Bác trai nghe thấy cái tên này, nhất thời còn chưa kịp phản ứng lại xem là ai.
Kiều Mạt cũng không giục giã, thực ra cô chỉ hỏi trước xem sao, nếu bác ấy không biết thì đợi khi về đến đại đội, cô sẽ tìm đại đội trưởng để hỏi lại.
Dì Phương chắc chắn sẽ không lừa cô, địa chỉ dì ấy để lại chính là địa chỉ nhà mình.
May thay, bác trai rất nhanh đã nhớ ra.
“Có phải cháu nói mẹ của Tông Đình không?”
“Nhà bà ấy có ba đứa con trai đúng không?” Bác trai hỏi lại để xác nhận thông tin.
Kiều Mạt thấy bác ấy cuối cùng cũng nhớ ra, hai mắt cô sáng rực lên, cô nhớ mang máng người con trai út của dì Phương, người anh trai từng đến nhà cô chơi năm xưa, quả thực tên là Hạ Tông Đình.
Kiều Mạt cũng hiểu rằng ở nông thôn, những người phụ nữ lớn tuổi thường được gọi theo tên của con trai, như “mẹ thằng nọ”, “mẹ thằng kia”, rất ít khi người ta nhớ rõ tên thật.
Hoặc là gọi theo tên chồng. Nhưng cô nhớ rõ bạn đời của dì Phương đã qua đời từ mười năm trước rồi.
“Dạ đúng rồi, chính là bác ấy ạ.”
Bác trai nhìn Kiều Mạt từ trên xuống dưới, ánh mắt dường như mang theo vài phần dò xét.
Mẹ Tông Đình những năm trước từng lên thành phố lớn làm thuê, nghe đâu là làm bảo mẫu cho một gia đình giàu có, chuyện này cả làng trên xóm dưới ai ai cũng biết rõ mười mươi.
Sau này bà ấy kiếm được tiền mang về quê, xây cả một ngôi nhà ngói mới khang trang.
Cậu cả Hạ Diệu Huy làm việc ở bưu điện công xã, vợ là Tôn Tiểu Thúy làm ở tiệm cơm quốc doanh.
Cậu hai Hạ Hoằng Vũ làm nhân viên thu mua ở hợp tác xã cung tiêu, vợ là y tá của trạm y tế công xã.
Tiền đồ nhất chính là cậu ba, đi tòng quân mấy năm nay nghe đâu đã lên tới chức Đoàn trưởng rồi! Lại còn từng lập cả chiến công hạng nhất nữa chứ!
Đừng nói là ở Đại đội Bình Giang, mà ngay cả trên toàn Công xã Thanh Hồ này, cậu ấy đều là nhân vật vô cùng nổi tiếng.
Bác trai thu lại dòng suy nghĩ, nhìn cô gái nhỏ nhắn trước mặt có dung mạo xinh đẹp tinh xảo, làn da trắng nõn nà, nhìn một cái là biết ngay không phải con em của gia đình bình thường.
Chẳng lẽ là...
“Cô bé à, cháu là thanh niên trí thức hay là tới đây để tìm mẹ Tông Đình thế?” Bác trai lên tiếng hỏi.
“Cháu là thanh niên trí thức ạ, tiện thể cháu muốn tìm gặp bác ấy luôn.”
“Nếu bác biết thì có thể nói cho cháu biết, bác ấy hiện giờ còn ở trong đại đội không ạ?” Kiều Mạt khiêm tốn lễ phép hỏi han.
Những năm qua thanh niên trí thức xuống nông thôn rất nhiều, bác trai đã chẳng nhớ nổi mình từng chở bao nhiêu lứa thanh niên trí thức về đại đội rồi.
Nhiều thanh niên trí thức lúc mới xuống đây còn coi thường những người nông dân chân lấm tay bùn như họ, ăn nói thì hách dịch hống hách, làm như mình là quan lớn về làng không bằng.
Hiếm khi thấy một cô bé xinh xắn lễ phép, thái độ lại hòa nhã tốt đẹp như thế này.
Bác xởi lởi cười nói: “Thế thì không khéo rồi, cháu đến không đúng dịp đâu, mẹ Tông Đình vừa mới lên đơn vị bộ đội thăm con trai rồi, nghe đâu đi hẳn một tháng cơ, mới đi được mấy hôm thôi.”
“Nhưng mà hai cậu con trai, hai cô con dâu với mấy đứa cháu nội của bà ấy đều đang ở nhà cả.”
“Nếu cháu muốn tìm họ thì đến lúc về làng cứ bảo đại đội trưởng dẫn đi tìm là được.”
