Cô ấy chăm chú hỏi: “Chị đội trưởng ơi, khẩu phần lương thực hàng ngày của chúng em chủ yếu là những loại gì thế ạ?”
“Lương thực chính của thôn chúng ta chủ yếu là kê, cao lương và bột ngô. Nếu các cô có mang theo tiền và tem phiếu thì vào những lúc nông nhàn có thể ra hợp tác xã cung tiêu bên kia mua một ít thịt lợn hoặc dùng điểm công để đổi lấy.”
Ngô Nhu Nhu thầm tính toán xem sau này phải làm việc chăm chỉ thế nào để kiếm được thật nhiều điểm công.
Hàn Anh tiếp tục giới thiệu: “Khu tập thể thanh niên trí thức của chúng ta có hai gian bếp, gian bên trái là dành cho nữ thanh niên trí thức chúng ta dùng, gian bên phải là của nam thanh niên trí thức. Mỗi gian bếp có hai bếp lò, các cô có thể tự nấu ăn riêng lẻ, hoặc là rủ nhau góp gạo thổi cơm chung cũng được.”
“Củi đun thì phải tự mình lên núi nhặt về mà dùng, Đại đội Bình Giang nhiều đồi núi nên chỗ để nhặt củi cũng rất nhiều, nhưng tuyệt đối không được đi sâu vào rừng rậm để nhặt đâu nhé, sẽ rất nguy hiểm đấy, lúc đi nhặt củi tốt nhất là nên rủ nhau đi thành từng nhóm.”
“Ngày mai sau khi tan ca làm việc, nếu còn thời gian thì các cô có thể đi nhặt củi được rồi, mùa này trời tối muộn lắm. Buổi chiều tối thời tiết cũng không còn nóng nực nữa.”
Hàn Anh nói đến khô cả cổ họng, nhưng đây là nhiệm vụ của cô ta, ngày mai cô ta còn có thể tới gặp đại đội trưởng để kể công nữa chứ.
Lúc này bên ngoài trời đã tối đen như mực.
Cô ta lại nói thêm: “Bây giờ muộn rồi, ngày mai hãy sang xem gian bếp bên cạnh sau nhé.”
“Các cô còn điều gì chưa hiểu thì cứ việc hỏi tôi, ngày mai lên trụ sở đại đội thì đừng có làm phiền đại đội trưởng nữa, bác ấy bận rộn nhiều việc lắm. Bớt gây thêm phiền phức cho người khác đi.” Hàn Anh dặn dò thêm một câu đầy vẻ quan cách.
Những người khác đều lắc đầu, những chuyện cần hỏi thì cơ bản đều đã hỏi xong xuôi cả rồi.
“Được rồi, nếu đã nắm rõ cả rồi thì tối nay tranh thủ rửa ráy rồi đi ngủ sớm đi nhé. Sáng mai từ sớm tinh mơ là phải đi nhận tiền trợ cấp rồi ra đồng làm việc ngay đấy.” Làm gì có thời gian rảnh rỗi cho bọn họ nghỉ ngơi cơ chứ.
Thực ra sau hơn hai ngày ngồi tàu hỏa mệt mỏi, hôm nay lại hết máy kéo rồi lại đến xe bò, xóc nảy cả một ngày trời ròng rã, ai nấy đều đã mệt mỏi rã rời cả người rồi.
Hàn Anh nói xong liền bưng bát ra ngoài đi rửa. Trong sân của khu tập thể có một cái giếng nước, dùng thùng gỗ buộc dây thả xuống để múc nước lên dùng.
“Mạt Mạt ơi chúng mình góp gạo nấu ăn chung nhé? Tớ biết nấu ăn đấy.” Ngô Nhu Nhu chủ động mở lời đề nghị.
“Được chứ. Rủ cả Lục Viện cùng ăn chung luôn đi?” Kiều Mạt chủ động lên tiếng mời Lục Viện.
Tính cách của cô ấy Kiều Mạt rất thích, hào sảng, dứt khoát và thẳng thắn. Cô vô cùng tán thưởng, rõ ràng là cùng một kiểu người với bọn cô.
Còn về phần Chu Bảo Quyên thì ả ta đã sớm bám lấy Hàn Anh để nhập hội cùng cô ta từ lâu rồi.
Lục Viện không hề từ chối. Mấy người góp gạo nấu ăn chung thì làm việc gì cũng nhanh nhẹn và tiện lợi hơn nhiều.
“Thế thì ngày mai nếu tan ca sớm, chúng mình cùng nhau đi lên núi nhặt củi nhé.” Ngô Nhu Nhu nghỉ ngơi một lát, lại được ăn no bụng nên lúc này khí thế làm việc lại bừng bừng trỗi dậy.
Cô ấy là người tự nguyện đăng ký xuống nông thôn, thế nên chẳng hề có chút oán thán cằn nhằn nào cả, chỉ muốn hoàn thành thật tốt công việc của mình mà thôi.
