Hôm nay thật sự quá mệt mỏi, công việc bạn cùng tập vốn đã vắt kiệt sức cô rồi, vừa nãy còn bị dọa cho một phen hú vía trong cái thang máy hỏng.
May mà ngày mai là cuối tuần, buổi sáng có thể ngủ nướng một giấc thật đã, chiều dậy đi dạy thay cho người khác.
Thịnh Dao đã lên kế hoạch cho mọi hoạt động ngày mai, thậm chí còn tính toán xong cả việc trưa sẽ gọi đồ ăn ngoài gì, xem bộ phim nào.
Nếu đúng như lời Hoàng Mộng Đình nói, không biết những ngày tháng như thế này đến bao giờ mới kết thúc.
Kệ đi, vui ngày nào hay ngày đó.
Lần sau vào trong phải mang theo nhiều dụng cụ hơn, vào sớm, ra sớm.
Thịnh Dao lấy điện thoại trong túi ra xem giờ.
22 giờ 47 phút.
Cũng được, gần giống với thời gian cô dự tính, xem ra tốc độ trôi của thời gian bên trong và bên ngoài cũng tương đương nhau.
Thịnh Dao đã xem không ít tiểu thuyết, phim ảnh thể loại này, lần đầu tiên tiến vào vẫn nên tổng kết kinh nghiệm thì hơn.
Thôi, không nghĩ nữa, còn cả một tuần nữa cơ mà.
Thịnh Dao vùi đầu vào gối, hít hà thật sâu mùi hương nắng ấm còn vương lại.
Cơn mệt mỏi lúc tan làm bỗng chốc ùa về, xộc thẳng lên khiến đầu óc cô quay cuồng, chẳng bao lâu sau đã chìm vào giấc ngủ sâu.
...
Sáng hôm sau, Thịnh Dao bị ánh nắng đánh thức. Đêm qua cô không hề nằm mơ, không biết có phải vì quá mệt không mà Thịnh Dao cảm thấy mình ngủ ngon lạ thường.
Trước đó cô đã gặp ác mộng liên tục cả tuần liền. Dù sau khi tỉnh dậy không nhớ rõ nội dung, nhưng cô có thể cảm nhận được những giấc mơ đó dường như đều đang kể về cùng một sự việc.
Vươn vai một cái, Thịnh Dao rời khỏi giường, tắm qua loa rồi cầm điện thoại mở app giao đồ ăn, chuẩn bị gọi bữa trưa.
"Ủa, quán Malatang này đóng cửa rồi cơ mà?"
Thịnh Dao khẽ lẩm bẩm. Hồi học kỳ trước cô thích ăn Malatang ở quán này nhất, cuối tuần nào cũng rủ Chu Thành đi ăn cùng.
Chủ quán là một ông chú rất tốt bụng, sau khi quen mặt hai người, lần nào ông ấy cũng cho thêm một quả trứng ốp la.
Nhưng từ học kỳ trước ông ấy đã luôn nói muốn về quê trông cháu, từ đầu năm học đến giờ cũng không thấy quán mở cửa lại.
Lẽ nào ông ấy quay lại rồi?
Thịnh Dao có chút nghi ngờ, nhưng cô vốn thích món này, mặc kệ là quán cũ mở lại hay đã sang tiệm, cứ phải gọi thử một phần mới biết được.
Vui vẻ chọn vài món mình thích nhất, Thịnh Dao cầm iPad trên bàn bên cạnh, bắt đầu xem bộ phim cày đi cày lại của mình.
Bộ phim này cô đã xem đi xem lại rất nhiều lần, ngay cả những đoạn mà người khác không thích xem cô cũng xem tới xem lui, thậm chí lời thoại trong đó cô còn có thể đọc thuộc làu làu.
Mở bộ phim một cách thành thạo, Thịnh Dao ngồi trên ghế, vắt chân chéo, bóc một gói khoai tây chiên và bắt đầu xem đến đoạn kịch tính nhất: nhỏ máu nhận người thân.
"Thần thiếp muốn... Tội không thể dung thứ!"
Cốt truyện đến đoạn cao trào nhất, Thịnh Dao vừa định tự mình diễn một đoạn, lời thoại còn chưa kịp nói ra, nụ cười trên môi đã đột nhiên cứng lại.
Một ý nghĩ có phần hoang đường chợt lóe lên trong đầu cô.
Mình mua iPad từ lúc nào nhỉ!!!
Trong phút chốc, lưng Thịnh Dao đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, hai chân đang vắt chéo cũng từ từ hạ xuống, cả người ngồi thẳng tắp trước bàn sách.
Tháng trước cô quả thật cô rất muốn mua một cái iPad, nhưng vì bạn bè bị bệnh, cô đã tiêu hết năm nghìn tệ khó khăn lắm mới dành dụm được!
Thịnh Dao bắt đầu nghĩ kỹ lại, thế mà cô lại không nhớ nổi người bạn nào của mình đã gặp chuyện.
Có gì đó không đúng.
Quá không đúng.
Cô không phải người tiêu tiền hoang phí, thậm chí còn có chút keo kiệt.
Không có chuyện, một khoản chi tiêu lớn như vậy mà bản thân lại không có chút ấn tượng.
Thịnh Dao cảm thấy mọi chuyện dường như đang vượt khỏi tầm kiểm soát.
Bạn bè của cô không nhiều, ngoài Chu Thành là người bạn thân cùng lớn lên từ cô nhi viện, chắc không có ai đáng để cô tiêu nhiều tiền như vậy, nhưng trong ký ức, hình như lúc đó cô còn phải vay tiền của Chu Thành!!!
Đấm nhẹ vào đầu mình, lúc này Thịnh Dao mới nhận ra ký ức của mình về khoảng thời gian đó mơ hồ đến mức khó tin.
Nhưng cô dám chắc một điều, mình tuyệt đối chưa từng mua iPad!
Nhìn cái iPad trước mặt, rồi lại nghĩ đến quán Malatang sáng nay.
Lẽ nào...
Thịnh Dao đột nhiên có một suy đoán táo bạo.
Không lẽ mình vẫn còn đang ở trong cái thang máy quỷ quái đó.
Má nó chứ!
Thịnh Dao bị suy đoán của chính mình dọa sợ, không nhịn được văng một câu tục, lập tức bật dậy khỏi ghế, đi đi lại lại trong căn phòng trọ chưa đầy bốn mươi mét vuông của mình.
Biết đâu đây là phần thưởng khi ra khỏi thang máy thì sao, Thịnh Dao tự an ủi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)