Kiều Mạt khựng lại một chút, khẽ rũ mi mắt, trong mắt thoáng qua một tia thất vọng.
Thế nhưng cảm xúc ấy trôi qua rất nhanh. Cô mỉm cười nói: “Dạ thôi không cần đâu ạ, đợi bác ấy về rồi tính sau. Cháu không muốn làm phiền gia đình các anh ấy.”
Cô vốn chẳng quen biết gì hai người con trai kia của dì ấy, đừng nói là họ, ngay cả Hạ Tông Đình thì năm xưa lúc cô còn nhỏ cũng chỉ chơi cùng nhau được có hai, ba tháng ngắn ngủi.
Khi đó còn bé tí tẹo như thế, chắc chắn anh ấy đã sớm quên sạch cô là ai rồi.
Ngoài dì Phương ra, cô cũng chẳng muốn gặp những người khác làm gì, ngượng ngùng lắm.
“Được thôi, thế có cần nhắn lại với họ một tiếng không? Nếu cháu có việc gì gấp gáp, để cậu con trai cả đánh điện tín gọi bà ấy về nhé?” Bác trai quả thực vô cùng nhiệt tình.
Kiều Mạt vội vàng xua tay lia lịa: “Dạ thôi không cần đâu ạ, cơ hội đi thăm người thân ở đơn vị chắc chắn là hiếm có lắm, cứ để bác ấy ở trên đó sum họp với con trai một thời gian cho vui vẻ ạ!”
Bác trai rít một hơi thuốc lào sâu, cảm thán: “Chứ còn gì nữa, thằng ba nhà họ Hạ đi lính bao nhiêu năm trời, lần gần nhất về thăm nhà cũng là từ ba năm trước rồi, lần này quả thực rất hiếm có, mẹ Tông Đình cũng mừng lắm đấy.”
Kiều Mạt mỉm cười: “Dạ cháu hiểu rồi, cháu cảm ơn bác đã kể cho cháu nhiều chuyện như vậy nhé.”
“Không có gì đâu, cháu xuống đây là để giúp đỡ đại đội chúng ta mà, bác cũng có nói gì nhiều đâu, mấy chuyện này trong làng ai chẳng biết.” Bác trai xua tay, tỏ vẻ chẳng có gì to tát.
Kiều Mạt quay trở lại bên cạnh Ngô Nhu Nhu, ân cần hỏi han: “Nhu Nhu, cậu đã đỡ hơn chút nào chưa?”
Ngô Nhu Nhu sau khi uống nước linh tuyền thì quả thực đã khỏe hơn rất nhiều. Sắc mặt cũng hồng hào trở lại. Lục Viện cũng đã hồi phục tinh thần.
Bác trai lại cất tiếng gọi lớn đằng kia: “Ai về Đại đội Bình Giang thì qua đây nào, xe sắp sửa chạy rồi đấy!”
Đợi về đến đại đội chắc trời cũng tối mịt mất thôi.
Nhóm về Đại đội Bình Giang tổng cộng chỉ có năm người. Trên tàu hỏa bọn họ đều đã quen mặt nhau cả rồi.
Chu Bảo Quyên và Chu Tuấn Bằng cũng đã quay trở lại, nhìn thấy cảnh tượng lại phải leo lên xe bò thì sắc mặt ai nấy đều chẳng mấy vui vẻ gì.
Ả bước tới, cất giọng đầy vẻ cằn nhằn: “Bác tài ơi, sao trên xe bò này bác không lót một ít rơm rạ vào cho người ta ngồi đỡ ê mông chứ! Đã thế sàn xe còn bẩn thỉu thế này, đống kia là phân bò đúng không? Lau còn chưa sạch nữa, ngồi làm sao được cơ chứ!”
Bác trai liếc nhìn ả một cái, thấy rõ vẻ chê bai ghê tởm trong mắt ả, bác liền cười khẩy nói: “Ngày nào tôi cũng ngồi, bẩn ở chỗ nào hả? Còn sạch chán so với cái áo của tôi đấy, tôi làm gì có cái thời gian rảnh rỗi ấy, nếu cô không muốn ngồi thì có thể tự cuốc bộ mà về.”
“Cô xuống nông thôn là để hưởng phúc hay là để lao động giúp đỡ bà con hả? Đã ẻo lả tiểu thư thế thì mau cuốn gói về nhà mà làm đại tiểu thư đi nhé!”
