"Sau này anh nghĩ nhiều hơn chút. Anh sau này có thêm một người vợ và bốn đứa con nhỏ, không còn giống như trước nữa." Xuân Phân tối qua có nghĩ đến một chuyện, hỏi anh "Vậy công việc của em thì sao?"
Thiệu Diệu Tông: "Chuyện này dễ xử lý. Bộ đội mở một trường học, trẻ con buổi trưa sẽ ăn com ở trường, trường đang thiếu đầu bếp, với tay nghề của em có thể tới căn tin làm việc."
"Căn tin?" Vậy thì được mấy đồng chứ. Đỗ Xuân Phân không nhịn được nhíu mày, "Vậy tiền lương của em tính thế nào?"
Thiệu Diệu Tông ngẫm lại tình hình tiền lương của người nhà quân nhân mà nói: "Cũng tương đương với chỗ làm hiện nay của em."
Như vậy là tốt nhất.
Xuân Phân không biểu hiện ra mặt, nói: "Đến cửa hàng bách hóa rồi. Mua ở chỗ này đi."
Một lần mua tám bộ quần áo, bốn bộ là để bây giờ mặc, bốn bộ cỡ lớn hơn thì đợi đến mùa thu là có thể mặc. Sau đó Xuân Phân lại chọn tám đôi giày. Thiệu Diệu Tông lén nhìn cô, phải chăng cô thiếu tâm nhãn? Một tháng được 36 đồng, trước kia phải trợ cấp cho chồng cũ, sau này phải tự nuôi hai đứa con, rồi phải ăn uống đạm bạc thế nào mới có thể tiết kiệm được là bao. Một lần mua nhiều như vậy, ngày còn dài mà. Xuân Phân giơ tay chỉ vào bộ quần áo người lớn treo bên cạnh, để người bán lấy cho cô bốn bộ, cô hai bộ, Thiệu Diệu Tông hai bộ.
Thiệu Diệu Tông vội vã nói: "Anh có quần áo rồi."
Cô đánh giá anh một lượt từ trên xuống dưới: "Hôm qua anh mặc một bộ kiểu dáng áo Tôn Trung Sơn, hôm nay vẫn kiểu dáng như vậy, ngày maii anh đi đăng kí kết hôn với em cũng định mặc như vậy sao?"
Cô hôm qua đã mua bốn cái sọt cùng hai cái đòn gánh, sau cô để đồ dùng hằng ngày cùng quần áo của hai đứa vào hai cái sọt kia, "Ngày mai anh mang đồ dùng quần áo của anh đến đây, phủ kín hai cái sọt, anh gánh. Nếu không em với anh không mang nổi bốn đứa bé.
Thiệu Diệu Tông tối hôm qua cũng lo lắng cho vấn đề này nhưng nghĩ mãi cũng không biết làm sao. Nghe thấy Xuân Phân nói vậy liền bừng tỉnh, biện pháp ổn, nhưng mà anh vui không nổi, cái gì mà mang không nổi bốn đứa bé." Nói như kiểu mấy đứa trẻ là đồ vật ấy.
Cô thấy anh không hé răng, hỏi: "Anh biết gánh đòn gánh chứ?"
"Biết, biết." Anh vội vã nói.
Đỗ Xuân Phân: "Vậy anh về nhà thu dọn đi nha. Không thể mềm lòng nói thật nhé, nếu không chúng ta không thể rời đi."
"Anh biêt rồi." Thiệu Diệu Tông rất muốn nói anh cũng không phải tên ngốc.
Đỗ Xuân Phân nói chuyện thì khó nghe, lại đem chuyện hôn nhân như trò trẻ con, nhưng là người rộng lượng, rất sẵn lòng vì con. Chỉ cần cô thương các con, đối với anh chẳng ra sao, anh cũng nhìn được.
"Sáng mai mấy giờ đi?" Anh hỏi
Đỗ Xuân Phân hỏi lại: "Anh mua vé tàu rồi à?"
Thiệu Diệu Tông còn chưa mua, vậy là ngoan ngoãn mà đi mua vé tàu.
Đỗ Xuân Phân đi đến khách sạn làm trợ thủ cho Nhị Tráng.
"Chị Xuân Phân, chị rảnh rỗi mà còn xin nghỉ phép à?" Đỗ Nhị Tráng nghĩ không ra.
Đõ Xuân Phân nói bừa," Chị còn không biết là chị không được tới đấy. Ngày mai cậu phụ trách cho chị."
Cô đã từ chức nhưng vẫn có thể tự do đi vào bếp là vì cô cùng lãnh đạo nói chuyện rõ ràng, tiền lương tháng này, tiền lương nửa tháng cô không lấy. Mấy ngày nay đến dạy cho Nhị Tráng cô cũng không tính công, lãnh đạo cho ai thì cho.
Khách sạn sẽ không vì cô nghỉ việc mà thiếu người làm, cô tự nguyện bồi dưỡng nhân tài cho khách sạn, chuyện tốt như vậy lãnh đạo đương nhiên là đồng ý rồi.
Buổi chiều khách snaj ít người, cô dẫn Nhị Tráng đi hiệu sách, chọn mấy cuốn sách dạy nấu ăn đắt tiền đưa cho cậu làm quà xuất sư. Rồi lại dẫn cậu đi làm sổ tiế kiệm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
