Nhưng cảm giác ngứa ngáy trên chân vẫn chưa dừng lại.
"Là tóc... Á!!!"
Hoàng Mộng Đình còn chưa kịp khen cô đã phát ra một tiếng hét chói tai, đầu Thịnh Dao "ong" một tiếng ngừng hoạt động.
"Không muốn chết giống anh ta thì mau chạy về phía trước đi."
Thịnh Dao bị Hoàng Mộng Đình kéo loạng choạng hai bước, chưa kịp thực sự dùng sức chạy, cô đã cảm thấy phần dưới đầu gối mình bị những sợi tóc dày đặc quấn chặt lấy, đau như muốn gãy xương chân. Thịnh Dao hoàn toàn không thể dùng sức, bị kéo thẳng xuống mà quỳ gối.
"Cô đi trước đi, đừng lo cho tôi."
Thịnh Dao hét lớn với Hoàng Mộng Đình, không đợi cô ấy trả lời, cô đã điều chỉnh tư thế ngồi xổm xuống đất, một bên cố gắng cử động bắp chân, một bên cố gắng dùng tay gỡ những sợi tóc đó.
Tay cô còn chưa chạm đến bắp chân, những sợi tóc đang quấn quanh đã như có sinh mệnh mà lao về phía tay cô.
Cứ thế này thì không ổn.
Thịnh Dao không do dự: "vụt" một tiếng thu tay lại, vỗ vào nhau để loại bỏ những sợi tóc còn sót lại trên tay.
Cô có thể cảm nhận rõ ràng những sợi tóc đó vẫn đang liên tục tụ tập lại, bò lên trên, phần trên cùng thậm chí đã lan đến bắp đùi của cô.
Càng lúc càng có nhiều tóc bò lên người, Thịnh Dao cảm thấy chân mình đã bắt đầu dần mất đi cảm giác.
Cứ đà này, dù cô không bị những sợi tóc này quấn đến nghẹt thở mà chết, thì chắc chắn phần dưới cơ thể của cô cũng không giữ được.
Đừng vội, bình tĩnh lại nào!
Thịnh Dao liên tục tự trấn an mình, từ nhỏ cô đã tham gia vô số các cuộc thi lớn nhỏ, việc nhanh chóng điều chỉnh tâm lý trong những lúc căng thẳng thậm chí đã trở thành bản năng ăn sâu vào xương tủy cô.
Cô tháo balo sau lưng ra, mò mẫm trong đêm tối, cố gắng tìm kiếm một số công cụ có thể sử dụng.
Tiện tay ném vợt và bóng sang một bên, cô đột nhiên sờ thấy bật lửa bị để ở góc ngoài cùng của balo.
Không kịp suy nghĩ xem cái bật lửa này từ đâu ra, Thịnh Dao vừa dùng tay vỗ vào những sợi tóc bên cạnh balo, vừa nhanh chóng lấy bật lửa ra.
Những sợi tóc dày đặc đã lạo xạo quấn lên bụng cô, cô cảm thấy nội tạng trong bụng sắp bị ép nôn ra ngoài.
Nhân lúc chưa bị quấn thành xác ướp, Thịnh Dao "tạch" một tiếng đốt lửa, bắt đầu đốt những sợi tóc này dọc theo bụng mình.
Thịnh Dao chưa kịp dưa lửa lại gần, những sợi tóc đó đã bị nhiệt độ của lửa đốt cháy, bắt đầu nhanh chóng lùi lại, không khí trong thoáng chốc bắt đầu lan tỏa mùi protein bị cháy.
Quả nhiên có tác dụng!
Thịnh Dao không kịp vui mừng, vội vàng dùng một tay che lửa, tay kia cầm bật lửa di chuyển dọc theo chân mình.
Những sợi tóc đó lập tức giảm đi quá nửa, chân cô lại có thể tự do cử động.
Cơ bụng khẽ dùng sức, Thịnh Dao đã từ dưới đất bật dậy , giũ đi những sợi tóc còn sót lại trên người, bước nhanh về phía ánh sáng ban đầu mình thấy.
Xung quanh quá tối, một chút ánh sáng đèn ở xa không thể chiếu sáng được bao nhiêu, Thịnh Dao lại một lần nữa mất phương hướng của Hoàng Mộng Đình và Trần Hùng.
"Hoàng Mộng Đình! Trần Hùng!"
Xung quanh yên tĩnh đến mức lạ thường, Thịnh Dao không chắc hai người kia đang ở đâu, cô bèn hét lớn để lấy thêm can đảm.
Cô không chắc về Trần Hùng, nhưng có lẽ Hoàng Mộng Đình đã trốn thoát ra ngoài rồi.
Thịnh Dao vừa tự an ủi mình vừa tiếp tục tiến về phía trước. Dù sao cũng chỉ là bèo nước gặp nhau, cô cũng đành chịu.
Cô vốn lớn lên trong cô nhi viện, nên nhìn nhận những chuyện này rất thoáng. Sống chết của người khác khó mà ảnh hưởng đến bước chân của cô.
Cho nên, lúc bị đám tóc quấn lấy, cô mới có thể dứt khoát nói Hoàng Mộng Đình đi trước như vậy. Từ nhỏ cô đã quen sống độc lập, không trông chờ cũng không cần sự giúp đỡ quá nhiều từ người khác.
Mớ tóc xung quanh dường như sợ hãi những tia lửa nóng bỏng trên người Thịnh Dao, chúng thăm dò vài lần nhưng không dám quấn lấy chân cô nữa.
Không lâu sau, Thịnh Dao đã đến nơi phát ra ánh sáng yếu ớt lúc nãy.
Ánh sáng màu cam dịu dàng ấy phát ra từ một cánh cửa gỗ. Đứng trước cửa, dường như Thịnh Dao có thể cảm nhận được thế giới thực tại ở phía sau.
Lúc nãy cũng quên hỏi Hoàng Mộng Đình xem lối ra trông như thế nào rồi.
Kệ đi.
Thịnh Dao trước nay luôn hành động nhanh hơn suy nghĩ. Bóng tối ở đây ngột ngạt đến mức khiến cô vô cùng khó chịu, cũng chẳng buồn để tâm sau cánh cửa có nguy hiểm hay không, tay phải của cô đã nắm lấy tay nắm cửa, nhẹ nhàng vặn sang phải.
"Cạch" một tiếng, cửa mở ra.
Không có bóng tối, cũng không có nguy hiểm.
Phía sau cánh cửa chính là phòng ngủ của cô.
Nhìn thấy căn phòng quen thuộc, toàn thân Thịnh Dao lập tức thả lỏng, lao thẳng đến cái giường yêu quý của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)