Chu Bảo Quyên bị bác ấy chặn họng mấy câu mà nghẹn họng trân trối. Trong bụng thầm nghĩ nếu không phải vì hết cách thì ả thèm vào mà tới cái xó xỉnh này! Cái nơi khỉ ho cò gáy, chim không thèm đẻ trứng này, ả chẳng muốn đặt chân đến chút nào!
Nhưng ả chẳng dám nói ra miệng, sợ bác tài này không cho ả lên xe, nếu phải cuốc bộ về đến đại đội thì hai cái chân này chắc gãy làm đôi mất.
Bên này, Kiều Mạt, Ngô Nhu Nhu và Lục Viện đã đặt túi hành lý lên xe ngay ngắn.
Bác trai quay sang nhìn Kiều Mạt, nét mặt dịu lại hẳn, cười bảo: “Cô bé ơi, lại đây, ngồi dịch lên phía trước này này, chỗ này xe chạy không bị xóc đâu.”
“Cháu cảm ơn bác ạ.” Kiều Mạt mỉm cười nói lời cảm ơn.
Vừa rồi trò chuyện một lát, bác trai đã có ấn tượng vô cùng tốt đẹp với Kiều Mạt.
Cô bé này nhìn qua thì có vẻ là người mảnh mai yếu đuối nhất trong đám, nhưng lại chẳng hề có chút vẻ ghét bỏ chê bai nào, lúc này cũng là người trèo lên xe bò đầu tiên.
Ngô Nhu Nhu ngồi ở hàng đầu tiên, Kiều Mạt ngồi ở giữa, Lục Viện ngồi sát bên cạnh cô, trông chừng mấy túi hành lý.
Chu Bảo Quyên thấy thái độ của bác tài đối với Kiều Mạt và đối với mình khác nhau một trời một vực, trong lòng tức tối ghen tị không để đâu cho hết.
Ả cười giả lả nói: “Bác ơi bác chưa biết đấy thôi, cái người vừa nói chuyện với bác ban nãy mới thực sự là đại tiểu thư đấy nhé, là thiên kim đại tiểu thư nhà tư bản chính cống luôn đấy!”
Hiện tại mâu thuẫn giai cấp đang vô cùng gay gắt, giai cấp tư bản đi đến đâu cũng bị người ta xua đuổi chán ghét, giai cấp công nông chẳng mấy ai ưa nổi bọn tư bản.
Ả không tin sau khi biết thân phận tiểu thư nhà tư bản của Kiều Mạt rồi mà bọn họ vẫn còn đối xử tốt với cô ta, vẫn tươi cười niềm nở với cô ta được nữa!
Chu Bảo Quyên đang hớn hở chờ đợi bác tài lật mặt đổi sắc.
Thế nhưng chưa đợi bác ấy lên tiếng, Ngô Nhu Nhu đã nhanh miệng chặn họng trước: “Chu Bảo Quyên, sao cô lại là cái thứ vong ơn bội nghĩa thế hả? Trên tàu hỏa nếu không nhờ có Mạt Mạt thì tiền và tem phiếu của cô đã bị trộm khoắng sạch từ lâu rồi! Làm sao mà tìm lại được chứ.”
“Cô chẳng những không biết ơn Mạt Mạt mà bây giờ còn mở miệng nói những lời như thế! Đúng là đồ ăn cháo đá bát!”
“Tôi có van xin cô ta giúp tôi đâu nào? Cả quãng đường này cô nhận được bao nhiêu lợi lộc từ cô ta rồi mà lúc nào cũng ra sức che chở cho cô ta thế. Xem ra lời tôi nói lúc mới lên tàu chẳng sai chút nào...”
Chu Bảo Quyên vừa dứt lời,
Giọng nói lạnh lùng, thanh tao của Lục Viện lập tức vang lên: “Thanh niên trí thức Chu nhanh quên thật đấy, mới trôi qua có bao lâu mà đã quên mất bản thân từng nịnh bợ tiểu thư nhà tư bản như thế nào rồi à?”
Nói về khoản mỉa mai thì ai mà chẳng biết nói? Cô chỉ là ngứa mắt với cái bộ mặt trơ trẽn của ả ta mà thôi.
Mặt Chu Bảo Quyên lúc xanh lúc tím, bị vặn lại đến mức không thốt nên lời.
Ả quay sang nhìn Chu Tuấn Bằng, hy vọng anh ta có thể đứng ra nói giúp mình vài câu. Dẫu sao suốt cả quãng đường này tiếng “anh cả” ả cũng gọi không biết bao nhiêu lần, lại còn tâng bốc anh ta sướng rơn cả người nữa chứ.
Chu Bảo Quyên thầm nghĩ, Chu Tuấn Bằng nhất định sẽ đứng về phía ả!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)