“Mày muốn làm gì?”
Mẹ Ngô vẻ mặt đề phòng nhìn Nghê Chùy Chùy, chỉ sợ cô không vui lại phóng dao tới.
Nghê Chùy Chùy tươi cười nói: “Thím, thím nói gì vậy, thím là bà ngoại kế của chúng tôi mà, mẹ kế tôi không hiếu thuận đó là do thím sinh không tốt. Mẹ tôi sinh tôi tốt lắm, thím từ xa đến đây, tôi nhiệt tình hiếu khách như vậy sao có thể để thím cứ thế mà đi được, không có chuyện đó đâu. Đã đến rồi thì ở lại đi.”
“Không... không cần đâu.”
“Cần chứ, vừa hay tôi cũng có chút việc muốn phiền thím.”
“Chuyện... chuyện gì?”
Nghê Chùy Chùy bước tới nắm chặt lấy tay bà ta, cười híp mắt nói: “Thím à, thím xem đại gia đình chúng ta này, mẹ kế tôi cũng nghỉ mấy ngày rồi, đến lúc phải đi làm rồi, vậy bà ấy đi làm rồi thì có phải không có ai chăm sóc chúng tôi không? Nhìn thím là biết người thương con gái, tôi nghĩ kỹ rồi, ngày mai để mẹ kế tôi đi làm kiếm tiền, thím ở lại nhà chúng tôi chăm sóc chúng tôi, giặt giũ dọn dẹp cho chúng tôi. Thím yên tâm, đợi thím già không cử động được nữa, mẹ kế tôi cũng sẽ hầu hạ thím. Có phải rất tốt không?”
“Chuyện này... chuyện này không hay đâu nhỉ?”
Nghê Chùy Chùy xị mặt xuống, ánh mắt mang theo sự đe dọa nói: “Sao? Thím không muốn à? Lẽ nào thím cũng là loại người trọng nam khinh nữ, cảm thấy con gái gả đi như bát nước hắt đi, chỉ có thể đòi đồ chứ không thể ra sức giúp đỡ? Nếu là vậy thì tôi nhìn lầm rồi, thím đi đi, sau này hai nhà chúng ta cắt đứt quan hệ, không cần qua lại nữa.”
“Không được!”
“Không được cái gì mà không được, mẹ cô còn không thương cô, cô còn không được, nếu cô không nỡ xa nhà đẻ, bây giờ cô theo bà ấy về đi, đứa bé cô muốn thì giữ, không muốn thì phá, không muốn phá thì sinh ra đến lúc đó gửi về cho chúng tôi, cùng lắm là cưới thêm một người mẹ kế nữa. Chúng tôi đều có mẹ kế rồi, nó có mẹ ruột thì không hòa đồng.”
“Mày... mẹ?”
Mẹ Ngô muốn đi, nhưng lại không muốn cắt đứt quan hệ với đứa con rể có tiền đồ, gượng gạo nhếch mép, sắc mặt khó coi nói: “Không thể nào, chúng ta đối xử bình đẳng.”
“Vậy thì ở lại?”
Mẹ Ngô bày ra vẻ mặt liều mạng gật đầu: “Được, tôi sẽ ở lại vài ngày.”
Nghê Chùy Chùy cười: “Vài ngày thì không được, ít nhất cũng phải nửa năm một năm, à này, thím xem nhà ta cũng không dư dả gì, tiền ăn của thím...”
Mẹ Ngô khiếp sợ nhìn cô hỏi: “Còn đòi tiền ăn?”
Nghê Chùy Chùy gật đầu: “Bà ngoại kế, không phải tôi keo kiệt, thực sự là người cha ruột kia của tôi quá vô dụng, ngay cả hai chị em tôi cũng nuôi không nổi, thím... thím không phải con gái con trai của cha tôi, mười đồng hai mươi đồng không chê ít, một trăm hai trăm cũng không chê nhiều, thím đưa nhiều hay đưa ít? Nhìn thím là biết người thành phố, không keo kiệt bủn xỉn như người nhà quê chúng tôi, chắc chắn là nhiều rồi nhỉ? Vậy thím đưa một trăm hay hai trăm? Xem tôi hỏi câu này, sao thím có thể đưa ít được, chắc chắn là hai trăm rồi, cái miệng tôi đúng là không biết nói chuyện.”
Nghê Chùy Chùy vừa nói vừa vỗ vỗ miệng mình.
Nghê Bảo Bảo cười híp mắt sán lại, chìa tay ra: “Bà ngoại kế, tiền nhét trong túi không những nặng người mà còn lo rơi mất, đưa cho con đi.”
Mẹ Ngô bị đẩy lên cao, đưa thì bà ta tiếc, không đưa thì lại tỏ ra bà ta còn không bằng hai đứa chân lấm tay bùn bọn họ, liều mạng nháy mắt với Ngô Hồng Lương.
Nghê Bảo Bảo vẻ mặt vô tội nói: “Bà ngoại kế, mắt bà bị bọ bay vào à, để chị con chữa cho bà, chị ấy giỏi chữa bệnh nhất đấy.”
