứa này là nữ thanh niên trí thức mới tới cô phụ trách hướng dẫn bọn họ nhé, lát nữa phổ biến cho các thanh niên trí thức mới về tình hình của đại đội chúng ta.”
“Bây giờ trời cũng đã muộn rồi. Ngày mai cô dẫn bọn họ đi nhận tiền và lương thực trợ cấp.”
“Tôi biết rồi thưa Đại đội trưởng.” Hàn Anh nhận lời.
Trong lòng cô ta lúc này đang phiền chết đi được, vốn dĩ trong phòng chỉ có cô ta và Lưu Đình là hai người, hai đứa ở một gian phòng rộng rãi thoải mái biết bao nhiêu. Tự dưng bây giờ lại nhét một hơi bao nhiêu là người vào.
Sáu người chen chúc nhau trên một chiếc giường phản là vừa khít quân số. Sau này muốn trở mình hay lăn qua lăn lại một chút cũng khó khăn.
Phiền thì phiền thật đấy, nhưng ngoài mặt vẫn không thể để lộ thái độ khó chịu ra được.
Thế là cô ta nở nụ cười nói: “Chào mọi người, tôi là Hàn Anh, là đội trưởng do các nữ thanh niên trí thức ở đây bầu ra trước đó.”
Kiều Mạt, Ngô Nhu Nhu và Lục Viện đều chăm chú lắng nghe.
Chu Bảo Quyên thì dáo dác nhìn quanh, trong đầu đã bắt đầu nảy sinh những toan tính quanh co...
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)