“Được thôi.”
Có lẽ do ai nấy đều đã quá mệt mỏi nên sau khi đêm xuống, mọi người đều chìm vào giấc ngủ vô cùng say sưa.
Hàn Anh và Lưu Đình vì có thêm mấy thanh niên trí thức mới này đến chiếm mất nhiều chỗ nên lúc ngủ cảm thấy có chút chật chội, khó chịu.
Sau khi xác định chắc chắn rằng bọn họ đều đã ngủ say như chết, Kiều Mạt mới rón rén cẩn thận ngồi dậy.
Cô lần mò trong bóng tối đi ra tới cửa, sau đó nhẩm thầm hai câu trong đầu, khi mở mắt ra lần nữa thì cả người đã đứng vững vàng bên trong không gian.
Cô thở phào nhẹ nhõm một hơi, rau củ quả trong không gian lúc này đều đã phát triển vô cùng tươi tốt.
Cô tiện tay hái một quả táo đỏ au, tỏa hương thơm ngào ngạt quyến rũ, lau qua vào vạt áo rồi cắn một miếng thật to.
Vừa ngọt vừa giòn rụm, hương thơm đọng lại mãi nơi đầu lưỡi.
Những con cá trong ao lúc này cũng đã lớn bằng bàn tay rồi.
Cô bước vào trong căn biệt thự, tắm rửa sạch sẽ một trận, thay một bộ quần áo mới tinh tươm, lúc này mới cảm thấy bản thân như được sống lại một lần nữa.
Cô ăn một bữa tối vô cùng thịnh soạn. Gà nướng thơm lừng, tôm luộc tươi rói, sườn xào chua ngọt, lại thêm cả tổ yến và hải sâm bổ dưỡng.
Ăn no uống say xong xuôi, cô ngả lưng nằm dài trên chiếc giường công chúa êm ái của mình.
Chẳng biết bao giờ thì dì Phương mới trở về nhỉ?
Hôm nay bác đánh xe bò bảo rằng dì ấy mới đi được có mấy ngày thôi, thế thì chí ít cũng phải hai mươi ngày nữa mới về tới nơi.
Ở trong cái phòng tập thể này, muốn vào không gian lúc nào cũng phải lén lút thập thò vào lúc nửa đêm nửa hôm. Chẳng tiện lợi chút nào cả.
Dù sao thì vẫn phải dọn ra ở riêng một mình mới được.
Mùa hè trời sáng rất sớm, từ sáng tinh mơ đã nghe thấy tiếng gà gáy râm ran khắp làng trên xóm dưới, tiếng chó sủa gâu gâu vang vọng.
Kiều Mạt ở trong không gian của mình ngủ liền một mạch mười mấy tiếng đồng hồ nên tinh thần đã tràn đầy sinh lực trở lại.
Sáng sớm cô là người đầu tiên thức dậy. Chiếc giường phản đất nung cứng như đá ở bên ngoài quả thực có chút khó ngủ.
Hàn Anh cũng dậy từ rất sớm, cô ta là đội trưởng nên đã quen với nếp sinh hoạt ở đây rồi. Nhìn sắc mặt của cô ta là biết ngay đêm qua ngủ không ngon giấc chút nào.
Khóe môi Kiều Mạt khẽ nhếch lên một nụ cười khó nhận ra, đây chính là hậu quả của việc cố tình sắp xếp cho cái đứa tay sai nằm ngủ ngay cạnh mình đấy, tự làm tự chịu thôi.
Lưu Đình thì còn dậy sớm hơn nữa, từ sáng sớm tinh mơ đã cầm cuốn sổ tay ngữ lục của vĩ nhân ra ngoài sân đọc vang rền rĩ, giọng điệu vô cùng hùng hồn và nhiệt huyết.
Chu Bảo Quyên là người bị Hàn Anh gọi dậy, ả là người thức dậy cuối cùng trong phòng.
“Cô tưởng đây là nhà của cô đấy à? Ai nấy đều đã thức dậy hết cả rồi, lát nữa còn phải đi nhận tiền trợ cấp sinh hoạt nữa, cả lũ lại phải đứng chờ một mình cô đấy.” Giọng điệu của Hàn Anh vô cùng gắt gỏng và khó chịu.
Đêm qua ngủ không ngon giấc nên trong lòng đang đè nén một ngọn lửa giận hừng hực.
Chu Bảo Quyên cảm thấy vô cùng khó hiểu, hôm qua chẳng phải vẫn đang nói cười vui vẻ lắm sao? Đúng là hâm dở.
Mọi người sau khi rửa mặt mũi, ăn xong bữa sáng đơn giản.
Hàn Anh liền dẫn bọn họ cuốc bộ lên trụ sở đại đội để nhận trợ cấp. Lưu Đình thì không cần phải đi cùng, cô ta không phải là đội trưởng nên không có trách nhiệm phải quản lý đám người mới này, đã tự mình ra đồng làm việc từ sớm rồi.
