“Chíp chíp, chính là chỗ này.”
“Dừng!”
Xe kêu két một tiếng phanh gấp, Thi sư trưởng nhìn Nghê Chùy Chùy hỏi: “Đến rồi à.”
“Ừ.”
“Vậy đi thôi.”
“Từ từ đã.”
Thi sư trưởng quay đầu nhìn cô: “Lẽ nào bên trong rất nguy hiểm?”
Nghê Chùy Chùy lắc đầu, ho nhẹ một tiếng nói: “À thì, tôi muốn hỏi nếu lục soát được đồ, tôi có được chia chút nào không?”
“Đó là của tổ chức.”
“Là do tôi phát hiện ra.”
“Sao cô hám tiền thế, bây giờ trong tay cô cũng đâu thiếu tiền.”
“Ông có chê tiền nhiều không?”
“... Có thể, nhưng chỉ được một hai món thôi.”
“Được thôi.”
“Đi thôi.”
“Ừ.”
“Chíp chíp, đồng loại, vào từ bên này.”
Nghê Chùy Chùy nhìn con đường sáng sủa mà Ma Ma Phê chỉ cho cô, im lặng một lúc, rất muốn hỏi tại sao một con chim lại chỉ điểm một cái lỗ chó?
Phớt lờ sự ám chỉ điên cuồng của nó, Nghê Chùy Chùy nhảy một cái, động tác lưu loát trèo tường, nhảy xuống.
Vừa định khoe khoang thì chạm mắt với một người đang đi ra cửa.
“Mày...”
“Mày ngủ một lát đi.”
“Bịch!”
“Ai đó?”
Người nghe thấy tiếng động bước nhanh ra, nhìn thấy Nghê Chùy Chùy thì sắc mặt khó coi.
Nghê Chùy Chùy vẫy tay chào hỏi bọn chúng: “Chào các người, dưới chân các người có đá, nhất định phải chú ý đừng để vấp ngã nhé.”
“Mày là ai, tại sao lại tự tiện xông vào nhà tao, còn đánh bị thương anh em của tao, bắt nó lại.”
“Bịch!”
“Bịch!”
Mấy người giống như hiệu ứng domino, người này nối tiếp người kia ngã xuống.
Thi sư trưởng bọn họ vốn định hành động, kết quả nhìn thấy bọn chúng từng đứa một giống như vừa mới học đi, chân trái vấp chân phải, lại vấp phải đồng bọn, thì kinh ngạc sững sờ.
Quế đoàn trưởng kinh ngạc nói: “Không phải chứ, đặc vụ khóa này kém cỏi thế sao?”
Thi sư trưởng liếc nhìn Nghê Chùy Chùy, vẻ mặt ngưng trọng nói: “Đừng nói nhiều nữa, mau trói người lại, những người khác theo tôi lục soát, đảm bảo không để lọt lưới một tên nào.”
“Rõ!”
Nghê Chùy Chùy thấy có người đến dọn dẹp tàn cuộc rồi, liền đi tìm tang vật của bọn chúng, tên phóng viên kia có thể không chớp mắt lấy ra năm mươi đồng, chắc chắn sẽ có năm trăm, năm ngàn, thậm chí nhiều hơn.
“Ma Ma Phê, tiền của bọn chúng ở đâu?”
“Chíp chíp, cái này ta không biết.”
“Chuyện quan trọng như vậy sao mày có thể không biết chứ.”
“Chíp chíp, quan trọng sao? Không ăn được không uống được, còn không bằng một hạt gạo.”
Nghê Chùy Chùy: “...”
“Chít chít, con người, cô muốn tìm tiền của bọn chúng sao? Tôi dẫn cô đi nhé.”
Nghê Chùy Chùy nghe thấy giọng nói quen thuộc, cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên nhìn thấy Thử Bá Thiên thò đầu ra từ một cái lỗ ở góc tường, cô bước nhanh tới ngồi xổm bên cạnh nó, nhỏ giọng nói: “Bá Thiên, sao mày lại đến đây?”
“Chít chít, tôi ở quân khu thấy cô bị người ta đưa đi, lo cô xảy ra chuyện nên tôi qua đây, cô muốn tiền đúng không? Tôi dẫn cô đi tìm nhé.”
Nghê Chùy Chùy cảm động đến rơi nước mắt, móc từ trong túi ra một viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ đưa cho nó: “Bá Thiên, mày tốt quá, sau này chuyện ăn uống dưỡng lão của mày tao lo hết, chúng ta là anh em ruột thịt cả đời.”
“Chít chít, được thôi, sau này tôi cũng sẽ giúp cô tìm thật nhiều thật nhiều tiền.”
Thử Bá Thiên nhận kẹo, vui vẻ đảm bảo.
“Bá Thiên, mày là anh em ruột của tao, mau lên.”
“Chít chít, đi theo tôi.”
Nghê Chùy Chùy nhìn cái lỗ ngay cả một nắm đấm của cô cũng không nhét lọt, vẻ mặt khó xử nói: “Bá Thiên à, không phải chị không muốn đi theo mày, thực sự là chị lớn lên không được tranh khí cho lắm.”
