“Tổng cộng bắt được năm người, đây là một ngàn đồng, huân chương quân công đợi xin được tôi sẽ đưa cho cô, chuyện hôm nay đừng nói ra ngoài, phải giữ bí mật.”
Trở về quân khu, Thi sư trưởng lấy ra một phong bì đưa cho Nghê Chùy Chùy và dặn dò cô.
“Dễ nói thôi, tôi chỉ cần tiền, những chuyện khác tôi đều không biết.”
“Ừ, đi đi.”
“Đừng quên hộ khẩu của chúng tôi.”
“Không quên đâu, chậm nhất là bảy ngày sẽ giao sổ hộ khẩu tận tay cô.”
“Đi đây.”
Nghê Chùy Chùy nhét phong bì vào túi rồi sải bước rời đi.
Thi sư trưởng nhìn bóng lưng cô một lúc lâu, cho đến khi khuất hẳn mới thu hồi tầm mắt, cầm điện thoại bên cạnh lên gọi đi: “Là tôi, Thi sư trưởng, ông nói xem có người có thể giao tiếp với động vật không?”
“Ông tìm được nhân tài như vậy rồi sao? Đợi đấy, tôi lập tức phái người qua đó, không, tôi đích thân qua đó.”
“Ông đừng vội, tôi vẫn chưa làm rõ, hơn nữa cô ấy rất bài xích việc tòng quân, nếu ông mạo muội qua đây có thể sẽ xôi hỏng bỏng không đấy.”
“Tôi có thể không tiếp xúc với cô ấy, hơn nữa những chuyện này ông không hiểu đâu, tôi cần đích thân kiểm chứng, cúp đây.”
Thi sư trưởng nghe tiếng tút tút trong điện thoại mà day day trán, người này đúng là nói gió là mưa, ông còn chưa nói hết câu mà, ông muốn nói Nghê Chùy Chùy còn có miệng quạ đen nữa.
Nếu mạo muội tiếp xúc chọc giận cô, người xui xẻo sẽ là chính ông ta đấy.
“Haiz, không phải tôi không nói, là tự ông không nghe đấy nhé, chịu khổ thì đừng trách tôi.”
Nói xong ông đặt điện thoại xuống, đứng dậy đi đến phòng thẩm vấn.
“Tôi nói sao đứa trẻ nhà mày lại không có giáo dục như vậy hả, mày bao nhiêu tuổi rồi, không biết giúp làm chút việc nhà à, con gái tao đúng là xui xẻo tám đời mới gả cho cái đồ hai đời vợ như cha mày. Còn cả cái đồ của nợ như mày nữa, mày...”
Nghê Chùy Chùy vốn vừa có được một ngàn đồng đang vui vẻ, nghe thấy những lời chỉ trích vọng ra từ trong nhà thì mặt lập tức xị xuống, bước vào cửa với vẻ mặt lạnh như băng.
Nhìn thấy một người phụ nữ kiêu ngạo, chua ngoa đang đứng trước mặt Nghê Bảo Bảo chỉ trích, còn Ngô Hồng Lương thì đắc ý ngồi trên ghế sô pha nhìn.
“Bốp!”
“Ái chà, ai ném vào lưng tôi?”
“Tôi!”
“Chị về rồi.”
Nghê Bảo Bảo vốn đang xị mặt, khi nhìn thấy người ở cửa thì lập tức như hoa nở chạy đến bên cạnh cô, cọ cọ mặt vào tay cô.
“Về rồi, ngoan, ra kia ngồi đi, chị sẽ xả giận cho em.”
“Vâng vâng.”
“Mày chính là đứa con gái lớn của nhà họ Nghê?”
Nghê Chùy Chùy bước đến trước mặt bà ta, không nói hai lời giơ tay tát một cái: “Chát, bà là cái thá gì, là củ hành hay tép tỏi nào, mà dám nói em trai tôi không có giáo dục?”
“Mày dám đánh tao, tao là bà ngoại của mày đấy.”
“Bà ngoại cái rắm, ông bà ngoại tôi chết từ lâu rồi, bà chết đuối sống lại à, cho dù chết đuối sống lại thì trông cũng không giống.”
“Ai chết đuối sống lại, tao là mẹ của mẹ mày, Nghê Kiến Quốc đâu, tao phải hỏi kỹ xem nó dạy con kiểu gì, để mày vô pháp vô thiên bắt nạt con gái tao thì thôi đi, vậy mà còn dám đánh tao. Cái loại không có giáo dục như mày, nên tống cổ mày về quê. Con gái tao không phải là đứa không có nhà đẻ đâu. Hôm nay nếu không quỳ xuống dập đầu nhận lỗi và đảm bảo ngoan ngoãn về quê của chúng mày, cả đời không được qua đây, chuyện này không xong đâu.”
“Bốp bốp bốp!”
