"Đi thôi, tranh thủ thời gian."
Hoàng Mộng Đình buông tay đang giữ nút mở cửa ra, là người đầu tiên bước ra khỏi thang máy.
Thịnh Dao và Trần Hùng liếc mắt nhìn nhau, bàn tay siết chặt đã rịn mồ hôi, rồi cũng vội vã bước theo sau Hoàng Mộng Đình.
Tối.
Tối đen như mực.
Bóng tối vô tận hòa quyện cùng sự tĩnh lặng chết chóc khiến người ta nghẹt thở.
Vừa ra khỏi thang máy, Thịnh Dao đã cảm thấy như mình bị mù.
Cả trái tim và tứ chi đều như bị màn đêm đặc quánh này trói chặt, khó có thể cử động.
Không có cương thi, không có quái vật, khác với những gì Thịnh Dao tưởng tượng, đằng sau cánh cửa thang máy chỉ có màn đêm đặc quánh đến mức không thấy nổi năm ngón tay, ngoài ra không còn gì khác.
Trong trạng thái nửa mù, giác quan của Thịnh Dao như được khuếch đại lên vô hạn, thậm chí cô có thể nghe thấy tiếng nuốt nước bọt "ừng ực" của chính mình.
Một tiếng động nhỏ và sắc bén ở phía sau đột nhiên vang lên khiến Thịnh Dao giật mình.
Sau vài giây chờ đợi mà không thấy có chuyện gì xảy ra, Thịnh Dao mới dám ôm ngực đang phập phồng của mình, điều chỉnh lại hơi thở.
Bộ não như ngừng hoạt động lúc này đã bắt đầu quay trở lại, đột nhiên cô nhận ra tiếng động vừa rồi có thể là tiếng thang máy rời đi.
"Tối quá, giá mà có một tia sáng thì tốt biết mấy."
Thịnh Dao vừa nghĩ thầm trong lòng, vừa cẩn thận dò dẫm chân trái về phía trước, vẽ thành một vòng tròn để di chuyển.
Đột nhiên, cô nhìn thấy một tia sáng lập lòe ở đằng xa.
Thịnh Dao dụi mắt xác định lại lần nữa đó đúng là ánh đèn, không khỏi cảm thấy vui mừng, cô xoay người, tiến về phía chấm sáng lập lòe đó.
Nếu cô có thể nhìn thấy chấm sáng đó, thì chắc chắn Trần Hùng và Hoàng Mộng Đình cũng có thể nhìn thấy.
Thịnh Dao vừa từng bước di chuyển về phía trước, vừa suy nghĩ.
"Đàn em!"
Đột nhiên, bên cạnh cô truyền đến giọng nói trầm ấm của Trần Hùng.
Thì ra họ không cách nhau quá xa, chỉ do màn đêm khiến họ không nhìn thấy nhau.
"Em ở đây." Thịnh Dao vội vàng đáp lại, giọng nói quen thuộc khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Cùng lúc đó, cô cảm thấy tay trái mình bị ai đó nắm lấy, giọng nói quen thuộc cũng truyền vào tai cô.
"Đừng sợ, là tôi."
Hoàng Mộng Đình?
Thịnh Dao đột nhiên cảm thấy có chút không chân thực, cô vốn đã chuẩn bị tinh thần chiến đấu một mình, nhưng không ngờ chớp mắt một cái, ba người lại tụ họp với nhau.
"Tốt quá, ba chúng ta lại đoàn tụ rồi."
Trần Hùng cũng men theo giọng nói của họ mà tiến lại gần, đứng sau lưng Thịnh Dao, vỗ vào vai cô rồi nắm lấy balo của cô.
Lực vỗ quen thuộc khiến Thịnh Dao xác nhận đây chính là Trần Hùng.
"Ở kia có ánh sáng, có muốn đến xem thử không?"
Thịnh Dao nắm tay Hoàng Mộng Đình chỉ về phía xa, không dám chắc hỏi.
"Được." Hoàng Mộng Đình đáp.
"Biết đâu may mắn, đó lại là điểm cuối thì sao." Trần Hùng lại nghĩ đơn giản, anh ấy cho rằng những chấm sáng lấp lánh đó chính là ánh bình minh của họ.
Thịnh Dao không đáp lời, cô cảm thấy có chút không đáng tin, rằng chuyện này sẽ không đơn giản như vậy.
"Cũng có khả năng."
Bất ngờ, Hoàng Mộng Đình bên cạnh lại đồng ý với quan điểm của Trần Hùng, tiếp lời: "Tôi cũng từng nghe nói có những màn chơi rất đơn giản, thậm chí có người vừa ra khỏi thang máy đã có thể trở về nhà của mình."
Dễ dàng vậy sao?
Vậy tại sao cô ấy còn dọa bọn họ trước khi vào thang máy làm gì?
Thịnh Dao không vì lời nói của hai người mà lơ là cảnh giác, giác quan thứ sáu của cô liên tục kêu "tít tít" trong đầu, cô luôn cảm thấy màn đêm mênh mông này không đơn giản như vậy.
"Vậy nếu chúng ta ra ngoài được thì coi như lần này kết thúc rồi à?" Trần Hùng tiếp tục hỏi.
"Đúng vậy, tuần sau đúng 8 giờ tối tìm một cửa thang máy mà đợi là được..."
Hoàng Mộng Đình và Trần Hùng vẫn tiếp tục tán gẫu, ba người họ dìu nhau, dò dẫm chậm rãi tiến về phía trước trong màn đêm.
"Ai đó?"
Ngay khi Thịnh Dao còn đang thắc mắc tại sao họ đi lại mà không có tiếng động, Trần Hùng phía sau đột nhiên hét lớn một tiếng, khiến cả ba người giật mình.
Thịnh Dao hỏi: "Sao vậy?"
"Có người... Có người đang nắm cổ chân tôi!"
Cái gì?
Hôm nay Thịnh Dao mặc quần short thể thao, nghe xong câu đó chỉ cảm thấy chân mình cũng truyền đến một trận ngứa ran, dường như đó là hai bàn tay khô héo và lạnh lẽo, một tay đang nhẹ nhàng vuốt ve bắp chân cô, còn tay kia thì đang từ từ bò lên theo ống quần của cô.
"Chết tiệt!"
Thịnh Dao giật mình, vừa đá vừa đạp để thoát khỏi bàn tay đó, thấy bàn tay đó dường như còn muốn bò lên nữa, Thịnh Dao trực tiếp nắm lấy năm ngón tay lạnh lẽo đó, mười ngón tay đan chặt vào nhau: "bịch" một tiếng thực hiện một cú quật ngã hoàn hảo.
Thịnh Dao không nhìn thấy đó là cái thứ gì, chỉ cảm thấy bàn tay đang nắm chặt lấy cô cùng với thứ gì đó kéo lê phía sau lập tức biến mất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)