“Đừng, chắc chắn sẽ khiến cô hài lòng, cái đó... bọn họ bị thương nặng thế này hay là băng bó trước đã?”
Nghê Chùy Chùy ghét bỏ gật đầu: “Tùy ông.”
“Nhanh lên.”
Bác sĩ bước tới kiểm tra rồi tặc lưỡi: “Nhát nào cũng tàn nhẫn nhưng nhát nào cũng tránh được chỗ hiểm, cô học y à?”
“Không có.”
“Ồ, vậy cô rất có thiên phú, thấy cô tuổi cũng không lớn nếu có hứng thú thì có thể tiếp tục quay lại trường học, học y là một con đường ra trường không tồi.”
“Mau băng bó đi, đừng nói chuyện.”
Thi sư trưởng nào dám để Nghê Chùy Chùy học y, kẻ điên học y, ai biết được có biến thành đồ tể hay không.
“Ồ.”
“Xong rồi, máu đã cầm trước khi vết thương lành đừng đụng nước.”
“Cảm ơn.”
Nghê Chùy Chùy ngồi trên ghế vắt chéo chân: “Vết thương cũng băng bó xong rồi, tiếp tục đi.”
“Được, cái đó... những người đó...”
“Bây giờ là bàn chuyện của em trai tôi.”
Thi sư trưởng biết chuyện này không cho cô một kết quả thỏa đáng thì cô sẽ không nói cho bọn họ biết gì cả, ông nghiêm mặt nói: “Bọn họ ỷ mạnh hiếp yếu quả thực không đúng, nhưng các người dù sao cũng là họ hàng, cô nói đi, phải làm sao mới có thể cho qua chuyện này?”
Nghê Chùy Chùy ngồi thẳng người nói: “Được, nếu ông đã hỏi thì tôi nói, tôi muốn bồi thường một ngàn đồng.”
“Một ngàn đồng sao cô không đi ăn cướp đi.”
“Rõ ràng có đám ngu ngốc các người tự dâng tiền tới cửa, tại sao tôi phải tốn công tốn sức đi cướp, hơn nữa tôi là quần chúng tuân thủ pháp luật, sẽ không biết luật mà phạm luật.
Một ngàn đồng nếu ông không muốn đưa, cũng được, vậy thì ba dao sáu lỗ, cả nhà các người bất kể già trẻ gái trai.”
“Đồ đàn bà độc ác.”
“Cảm ơn đã khen, chọn cái nào?”
“Cô...”
“Chúng tôi đưa tiền.”
Bà Ngô sợ ông ta nói ra lời khó nghe khiến Nghê Chùy Chùy chỉ cần mạng không cần tiền nên vội vàng lên tiếng trước.
“Được, nếu các người chọn đưa tiền, vậy thì tiếp tục bước tiếp theo.”
“Còn có bước tiếp theo?”
“Đương nhiên.”
Bà Ngô trong lòng đắng ngắt, sớm biết sẽ thế này đánh chết bà ta cũng không gọi điện thoại về nhà, không, là đánh chết cũng không để Ngô Hồng Lương tìm Nghê Kiến Quốc cái đồ nhu nhược đến con gái cũng không quản được này.
“Một ngàn đồng là phí tổn thất tinh thần cho em trai tôi, nhưng phí tổn thương thân thể cũng không thể không đưa, tôi cho các người hai phương thức bồi thường, mỗi tháng đưa hai mươi đồng, đưa trong năm năm, cũng có thể thanh toán một lần, một ngàn đồng.
Các người chọn cái nào?”
“Suỵt”
“Một ngàn lại một ngàn, hai ngàn đồng, không hổ là tồn tại vừa mở miệng đã đòi cha ruột một vạn bảy, khẩu khí này lớn thật đấy.”
“Đại Nha, chuyện này...”
“Nghê Kiến Quốc, nhớ kỹ ông họ Nghê.”
“Khoan đã, bà nói rõ xem một ngàn đồng đó là của bản thân bà hay là của nhà họ Nghê chúng tôi, nếu là tiền bà tự kiếm trước khi kết hôn thì tôi không có ý kiến, nhưng nếu là của cha tôi, thì không tính.
Tiền cha tôi kiếm được cũng là tiền của chị em tôi, lấy tiền của chính chúng tôi bồi thường cho chúng tôi là sao.”
“Tôi là vợ của cha cô.”
“Tôi cũng không phủ nhận mà, nếu bà hối hận thì có thể chọn ly hôn, tôi không có ý kiến, nhưng cho dù bà ly hôn hay không, tiền của nhà họ Nghê chỉ có thể mang họ Nghê.”
“Không phải của cha cô.”
“Ồ, vậy thì tốt, móc tiền ra đi.”
Ngô Hồng Lương về phòng lấy một cuốn sổ tiết kiệm đưa cho Nghê Chùy Chùy.
Nghê Chùy Chùy liếc nhìn rồi quay sang giục bà Ngô: “Con gái bà đã giúp bà bỏ ra một ngàn rồi, một ngàn còn lại bà đưa cho tôi đi.”
“Tôi không mang nhiều tiền thế.”
“Vậy thì viết giấy nợ, trong vòng ba ngày mang đến cho tôi, nếu không tôi sẽ dẫn người đến tận nhà các người đòi.”
“Tôi viết.”
Bà Ngô cắn răng đồng ý.
