“Tra tra, ngay phía trước.”
Nghê Chùy Chùy lặng lẽ mò ra phía sau bọn chúng, nhìn một đám người mang theo súng ống hung thần ác sát, nếu mạo hiểm xông lên thì đúng là tìm chết.
Tròng mắt đảo một vòng, cô mang ý đồ xấu nói: “Bị dây leo vấp ngã vồ ếch.”
“Ái chà”
“Bịch bịch bịch!”
“Đồ phế vật mày đi đứng kiểu gì vậy?”
“Tôi cũng không biết chuyện gì xảy ra, rõ ràng tôi nhìn rất kỹ rồi, ai ngờ lại đột nhiên thò ra một sợi dây leo.”
“Chát! Mày đang lừa tao à, dây leo có thể đột nhiên mọc ra được sao, mau đứng lên, đi.”
“Vâng.”
“Ngã nữa đi, ngã gãy tay.”
“Bịch!”
“Rắc!”
“Tay của tôi.”
“Bịch bịch bịch!”
“Rắc, rắc.”
“Đồ ngu xuẩn.”
Nghê Chùy Chùy hài lòng nhìn kết quả từ cái miệng quạ đen của mình, nói với Thử Bá Thiên: “Bá Thiên, bảo đàn em của mày tha súng của bọn chúng đi.”
“Chít chít, được luôn.”
Thử Bá Thiên triệu tập không ít chuột, nhân lúc bọn chúng còn đang kêu la chửi rủa thì tha súng đi mất.
Nghê Chùy Chùy thấy bọn chúng mất súng liền nghênh ngang bước ra.
“Hoa cô nương?”
Nghê Chùy Chùy nở nụ cười rạng rỡ với bọn chúng: “Hai trăm đồng biết đi.”
Nói xong, cô sải bước đi tới, nhấc chân đá qua.
“Baka.”
“Tám đồng thì có.”
“Bịch.”
“Bịch!”
Đá ngất liền ba tên, những tên còn lại biến mất trước mắt Nghê Chùy Chùy, cô nghiêm mặt nói: “Không ngờ lại có ninja, nhưng không sao, dù là ninja thì trước mặt bà đây cũng chỉ có thể nhịn thôi.”
Nhắm mắt lại, cẩn thận cảm nhận quỹ đạo của gió.
Đột nhiên cô nhếch môi cười.
“Tìm thấy mày rồi.”
“Bịch!”
Kẻ bị đá bay ra ngoài kinh ngạc nhìn cô hỏi: “Sao cô có thể phát hiện ra tôi, cô rốt cuộc là ai? Quân nhân Hoa Quốc?”
“Mày quá gà, tao là bà nội mày.”
“Bịch!”
“Mày cũng ra đây cho tao.”
Tên cuối cùng cũng bị đánh văng ra, vẻ mặt hai tên giống hệt nhau.
Nghê Chùy Chùy mặc kệ bọn chúng có biểu cảm gì, từ trong túi thực chất là từ không gian lấy ra dây thừng, xâu bọn chúng lại như xâu châu chấu.
Những tên bị ngất trước đó bị cô tát bốp bốp mấy cái tỉnh lại.
“Ngoan ngoãn đi theo tao, nếu không tao giết chết chúng mày.”
“Người của chúng tao sẽ không tha cho mày đâu.”
“Chát!”
“Mày đã thành cá trên thớt rồi mà còn dám đe dọa tao, khiêu khích tao sao, tao là người mày có thể khiêu khích được à?”
“Phụt”
Ninja số một nhìn cây kéo cắm trên ngực mình, vẻ mặt chấn động: “Sao cô không ra bài theo lẽ thường?”
“Vì tao không biết đánh bài.”
Nói xong, cô lạnh mặt thấp giọng đe dọa mấy tên: “Tất cả nhìn cho kỹ, ngoan ngoãn đi theo tao, chúng mày tốt tao cũng tốt, không ngoan ngoãn thì chúng mày vẫn phải đi, nhưng đi như thế nào thì không phải do tao quyết định đâu.”
Nói xong, cô vung vung cây kéo dính máu trong tay.
Những tên khác đều im lặng, bọn chúng cũng coi như đã giao thiệp với không ít quân nhân, nhưng chưa từng gặp ai như cô, không hợp ý một lời là đâm dao.
“Đi.”
Mấy tên nhìn về phía ninja số một đang bị thương.
Sắc mặt ninja số một khó coi, nhưng cũng đành phải cam chịu.
Nhấc chân bước đi.
Nghê Chùy Chùy nhặt súng của bọn chúng lên nhét vào túi, dắt bọn chúng như dắt chó đi xuống núi.
“Tra tra, bọn chúng để lại ký hiệu.”
Nghê Chùy Chùy nghe thấy lời của Ma Ma Phê liền dừng bước, đi đến chỗ đồ vật bọn chúng đánh rơi nhặt lên, trên mặt mang theo nụ cười nhìn mấy tên: “Để lại ký hiệu sao?”
“Sao cô phát hiện ra?”
Bọn chúng kinh hãi, rõ ràng bọn chúng làm rất cẩn thận, cô cũng không quay đầu lại, sao lại phát hiện ra bọn chúng?
“Đã mang nhiều đồ trên người như vậy thì cởi hết ra đi.”