Hàn Anh đi phía trước dẫn đường, Chu Bảo Quyên cứ bám sát bên cạnh cô ta, miệng không ngừng ríu rít nói những lời nịnh nọt lấy lòng.
Vốn dĩ vì ngủ không đủ giấc nên đầu óc cô ta đang đau như búa bổ, thế mà cái kẻ đầu sỏ gây tội khiến cô ta mất ngủ này cứ lải nhải bên tai mãi không chịu dứt.
“Cô im miệng đi được không. Tôi muốn được yên tĩnh một chút.” Giọng nói của cô ta lạnh tanh đi vài phần.
Nụ cười trên mặt Chu Bảo Quyên lập tức đông cứng lại. Ả là người giỏi nhất trong việc nhìn mặt đoán ý, lúc này cũng nhận ra thái độ của cô ta có gì đó rất bất thường.
Ả rụt rè, cẩn thận lên tiếng hỏi: “Chị đội trưởng có phải em đã làm chuyện gì khiến chị không vừa ý không ạ?”
Nếu ả đã mở miệng hỏi thì Hàn Anh cũng chẳng thèm giấu giếm làm gì, nói thẳng toẹt ra luôn: “Cô có biết ban đêm cô ngủ nghiến răng ken két, lại còn nói mớ lảm nhảm, chân thì đạp lung tung khắp nơi không hả? Cả đêm qua tôi không tài nào chợp mắt nổi đây này.”
Đêm qua cô ta bị ả đạp trúng mấy phát đau điếng, suýt chút nữa thì bị thương tích cả người rồi.
Chu Bảo Quyên kinh ngạc trố mắt, hèn chi từ sáng sớm tinh mơ cô ta đã chẳng thèm cho ả một sắc mặt tốt đẹp nào.
“Em... em đâu có biết chuyện đó đâu ạ...”
“Vả lại chuyện này cũng đâu phải do em tự khống chế được đâu cơ chứ.” Chu Bảo Quyên tủi thân lí nhí nói.
Nhìn cái bộ mặt nịnh bợ trơ trẽn của Chu Bảo Quyên đằng trước mà thấy ngứa mắt vô cùng.
Nhóm nam thanh niên trí thức đi nhanh hơn bọn họ nhiều.
Đi trên đường làng, những người dân khác đều đã lục tục ra đồng làm việc.
Trong làng lúc này chỉ còn lại những người già và trẻ con nhỏ tuổi chạy nhảy chơi đùa.
Tối hôm qua đội trưởng thanh niên trí thức đã giải thích cặn kẽ mọi chuyện cho bọn họ nghe rồi. Thế nên khi tới trụ sở đại đội, đại đội trưởng đã chuẩn bị sẵn sàng toàn bộ phần lương thực cho bọn họ.
Ông chỉ muốn bọn họ mau mau nhận xong đồ đạc rồi nhanh chóng rời đi cho rảnh nợ, đỡ phải đứng lại đây hỏi đông hỏi tây làm phiền toái, nhức hết cả đầu óc.
Hàn Anh bước lại gần bên cạnh đại đội trưởng, tươi cười nói: “Thưa Đại đội trưởng, cháu đã giải thích rõ ràng mọi chuyện với bọn họ rồi ạ, những thắc mắc của họ cháu cũng đã giải quyết xong xuôi hết cả. Chắc chắn sẽ không ai đến làm phiền bác nữa đâu ạ.”
Đại đội trưởng hài lòng gật gù: “Ôi chao, thế thì tốt quá rồi, may mà có cháu đấy nhé, đội trưởng Hàn.”
Trên mặt Hàn Anh nở nụ cười rạng rỡ: “Dạ không có gì đâu ạ, đó là việc cháu nên làm mà.”
Thế nhưng lời cô ta vừa dứt thì Kiều Mạt đã rảo bước đi tới, cất giọng nhỏ nhẹ, từ tốn: “Thưa Đại đội trưởng, cháu có vài câu hỏi, có thể xin phép hỏi riêng bác một chút được không ạ?”
Huyệt thái dương của đại đội trưởng lập tức giật giật từng hồi. Ông quay sang nhìn Hàn Anh, ánh mắt ấy rõ ràng như muốn hỏi: “Chẳng phải cô vừa bảo là không còn vấn đề gì nữa rồi sao?”
Hàn Anh cảm thấy vô cùng ngượng ngùng và bẽ bàng, đây chẳng phải là đang cố tình vạch mặt cô ta ngay trước mặt đại đội trưởng hay sao? Cô ta chỉ đành nhân lúc Kiều Mạt không chú ý, trừng mắt lườm cô một cái thật sắc lẹm.
Cái con nhỏ tiểu thư nhà tư bản này rốt cuộc là muốn giở trò gì đây chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