“Bà xong tôi cũng không thể xong, cái mụ già khọm này ở địa bàn của nhà họ Nghê tôi mà ra vẻ bề trên cái gì, con gái bà có nhà đẻ thì sao? Cũng đâu phải chúng tôi cầu xin cô ta gả vào. Là cô ta không biết xấu hổ, biết rõ cha tôi có vợ rồi mà còn sán lại, chưa kết hôn đã chửa, không mai mối mà ăn nằm với nhau, mẹ tôi rộng lượng, không nỡ để giống nòi nhà họ Nghê lưu lạc bên ngoài nên mới đồng ý cho cô ta bước qua cửa. Các người không biết kẹp chặt đuôi mà làm người, lại còn dám lên mặt chỉ trích em trai tôi, bà xứng sao? Tôi để lời ở đây, muốn ở lại thì an phận hầu hạ đàn ông, chăm sóc con riêng, không muốn thì bà có thể dẫn con gái bà về nhà tự nuôi. Cha tôi là đoàn trưởng, tiền đồ xán lạn, không có con gái bà thì còn con gái nhà khác, bà tưởng con gái bà là món hàng quý hiếm gì chắc. Lại còn làm cao nữa chứ.”
“Mày...”
“Bốp bốp bốp!”
“Chỉ ai đấy? Ngón tay không cần nữa thì tôi có thể giúp bà chặt đi, còn dám chỉ tôi nữa tôi chặt đầu bà, dù sao bà chết cũng là chết vô ích, không chừng còn là trừ hại cho dân nữa đấy.”
“Mày...”
“Mẹ, bình tĩnh, bình tĩnh, mau rụt tay lại đi, nó không nói đùa đâu, đầu óc nó có bệnh, bác sĩ đã nói không được kích động nó, nếu không nó phát điên lên là sẽ giết người đấy. Hôm trước suýt nữa cầm kéo đâm người ta rồi.”
Khuyên mẹ Ngô xong lại khuyên Nghê Chùy Chùy: “Đại Nha à, bà ngoại con không cố ý đâu, bà ấy chỉ muốn dạy Tiểu Bảo làm chút việc để giúp dì giảm bớt gánh nặng thôi. Bà ấy không có ý xấu, con nể mặt dì mà tha cho bà ấy lần này được không?”
“Bà thì có thể diện gì, hơn nữa em trai tôi đến đây là để hưởng phúc, bà không muốn làm thì có thể bỏ tiền ra thuê người khác làm giúp bà, hoặc không thì bà có thể bảo mẹ bà làm giúp bà, muốn em trai tôi làm việc giúp bà thì bà đừng hỏng.”
Ngô Hồng Lương không ngờ bà ta đã hạ mình như vậy rồi mà Nghê Chùy Chùy vẫn không nể mặt bà ta, nhất thời xấu hổ, tức giận, đủ loại cảm xúc dâng trào trong lòng.
Mẹ Ngô thấy con gái mình lại bị một đứa con gái riêng làm cho mất mặt như vậy thì sắc mặt tái mét, đẩy bà ta ra, chỉ vào Nghê Chùy Chùy mắng to: “Cái con ranh con này, con gái tao là mẹ mày, là người vợ cha mày cưới hỏi đàng hoàng, mày ăn nói kiểu gì thế hả? Quả nhiên là đồ nhà quê không có giáo dục, giống hệt cái con mẹ chết sớm...”
“Bịch!”
“Tôi cho bà thể diện rồi đúng không? Đã ngón tay của bà không cần nữa, vậy tôi thành toàn cho bà, em trai.”
“Chị, đây.”
“Đại Nha, con đừng kích động.”
Nghê Chùy Chùy cầm dao đè tay mẹ Ngô xuống, mỉm cười nói: “Bà muốn chặt ngón nào trước?”
“Mày... mày dám.”
“Bà thử xem thì biết.”
Nói rồi vung dao định chặt.
“Á, đừng, tôi sai rồi, tôi sai rồi, sau này tôi không dám nữa, cô đừng chặt tay tôi.”
“Đại Nha, con đừng kích động, bỏ dao xuống, dì cho con tiền, đúng, dì cho con tiền, chỉ cần con chịu tha cho mẹ dì, dì cho con năm mươi, không, cho một trăm.”
Con dao của Nghê Chùy Chùy dừng lại giữa chừng, liếc nhìn Nghê Bảo Bảo.
Nghê Bảo Bảo cười híp mắt đi đến trước mặt Ngô Hồng Lương, chìa tay ra: “Mẹ kế, một trăm đồng, cảm ơn đã chiếu cố việc làm ăn.”
Ngô Hồng Lương nhìn Nghê Bảo Bảo đang mỉm cười, lại nhìn Nghê Chùy Chùy vẻ mặt hơi điên cuồng, ấm ức khó chịu nhưng vẫn phải móc tiền ra.
“Cho con.”
“Chị ơi, đủ một trăm đồng.”
“Mẹ kế, nể tình lần này bà rất biết điều, tạm thời để ngón tay của mẹ bà ở lại trên tay bà ấy thêm một thời gian nữa, lần sau tôi sẽ không dễ nói chuyện như vậy đâu.”
“Được, mẹ đi đây.”
“Tôi cho bà đi chưa?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