“Xoẹt”
“Xoẹt”
Sau một trận âm thanh vải vóc bị xé rách, mấy tên ôm ngực run lẩy bẩy.
Nghê Chùy Chùy nhìn một tên quấn cái quần đùi như xác ướp, bên trên mặc một cái áo ba lỗ, trên mặt đất là một đống vải vóc, cô lấy diêm ra châm lửa đốt đống vải, nhìn chúng cháy thành tro rồi đào đất chôn lấp.
“Lần này chắc chúng mày sẽ ngoan ngoãn rồi chứ?”
“À, đúng rồi suýt nữa thì quên, nếu chúng mày để lại ký hiệu thì chứng tỏ chúng mày còn có đồng bọn khác, lại đây, lại đây, viết tên, địa chỉ ra.”
“Chúng tao sẽ không viết đâu.”
“Không viết?”
Nghê Chùy Chùy cất giấy lại vào túi, nhìn kẻ từ chối mình, nghiêng đầu hỏi.
“Không viết, chúng tao là dũng sĩ, không thể bán đứng đồng đội.”
“Ồ, đúng là dũng sĩ, chỉ không biết dũng sĩ có sợ kéo không thôi.”
Nói xong, cô lao nhanh về phía cánh tay của tên đó.
“Á”
“Xem ra là sợ rồi.”
“Nói không?”
“Tao sẽ không nói đâu.”
“Ồ.”
“Phụt” Lại một nhát kéo đâm xuống, cô nghiêng đầu hỏi: “Nói không?”
“Tao...”
“Phụt”
“Mày...”
Tao còn chưa đâm đủ mà.”
Hai tên bị đâm máu me be bét hai cánh tay nghe thấy lời của Nghê Chùy Chùy thì run lẩy bẩy, trong lòng chửi rủa: Mẹ kiếp, đây là tổ tông chui ra từ cái hang nào vậy, biến thái quá đi mất.
“Viết!”
“Tao viết, tao viết.”
Nhận lấy giấy bút viết nhanh như gió, chỉ sợ chậm một chút Nghê Chùy Chùy lại cho hắn một nhát kéo.
“Viết... viết xong rồi.”
Nghê Chùy Chùy nhận lấy xem thử, không ở ngọn núi bên này, cô đưa cho mấy tên xem: “Chúng mày còn cần bổ sung gì không?”
Mấy tên liếc nhìn cái tên trên giấy, đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt lóe lên rồi lắc đầu.
Nghê Chùy Chùy nhìn thấy sự thay đổi biểu cảm của bọn chúng, nhếch môi nói: “Được, nếu không cần bổ sung gì thì tiếp tục lên đường thôi, tốt nhất là chân cẳng chúng mày nhanh nhẹn một chút, làm lỡ thời gian của tao là tao sẽ không vui đâu.
Tao mà không vui thì trên người chúng mày thêm bớt cái gì tao không nói trước được đâu.”
“Chúng tao chắc chắn sẽ đi nhanh.”
“Vậy còn không mau đi.”
“Đi, đi ngay đây.”
Mấy tên như bị chó đuổi, từng đôi chân ngắn chạy bán sống bán chết suýt thì tạo ra tàn ảnh, Nghê Chùy Chùy nhìn rất hài lòng, nhưng ánh mắt nhìn mấy tên lại lạnh lẽo vô cùng.
“Ma Ma Phê, mày về khu nhà tập thể trước đi, tao không yên tâm về em trai tao.”
Không biết tại sao trong lòng cô hơi hoảng hốt, luôn cảm thấy sắp có chuyện gì xảy ra, ban đầu cô tưởng là do đám cặn bã này, nhưng người đã bị bắt rồi mà cảm giác hoảng hốt đó vẫn không biến mất.
“Tra tra, tôi đi ngay đây.”
“Ừ.”
Nghê Chùy Chùy nhìn Ma Ma Phê bay đi, cảm giác hoảng hốt không vì thế mà giảm bớt, ngược lại càng lúc càng hoảng hơn.
Ánh mắt nhìn mấy tên cũng mang theo sự mất kiên nhẫn, đám người này đúng là vướng víu, muốn giết quách bọn chúng cho xong, không có bọn chúng tốc độ của cô chắc chắn sẽ nhanh hơn rất nhiều.
Nhưng không được, một tên là hai trăm đồng đấy.
Năm tên là một ngàn.
Vì tiền, nhịn.
“Chưa ăn cơm à, chạy lên.”
Mấy tên: “...” Hành quân gấp cũng chỉ đến tốc độ này thôi, cô ta còn chưa hài lòng, quả nhiên là ác quỷ.
“Biết rồi.”
Mấy tên tăng nhanh bước chân, trong đó có hai tên vết thương vẫn đang chảy máu cũng không dám dừng lại.
Khi nhìn thấy chân núi, mấy tên rơi những giọt nước mắt kích động, cuối cùng cũng xuống núi rồi, chân chạy muốn gãy luôn.
“Người nào?!”
“Tôi...”
“Tra tra, không xong rồi, đồng loại, em trai cô bị người ta đánh rồi, cô mau đi cứu cậu bé đi.”
Sắc mặt Nghê Chùy Chùy đại biến, nhét sợi dây thừng trong tay cho lính gác: “Giao người cho anh, tôi có việc.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)