Nghê Chùy Chùy vẻ mặt tự hào gật đầu: “Đúng, đúng, tôi giỏi chữa bệnh nhất.”
“Không... không cần đâu.”
“Ồ, vậy đưa tiền đi.”
“Cái đó... tôi ra ngoài vội quá không mang tiền, hay là đợi tôi về lấy rồi đưa.”
“Không cần phiền phức thế, tôi cho thím vay, thím chỉ cần viết giấy nợ, sau đó trả tôi mười đồng tiền lãi là đủ rồi, không cần cảm ơn tôi đâu.”
Mẹ Ngô: “...”
“Tôi chợt nhớ ra tôi có mang tiền.”
“Trí nhớ thím kém thật đấy, may mà tôi nhắc thím, đưa đây đi.”
Mẹ Ngô hết cách, đành ấm ức móc tiền ra.
“Đây.”
Nghê Bảo Bảo rất thành thạo nhận tiền, đếm tiền, xác định số lượng không có vấn đề gì thì nhanh nhẹn đưa cho Nghê Chùy Chùy.
“Bà ngoại kế, bây giờ trời còn sớm, thím có thể nghỉ ngơi một lát, đợi đến giờ thì đi nấu cơm nhé, đúng rồi, thịt trứng không được thiếu nhưng cũng không cần quá nhiều, đủ cho hai chị em tôi ăn là được. Ngày tháng của các người còn dài, không cần vội ăn đồ ngon.”
“Được... được rồi.”
Ngô Hồng Lương không biết trong lòng mình có cảm giác gì, có ấm ức cũng có may mắn, ít nhất có người san sẻ với bà ta rồi, “Mẹ, con đi dọn phòng cho mẹ.”
Nói xong liền đi về phía căn phòng trống duy nhất.
Nghê Chùy Chùy thấy vậy lập tức gọi bà ta lại: “Bà từ từ đã, bà đi làm gì?”
“Dọn phòng chứ làm gì, chẳng phải cô bảo mẹ tôi ở lại nhà sao?”
“Là tôi, nhưng bà vào phòng em trai tôi dọn cái gì.”
“Nhà mình chỉ có ba gian phòng, không dọn gian đó thì dọn gian nào?”
“Đương nhiên là dọn phòng bà rồi, đó là phòng của em trai tôi, bất kể nó có ở hay không thì cũng phải là của nó, bất kỳ ai cũng đừng hòng dọn vào ở. Dù sao bây giờ bà đang mang thai, để tránh việc bà không biết xấu hổ làm tổn thương đứa bé, để mẹ bà dọn vào ở sát bên cạnh trông chừng các người.”
“Thế sao được?”
Ngô Hồng Lương cảm thấy Nghê Chùy Chùy đúng là điên rồi, ồ, cô vốn dĩ đã điên rồi, càng tức hơn.
“Sao lại không được, bà không yên tâm mẹ bà hay không yên tâm cha tôi?”
“Tôi không có.”
“Đã không có thì ba người các người ở chung một phòng, bà ngoại kế à, thím phải trông chừng con gái thím cho kỹ nhé, đừng để họ làm bậy, trong bụng còn có đứa con của nhà họ Nghê chúng tôi đấy, không thể để sự bốc đồng của người lớn cuối cùng lại bắt đứa trẻ vô tội phải trả giá.”
Mẹ Ngô xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, đây còn là một đứa trẻ sao? Tại sao những lời nó nói ra luôn cho bà ta cảm giác nó không phải là con gái riêng của con rể mà là mẹ chồng vậy.
“Tôi...”
“Được rồi, chuyện cứ quyết định như vậy đi, em trai, đi khóa cửa phòng em lại, gian đó là để dành cho em lấy vợ đấy, đừng để vợ chưa ở mà người khác đã ở rồi, không may mắn.”
Nghê Chùy Chùy móc ra một cái ổ khóa ra hiệu cho Nghê Bảo Bảo.
“Vâng vâng.”
Hai mẹ con nhìn Nghê Bảo Bảo khóa cửa lại, tức đến mức mặt đỏ tía tai, nhưng không ai dám phản bác.
“Về phòng nghỉ ngơi đi, lúc nào ăn cơm đừng quên gọi chúng tôi.”
Nói xong cô dẫn Nghê Bảo Bảo về phòng, mẹ Ngô tức giận đỏ hoe mắt nói: “Bình thường nó đối xử với con như vậy sao? Con rể không quản à? Rốt cuộc con là mẹ hay nó là mẹ chồng vậy?”
Mẹ Ngô liếc nhìn bụng bà ta, bực dọc nói: “Hối hận thì có ích gì, chuyện của con gây ra động tĩnh lớn như vậy, cho dù có ly hôn cũng không tìm được ai tốt hơn Nghê Kiến Quốc đâu. Cố nhịn thêm chút nữa, đợi đứa bé trong bụng con sinh ra là tốt rồi.”
“Cũng chỉ đành vậy thôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