Thử Bá Thiên nhìn Nghê Chùy Chùy, gật đầu bò ra khỏi lỗ: “Chít chít, cô lớn lên quả thực không được ổn cho lắm, nhưng cô đừng buồn, tôi không chê cô đâu, đi thôi.”
Nghê Chùy Chùy: “...”
“Có chuột.”
Có binh lính nhìn thấy chuột, theo bản năng muốn cởi giày đập chết nó.
Nghê Chùy Chùy bước nhanh tới cản anh ta lại: “Anh nhìn nhầm rồi, đây không phải chuột, đây là bạn tốt của tôi.”
“Nhưng...”
“Cậu đi đưa người lên xe đi.”
“Rõ!”
Binh lính nhận lệnh rời đi.
Thi sư trưởng ánh mắt rực lửa nhìn Nghê Chùy Chùy: “Nó có thể dẫn chúng ta tìm thấy đồ đúng không?”
“Ai mà biết được.”
Nghê Chùy Chùy nhún vai.
Thi sư trưởng nhìn cô.
Nghê Chùy Chùy không hề lay động.
Thi sư trưởng chịu thua, quay đầu đi phân phó việc khác.
Nghê Chùy Chùy giục Thử Bá Thiên dẫn cô đi tìm bảo bối.
Một người một chuột một chim vừa rời đi, Thi sư trưởng liền bám theo.
“Chít chít, chính là chỗ này, tôi biết tiền, chính là loại mà ông cha dượng không làm người của cô đưa cho cô ấy, còn có những tờ giấy khác nữa, rất nhiều. Cho cô hết.”
Nghê Chùy Chùy nhanh chóng mở ra.
Ánh sáng đập vào mắt suýt nữa làm mù đôi mắt chó của cô.
Cả một rương vàng ròng, cô vừa định nhét vào túi thì phía sau vang lên giọng nói âm u: “Chỉ được lấy hai thỏi.”
Nghê Chùy Chùy quay lại, nhìn thấy Thi sư trưởng không biết đã đứng phía sau từ lúc nào, bĩu môi: “Ông theo dõi tôi, ông nói là một hai món, không phải một hai thỏi. Vàng tính là một món. Tôi chọn thêm một món nữa.”
“Đừng có đánh tráo khái niệm, cho cô một hai thỏi đã là phạm sai lầm rồi, đừng để tôi phạm sai lầm lớn hơn, nếu không tôi bị kỷ luật, sau này đổi người khác chưa chắc đã dễ nói chuyện như tôi đâu.”
Nghê Chùy Chùy vẻ mặt lưu luyến nhìn những thứ đó, cuối cùng lấy hai thỏi đại hoàng ngư nhét vào túi, vẻ mặt khó coi cất bước đi ra ngoài.
“Chít chít, con người, cô đừng tức giận, ông ta cướp đồ của cô, tôi biết nhà ông ta ở đâu, tối nay tôi sẽ dẫn đàn em đi xả giận cho cô. Tôi bảo đàn em cắn quần áo ông ta, gặm giày ông ta, ỉa trên giường ông ta, ừm, còn làm ồn lúc bọn họ cởi truồng, không cho bọn họ đánh nhau.”
Nghê Chùy Chùy cạn lời, Thử Bá Thiên này còn thâm hiểm hơn cả cô, cô cùng lắm chỉ muốn cho ông ta đi đường ngã dập mặt, ván cầu tiêu gãy mà thôi.
Nghê Chùy Chùy vẻ mặt mừng rỡ.
“Ừ ừ.”
“Tao muốn, ngày mai tao sẽ đi lấy cùng mày, nhiều bảo bối như vậy cứ bơ vơ không nơi nương tựa thì không tốt đâu, tao phải cho chúng một mái nhà.”
“Chít chít, con người, cô tốt thật, không hổ là bạn của Thử Bá Thiên tôi.”
“Ha ha, tao luôn tốt như vậy mà, Bá Thiên à, sau này gặp tiền, vàng, bạc, ngọc ngà gì đó nhất định phải nói cho tao biết nhé, bất kể tốt xấu tao đều không chê. Có những thứ đó rồi chúng ta có thể ăn sung mặc sướng.”
“Chít chít, đồ cay không ngon, tôi có thể uống đồ ngọt không?”
“... Đây không phải trọng điểm, tiền mới là trọng điểm, có tiền rồi, đừng nói đồ ngọt, chua ngọt đắng cay đều có thể gọi một bát đổ một bát.”
“Chít chít, cô nói đúng, tôi biết nhiều tiền lắm, cái người vừa cướp tiền của cô trong nhà cũng có không ít, đến lúc đó tôi cũng lấy cho cô.”
Nghê Chùy Chùy chột dạ một giây, hình như cô đã dạy hư chuột rồi, nhưng cô thích.
“Được thôi, nhưng ông ta thì bỏ qua đi, lần sau tao bảo mày lấy mày hẵng lấy.”
“Chít chít, nghe cô.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
