Chuyện của Nhị Tráng đã xong, Xuân Phân đi mua một cái chảo rán và chảo nướng bánh. Thiệu Diệu Tông khẳng định là chẳng mua mấy loại này.
Dao của đầu bếp luôn mang theo người, Đỗ Xuân Phân cất dao vào túi xách tay, không cần đi tới phòng bếp khách sạn. Cô thu gọn gói ghém hành lý, rồi đi tìm lãnh đạo khách sạn chào hỏi, nhân tiện nói cho ông biết người cô gả cho là một quân nhân, tuổi còn trẻ nhưng đã lên làm tiểu đoàn trưởng, là một quân nhân tiền độ rộng lớn. Lãnh đạo không ngờ Đỗ Xuân Phân đã ly hôn một lần, lại dẫn theo hai đứa con mà có thể gả cho mối tốt như vậy, vì cô mà vui vẻ, cũng vì bản thân mà vui sướng. Về sau nhỡ gặp chuyện gì, nói không chừng chồng của Xuân Phân còn có thể kéo ông lên. Khi hai người nói chuyện rõ ràng, ông đã quên hỏi chồng cô tên họ là gì, ở quân đoàn nào. Nhưng khi ông nhớ ra thì Xuân Phân đã đi rồi.
Vừa ra khỏi khách sạn, cô liền đến ngân hàng rút tiền ra rồi đi mua mấy lễ vàng mã đốt cho sư phụ cô. Sắp tới tiết thanh minh, năm nay cô không thể đốt tiền vàng cho sư phụ đúng ngày, nên cô làm trước việc này. Tuy cô là đồ đệ cuối cùng của ông nhưng cô không bái sư. Nghe nói năm đó sư phụ cô bị quỷ dữ dồn vào góc tường, là cha cô cứu sư phụ một mạng. Sư phụ "cổ hủ", nói thế nào cũng không chịu để con gái của ân nhân dập đầu châm trà cho ông.
Xe đạp của cô buộc cái ghế dựa nhỏ một trước một sau, dùng áo bông của cô rải lên trên, cho hai đứa bé ngồi lên, rồi đưa đến phòng làm việc của chị Trương, còn cô thì đi tới khu chính phủ.
Bảo vệ ở cửa nhận ra Xuân Phân, gặp lại cô thì thấy thật xấu hổ, bởi vì nhân viên ở đây đều biết chồng cũ của cô là một tên Trần Thế Mĩ, nhưng vì sợ cấp trên, nên khi hai người ly hôn, bọn họ đều đừng về phía chồng cũ của cô.
Đồng chí chồng cũ cùng bảo vệ đúng lúc đi ra, hắn nhìn thấy Xuân Phân liền nhíu mày, "Cô sao lại đến đây? Tôi đã nói với cô rất nhiều lần rồi, sau này tôi đi đường tôi cô đi đường cô.."
"Dừng! Tôi không rảnh tiếp chuyện anh."
Đồng chí chồng cũ nghẹn họng, miệng mở lớn như muốn nói gì, Xuân Phân trừng mắt, hắn đành ngậm mồm nuốt ngược lại, "Chuyện gì?"
"Tôi sắp kết hôn rồi, anh biết chứ?" Đỗ Xuân Phân nghênh ngang kiêu ngạo hỏi.
"Kết hôn?"
"Là cô của anh giới thiệu đó."
Chồng cũ tỏ vẻ ghét bỏ: "Bà có thể giới thiệu cho cô dạng gì được?"
"Phải ha." mặt không biểu tình lộ ra ý cười mỉa mai: "Không phải Trần Thế Mĩ thì chính là Tây Môn Khánh."
Hắn tức đến đỏ mặt: "Cô..."
"Hai trăm đồng." Thời gian quý báu của Xuân Phân không muốn cùng hắn dây dưa, nhìn hắn cũng thấy phiền, "Đưa tôi hai trăm đồng."
Hắn tức giận: "Đừng có tham lam không điểm dừng, nếu không tôi..."
"Nếu không cái gì mà nếu không, con trai cùng con gái thím hai còn đang ở nhà làm nông kia kìa, lúc ly hôn anh chỉ đưa cho ba trăm đồng mà tưởng là đủ sống à? Trước kia lười so đo với anh thôi. Trước nói đến hai người kia cũng là em họ anh ấy. Công việc là sau khi tôi với anh kết hôn anh sắp xếp cho. Nhưng không có tôi em gái anh có thể gả cho con trai của chủ nhiệm nhà khách sao? Tiền lương của anh một tháng hai mươi đồng, còn chưa đủ cho người lớn trong nhà anh xem bệnh uống thuốc. Em trai anh lấy cái rắm gì thi lên cao trung."
"Em gái anh gả đi rồi, em trai anh cũng thi đỗ rồi, anh được người ta coi trọng liền không cần tôi, ly hôn với tôi? Anh xem thường tôi thế còn cưới tôi làm gì?" Xuân Phân liên tục chất vấn "Hai trăm đồng." Kì thật còn muốn đòi nhiều hơn, chẳng qua hắn ta làm gì có, "Tôi mặc kệ anh vay mượn hay tiền lương của anh. Lập tức phải đưa cho tôi, tôi viết cho anh giấy xác nhận đoạn tuyệt quan hệ. Về sau hai con gái có đói chết cũng không tìm đến anh đòi 1 phân tiền.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



