Nhị Tráng thận trọng gật đầu," Em đã hiểu, Chị Xuân Phân, hôm nay không phải cuối tuần, buổi chiều cũng không quá đông, chị về trước đi."
"Chị đến nhà chị Trương, có việc thì đến nhà chị Trương tìm chị." Đỗ Xuân Phân ăn xong liền lau miệng, đứng lên đi mua đòn gánh cùng cái sọt. Nghĩ tới doanh trại của Thiệu Diệu Tông ở nơi rừng sâu, không tiện đi chợ, cô liền mang phiếu vải, phiếu đường, các loại phiếu còn tồn đổi thành đồ thực. Lại mua thêm cung tên, súng cao su, hạt giống rau... những đồ vật có thể tự cung tự cấp, chuẩn bị cả quần áo đem từ nhà đi theo.
Chị Trương không thích lật đồ người khác ra xem, nên không biết bên trong có gì, chỉ hỏi: "Em mua sọt với đòn gánh đề làm gì vậy?"
"Để gánh mấy đứa bé. Chúng em mỗi người hai đứa, ẵm bế thế nào cũng không thuận tiện."
Chị Trương cười, "Cái đầu của em sao lại thông minh vậy chứ."
"Giống mẹ em đó."
Ông bà nội của cô luôn nói cô giống cha. Cô lại không thích ông ấy. Từ lúc đem cô gửi ông bà nội cũng chỉ về thăm vài lần, lại còn là lúc đêm hôm lén lút quay về. Nếu trí nhớ cô không tốt thì đã sớm quên mất bộ dạng ông ấy thế nào.
Người trong thôn nói cha cô lành ít dữ nhiều. Đỗ Xuân Phân hiểu được ông đã qua đời.
Chị Trương mới gặp chú hai của Xuân Phân, tướng mạo không đẹp, trông hiền lành chất phác, dáng người thấp bé. Anh em họ chắc chắn giống nhau. Đỗ Xuân Phân mà giống cha của cô thì không thể lớn lên với bộ dạng xinh đẹp thế này, còn cao tới 1m68.
Chị Trương đồng ý: "May mà em giống mẹ. Phải rồi, tối nay ăn gì đây?"
"Em làm cho." Đỗ Xuân Phân thích nấu cơm, hơn nữa rất thích nhìn vẻ mặt thỏa mãn thỏa mãn của khách khi ăn xong, luôn có cảm giác thành tựu.
Chị Trương cũng không tính múa rìu qua mắt thợ.
Lý Khánh Đức ăn cơm cô nấu liền cảm khái "Tiểu Thiệu sau này thật có phúc."
Cô thầm nghĩ, sau này anh ấy sẽ có phúc khí với điều kiện là phải nghe lời. Nếu không cô cũng không cam đoan có cái gì để ăn.
Sáng sớm hôm sau, Thiệu Diệu Tông đến cửa Lý gia, vừa nghe được tiếng của Xuân Phân, tim đập điên cuồng, anh hoảng loạn quay đầu đi.
"Tiểu Thiệu?"
Chị Trương cười lớn: "Em ấy, sao lại hồ đồ rồi. Hai cô bé nhà em chẳng phải cũng bằng tuổi hai nha đầu nhà Xuân Phân à, hỏi cô ấy là được mà."
Thiệu Diệu Tông ra vẻ bừng tỉnh: "Phải rồi, em quên mất."
Đỗ Xuân Phân đánh giá anh một lượt, anh trai này thật ngốc, khó trách rõ ràng là một quân nhân mà lại bị cha mẹ lẫn người ngoài bắt nạt đến không đỡ nổi, phải nhờ đến anh chị bày kế.
"Anh ở trong quân đội, nhưng chưa từng dẫn con với vợ trước đi cùng, không ngờ anh vẫn bình thường." Đỗ Xuân Phân nói.
Chị Trương cuống lên giữ chặt tay cô vỗ nhẹ, "Tiểu Thiệu, chị không lừa em chứ? Xuân Phân tốt hơn người vợ cũ của em. Đi nào, Xuân Phân lát nữa vẫn phải đi khách sạn."
Thiệu Diệu Tông gật đầu, lướt qua Lý gia, "Em đi khách sạn từ chức à?"
"Chuyện từ chức của em đã xong rồi. Khách sạn có đồ đệ của em, cậu ấy coi em như thầy như chị, trước khi rời đi em phải sắp xếp ổn thỏa cho cậu ấy."
Thiệu Diệu Tông nhìn cô, thực không nhìn ra cô là một người có tình có nghĩa.
"Hôm qua anh về có nghĩ đến, mấy đứa bé lớn rất nhanh, mua mỗi đứa một bộ là được." Thiệu Diệu Tông thử nói: "Em mua cho hai đứa Đại Ny Nhị Ny, anh mua cho Đai nha và Nhị Nha."
Đỗ Xuân Phân liếc mắt nhìn anh, "Anh có tiền à?"
"Tiền mua hai bộ quần áo vẫn có mà."Thiệu Diệu Tông không dám khoe khoang, sợ lại bị cô tranh tới trả tiền đến nghẹn họng không trả lời được.
Xuân Phân cười nhạt trong lòng, "Hôm qua quên chưa hỏi anh, anh nói nhà ở trong quân đội đều mua sắm đủ rồi, là bao gồm cả củi gạo dầu muối giấm chứ?"
"Cái đó?" Thiệu Diệu Tông quên rồi.
Cô lại cố ý hỏi tiếp: "Tiền của anh mua quần áo là hết rồi, vậy là mấy cái đó để em mua à? Đúng là bây giờ dùng tiền của em cũng không khác biệt mấy."
Thiệu Diệu Tông đỏ mặt, miệng giật giật, đối diện với ánh mắt của Xuân Phân "Em nói sai cái gì phải không" anh chột dạ trả lời, "Trước kia, trước kia đều ăn cơm tại căn tin nên anh không nghĩ tới mấy thứ đó."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)