“Cả nhà các người đều phải ký tên điểm chỉ, đỡ đến lúc đó các người lại bảo chữ ký không đầy đủ, giở trò lưu manh.”
“Biết rồi.”
Tất cả người nhà họ Ngô đều điểm chỉ, Nghê Chùy Chùy nhét giấy nợ vào túi, từ trên cao nhìn xuống đuổi người: “Được rồi, giấy nợ đã viết xong, đám đàn ông họ Ngô các người về chuẩn bị tiền đi.
Còn bà ngoại kế, bà tiếp tục ở lại, tôi thấy bà tinh lực dồi dào lắm, tiếp tục chăm sóc việc nhà đi.”
“Tôi...”
“Hửm”
“Tôi nghe cô.”
“Cút đi.”
Ba cha con nhà họ Ngô uất ức không chịu nổi, nhưng cũng không dám phản bác, Nghê Chùy Chùy quá điên rồi.
“Bà nó, hai ngày nữa chúng tôi lại đến đón bà.”
“Được.”
Ba cha con nhà họ Ngô ôm vết thương rời khỏi sân nhà họ Nghê, Nghê Chùy Chùy nhìn ánh mắt kiêng dè của mọi người, cười híp mắt nói: “Chào mọi người, tôi tin là qua mấy lần này mọi người đều đã biết tôi rồi, bất kể mọi người có biết hay không tôi xin giới thiệu lại bản thân, tôi tên là Nghê Chùy Chùy, em ấy tên là Nghê Bảo Bảo.
Tôi là người không gây chuyện nhưng cũng không sợ chuyện, não còn có bệnh, có gì không hài lòng cứ nhắm vào tôi, nhưng nếu ai dám không có mắt bắt nạt em trai tôi, thì kết cục của nhà họ Ngô chính là kết cục của kẻ đó.
Em trai tôi rất tốt, hoan nghênh trẻ con trong khu nhà tập thể đến tìm em trai tôi chơi.
Được rồi, xem náo nhiệt xong rồi thì giải tán đi.”
Mọi người đưa mắt nhìn nhau rồi quay người rời đi.
Một người đứng cạnh Thi sư trưởng từ lúc vào tuy không nói gì nhưng ánh mắt luôn quan sát Nghê Chùy Chùy, thấy cô ung dung thoải mái lại còn kiếm được một ngàn đồng liền nhỏ giọng hỏi: “Thu nhập của cô ấy cao thế sao?”
“Thế này đã là gì.”
Còn một ngàn đang đợi kìa.
Người nói chuyện lộ vẻ khó xử, kiếm tiền giỏi thế này, phải trả bao nhiêu mới có thể đả động được cô đây, khó làm, thật sự quá khó làm, nhưng anh ta không muốn bỏ qua.
“Đại Nha, hôm nay mày quá đáng lắm rồi, đó dù sao cũng là ông ngoại, cậu cả của mày...”
“Ông rảnh rỗi quá phải không?
Đặc vụ bắt xong chưa?
Những kẻ ruồng bỏ vợ con đã bị trừng phạt chưa?
Chiến tranh kết thúc chưa?”
“Chưa...”
“Nếu chưa thì sao ông còn chưa đi bắt người, thảo nào ông lăn lộn mười mấy năm cũng chỉ là một tiểu đoàn trưởng, với cái điệu bộ lười biếng này của ông, đặc vụ có đứng trước mặt ông, ông cũng chẳng phát hiện ra.
Đi đi đi, mau đi phấn đấu đi, sau này cái nhà này tôi quyết định, chuyện trong nhà ông bớt quản đi.”
“Tôi...”
“Lời tôi nói không có tác dụng nữa hay là ông cũng muốn mang chút màu đỏ trên người?”
Nghê Kiến Quốc hít sâu một hơi: “Chúng tôi đến đây là có việc chính.”
“Tôi nói cũng là việc chính.”
“Cô...”
“Đoàn trưởng Nghê, đám đặc vụ đó giao cho ông thẩm vấn đấy, ông qua đó đi, bên Tiểu Nghê có tôi và Văn chính ủy rồi, ông không cần hỏi đến nữa.”
“Rõ!”
Nghê Kiến Quốc hết cách đành quay người rời đi.
“Tiểu Nghê à, chuyện hộ khẩu cô nói trước đó tôi đã làm xong cho cô rồi, hay là chúng ta đến văn phòng của tôi?”
“Được thôi.”
“Em trai, em đi cùng chị hay là đi chơi với các bạn?”
Em trai nhìn đám bạn nhỏ đang nhìn chị mình bằng ánh mắt sùng bái, cười nói: “Chị, chị đi làm việc chính đi, em đi đánh bóng đây.”
“Được, cẩn thận một chút đừng đụng vào vết thương nữa nhé.”
“Vâng vâng.”
“Lấy chút kẹo chia cho các bạn ăn cùng, mang theo nước, phải uống nhiều nước đấy.”
“Em biết rồi.”
“Đi đi.”
“Vâng vâng.”
“Chị Chùy, chị cứ yên tâm đi, chúng em chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho Tiểu Bảo, chị Chùy, chị lợi hại quá.”
“Vậy làm phiền các em rồi.”
“Không phiền ạ.”
Nghê Chùy Chùy nhìn bọn trẻ đi xa rồi nói với Thi sư trưởng: “Đi thôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)