“Chị tôi sẽ không tha cho các người đâu.”
Nghê Chùy Chùy vừa chạy đến cửa nhà thì nhìn thấy một gã thanh niên đang giơ bổng em trai lên đỉnh đầu, trên mặt em trai in hằn một dấu tay rõ mồn một, trong mắt cô bão tố nổi lên.
Áp suất xung quanh thấp đến đáng sợ.
Cô sải bước lao tới, giật lại em trai, nhấc chân.
“Bịch!”
“Chị?”
Nghê Chùy Chùy đưa tay sờ lên khuôn mặt sưng đỏ của cậu bé, giọng nói lạnh lẽo: “Ai làm?”
Một gã đàn ông đứng ra: “Tao, mày chính là Đại Nha phải không, đúng là giống như mẹ tao nói, không có giáo dục, lại dám đánh cả bề trên, thằng em trai nghiệt chủng này của mày lại còn dám sai sử mẹ tao làm việc, tao đánh nó là đáng đời nó.
Em gái tao là mẹ chúng mày.
Chúng mày biết điều thì ngoan ngoãn nghe lời, nếu không thì đừng trách người làm cậu này dạy dỗ chúng mày.”
Nghê Chùy Chùy nghiêng đầu nhìn gã, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khát máu, xoa đầu em trai nhẹ giọng nói: “Em trai, vào nhà, khóa chặt cửa lại, chị không gọi thì em đừng ra ngoài.”
“Chị?”
“Ngoan, chị sẽ không sao, chị đã nói bất cứ ai dám bắt nạt em, chị sẽ lấy mạng kẻ đó.”
“Vâng.”
Em trai tuy lo lắng nhưng cũng biết mình còn nhỏ không giúp được gì, điều duy nhất có thể làm là không để bản thân trở thành gánh nặng để bọn chúng uy hiếp cô, cậu bé gật đầu đồng ý, chạy chậm vào nhà rồi khóa trái cửa từ bên trong.
Cậu bé không vào phòng mà nằm bò ra cửa, qua khe hở nhìn tình hình bên ngoài.
“Dạy dỗ chúng tôi?”
“Đúng, mau quỳ xuống xin lỗi mẹ và em gái tao, sau đó cút về quê của chúng mày đi, nếu không đừng trách tao đích thân áp giải chúng mày về.”
“Hừ”
“Các người xứng sao?”
“Mày nói chuyện kiểu gì vậy?”
“Tôi nói chuyện kiểu đó đấy, tôi đã nói với mẹ và em gái anh rồi, đây là nhà họ Nghê không phải nhà họ Ngô các người, không đến lượt các người làm càn.
“Đừng.”
“Phụt”
“Á”
Nghê Chùy Chùy nhìn thấy máu, trong mắt ánh lên tia hưng phấn, rút ra lại đâm thêm một nhát nữa, trên mặt nở nụ cười: “Dám làm em trai tôi bị thương, hôm nay các người phải trả giá bằng ba dao sáu lỗ.”
“Phụt”
“Á”
“Mau kéo nó ra.”
Bà Ngô không ngờ Nghê Chùy Chùy lại điên như vậy, vội vàng gọi ông Ngô và em trai Ngô.
“Buông con trai/anh tao ra.”
“Phụt”
“Phụt”
Hai tiếng kim loại đâm vào thịt vang lên, trên cánh tay của ông Ngô và em trai Ngô cũng có thêm một lỗ máu.
“Tôi đã nói ba dao sáu lỗ, đây mới có hai lỗ, các người tốt nhất đừng xen vào, nếu không tôi không đảm bảo nhát kéo tiếp theo có lấy mạng ông ta hay không đâu.”
“Phụt”
“Á”
Bà Ngô nhìn con trai cả lại bị đâm một nhát, sốt ruột xông lên kéo Nghê Chùy Chùy, chưa kịp chạm vào người đã bị rạch một đường kéo, lập tức đổ máu.
“Đại Nha, Đại Nha, là chúng tôi sai rồi, chúng tôi không nên đánh em trai cô, chúng tôi xin lỗi cô, cô làm ơn làm phước tha cho bọn họ đi.”
“Không được.”
Nghê Chùy Chùy lạnh mặt, động tác trên tay không ngừng.
Những người khác nhìn mà lạnh sống lưng, đứa trẻ này sao lại điên thế, từng nhát từng nhát kéo đâm người, đây là có ý định dồn người ta vào chỗ chết mà.
“Hồng Lương cô mau cầu xin nó đi, đó là anh trai cô đấy, nó làm vậy đều là vì cô, cô không thể để nó xảy ra chuyện được.”
Ngô Hồng Lương cũng sợ hãi, mặc dù trước đó Nghê Chùy Chùy cũng cầm dao cầm kéo nhưng chưa từng thấy máu.
“Tôi...”
“Cô nói đi, nếu không phải cô khóc lóc kể lể bị bắt nạt thì sao tôi có thể tới đây, nếu tôi không tới thì cha cô bọn họ có đến mức lo lắng tôi gây chuyện không?
Nếu cha cô bọn họ có mệnh hệ gì tôi sẽ không nhận đứa con gái là cô nữa.”
Ngô Hồng Lương nuốt nước bọt, nhìn Nghê Chùy Chùy với thái độ ôn hòa nói: “Đại Nha, anh trai dì làm không đúng dì xin lỗi cháu, đền cho cháu thêm một trăm đồng, cháu tha cho anh ấy được không?”
“Một trăm đồng bà đuổi ăn mày đấy à.”
Nghê Chùy Chùy từ chối, tiếp tục đâm người, sáu lỗ vẫn chưa đâm đủ đâu.
“Đừng, xin cô đừng đâm nữa, người ta sẽ mất mạng thật đấy.”
“Thì sao, dù sao cũng không phải mạng của tôi.”
“Tôi cầu xin cô chỉ cần cô chịu tha cho nó, cô nói gì tôi cũng đồng ý.”
“Tôi muốn ba dao sáu lỗ, bà đồng ý không?”
“Chuyện này thật sự không được đâu.”
“Hừ, được hay không là do tôi quyết định.”
Nói xong cây kéo lại giơ lên cao.
“Dừng tay!”
“Tiểu Nghê đừng kích động, có gì từ từ nói tôi sẽ làm chủ cho cô, đừng làm hại tính mạng con người.”
“Không sao, giết người không phạm pháp.”
Thi sư trưởng đau đầu nhưng cũng không dám kích động cô, nhẹ nhàng khuyên bảo: “Tiểu Nghê cô bình tĩnh đã, tôi sẽ phạt bọn họ, nhiều máu thế này em trai cô nhìn thấy sẽ sợ đấy.”
Nghê Chùy Chùy nhìn máu trên tay mình, do dự một lát rồi nói: “Được thôi, tôi có thể tha cho gã nhưng ông phải cho tôi một câu trả lời thỏa đáng, nếu không cho dù bọn họ có chạy đến chân trời góc bể, tôi cũng nhất định phải đục thêm sáu cái lỗ trên người bọn họ.”
“Được.”
“Cút đi.”
“Bịch!”
“Con ơi con trai của mẹ ơi, có ai đưa bọn họ đến bệnh viện đi.”
“Không được đi.”
“Cô...”
Nghê Chùy Chùy lạnh lùng nhìn bà ta, gằn từng chữ: “Tôi nói không được đi, chuyện chưa giải quyết xong thì gã có chết cũng không được đi.”
“Sao cô lại độc ác như vậy.”
“Tôi còn có thể độc ác hơn nữa, bà có muốn thử không?”
Bà Ngô không dám đáp lời, lần này bà ta thật sự sợ rồi.
“Đại Nha, nó là cậu cả của mày, mày...”
“Bịch!”
“Đánh gã chứ không đánh ông phải không, đồ phế vật, mẹ tôi gả cho ông bị ông hại chết, em trai tôi ở chính nhà mình mà lại bị một kẻ ngoài bắt nạt.
Ông không đánh chết gã để báo thù cho con trai ông, ông lại đi chỉ trích tôi.
Nhà họ Nghê chúng tôi sao lại có loại hèn nhát ăn cây táo rào cây sung như ông, tôi thấy ông dứt khoát đổi họ, làm con trai nhà họ Ngô của bọn họ luôn đi.”
Nghê Kiến Quốc không ngờ Nghê Chùy Chùy lại đá ông ta trước mặt bao nhiêu người, thể diện mất sạch, muốn dạy dỗ cô nhưng nhìn cây kéo vẫn đang nhỏ máu trong tay cô, ông ta không dám lên tiếng nữa.
“Chị.”
Em trai thấy Thi sư trưởng bọn họ đến liền từ trong nhà đi ra.
“Đừng sợ.”
“Em không sợ, lúc gã định ném chết em em cũng không sợ, em biết chị nhất định sẽ cứu em, cũng nhất định sẽ báo thù cho em.”
“Đúng.”
Thi sư trưởng vốn còn tức giận vì Nghê Chùy Chùy đả thương người trong quân khu, nhưng sau khi nhìn thấy khuôn mặt sưng đỏ của em trai, ông đột nhiên hiểu ra, nhìn Nghê Kiến Quốc với vẻ mặt không tán thành nói: “Ông quản lý gia đình kiểu gì vậy, sao có thể dung túng cho anh vợ đánh trẻ con chứ.”
Nghê Kiến Quốc cũng không ngờ con trai lại bị thương nặng như vậy, vẻ mặt tức giận nhìn anh cả Ngô: “Anh cả, anh làm sao vậy, con trai tôi cho dù có lỗi anh bảo tôi một tiếng là được để tôi dạy nó, sao anh có thể ra tay nặng như vậy chứ.”
“Là nó bắt nạt mẹ và em gái tôi.”
“Hừ, bắt nạt thì sao, các người không mời mà đến còn mong chúng tôi xếp hàng hoan nghênh à.”
“Cô...”
“Ngậm miệng, ở đây không đến lượt ông lên tiếng. Sư trưởng chuyện này ông nói xem phải làm sao, người nhà quân nhân bị đánh tới tận cửa trong khu nhà tập thể, nếu không thể cho tôi một câu trả lời thỏa đáng, ngày mai tôi có thể đánh khắp lượt già trẻ gái trai trong toàn bộ khu nhà tập thể này.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
