[Vãi chưởng! Thật sự có kẻ ngốc tin vào trò này sao?]
[Điên rồi à? Có tiền thế này thà đem đi làm từ thiện còn hơn, sao lại ném cho một kẻ lừa đảo?]
[Trên đời này có nhiều người giàu như vậy, tại sao không thể tính thêm tôi vào chứ!]
Nguyễn Thanh Hoan nhìn những biểu tượng tên lửa sáng rực trên màn hình. Cô cười đến mức đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết.
“Bạn gì ơi, không biết bạn muốn xem bói về chuyện gì nhỉ?”
Cô vừa dứt lời, góc trên bên trái màn hình liền hiện ra một khung cửa sổ nhỏ. Trong đó xuất hiện hình ảnh một cô gái với đôi mắt sưng đỏ, mái tóc búi vội vã đằng sau gáy.
Nguyễn Thanh Hoan chăm chú nhìn một chút rồi buột miệng thốt lên.
“Bố của bạn vừa bị tai nạn giao thông phải nhập viện đúng không?”
Vi Đồng Đồng nghe vậy thì ngẩn người ra một lúc. Sau đó, trong mắt cô ấy ánh lên niềm vui sướng vô bờ bến.
“Đúng vậy! Đúng thế thật! Đại sư, ngài xem bói chuẩn quá đi mất!”
“Bố tôi bị tai nạn giao thông từ tuần trước, đến tận bây giờ vẫn chưa tỉnh lại…”
Nói đến đây, Vi Đồng Đồng nghẹn ngào rơi nước mắt.
“Bác sĩ bảo nếu trong vòng ba ngày tới mà ông ấy vẫn không tỉnh, thì rất có khả năng sẽ trở thành người thực vật.”
Tối thứ Sáu tuần trước, bố cô ấy lái xe về nhà nhưng lại gặp tai nạn ngay đoạn cầu vượt biển. Cả người lẫn xe đâm sầm vào dải phân cách bên cạnh, suýt chút nữa là lao thẳng xuống biển sâu.
Ban đầu, người nhà còn tưởng bố cô ấy lái xe trong tình trạng mệt mỏi. Thế nhưng sau khi trích xuất camera giám sát, họ mới phát hiện ra điểm kỳ lạ trong vụ tai nạn này.
Cầu vượt biển của thành phố S nối liền hai đầu Nam Bắc. Bố của Vi Đồng Đồng rẽ lên cầu từ phía Nam, vốn dĩ phải đánh lái sang trái. Thế nhưng ông ấy cứ như bị ma xui quỷ khiến, lại đạp mạnh chân ga rồi lao thẳng vào dải phân cách đối diện.
Kể tới đây, Vi Đồng Đồng không thể kìm nén được cảm xúc nữa. Nước mắt cô ấy cứ thế tuôn rơi lã chã.
Bố cô ấy vốn là trụ cột của cả gia đình. Nếu ông ấy thực sự có mệnh hệ gì thì những người còn lại biết phải sống sao đây?
[Trời đất ơi! Đâm thẳng vào dải phân cách luôn á? Giữ được mạng sống đã là may mắn lắm rồi!]
[Streamer này cũng có tài đấy chứ! Chuyện như vậy mà cũng bói ra được!]
[Lầu trên ơi, bạn không nhìn ra vấn đề à? Rõ ràng đây chỉ là chim mồi thôi!]
Nguyễn Thanh Hoan phớt lờ những dòng bình luận kia. Cô dựa vào tướng mạo của Vi Đồng Đồng để bấm đốt ngón tay tính toán mệnh cách cho bố cô ấy. Một lát sau, cô nghiêm túc lên tiếng.
“Có người đã động tay chân vào khóa áp mệnh của bố bạn rồi.”
“Khóa áp mệnh sao?”
Vi Đồng Đồng tỏ ra vô cùng kinh ngạc.
“Đó là thứ gì vậy? Tôi chưa từng nghe nói bố mình có thứ gọi là khóa áp mệnh!”
[Ái chà! Streamer bị lật xe rồi nhé!]
[Tôi đã bảo lúc nãy chắc chắn cô ta chỉ đoán mò thôi! Chẳng qua là may mắn, thế mà các người lại tưởng thật!]
[Nhưng tóm lại thì khóa áp mệnh rốt cuộc là cái gì vậy?]
“Khóa áp mệnh, đúng như tên gọi của nó, chính là vật dùng để đè giữ vận mệnh cho những người có bát tự yếu ớt.”
“Đại sư, chiếc khóa áp mệnh mà ngài nhắc đến hiện đang ở đâu vậy?”
Vi Đồng Đồng vội vã hỏi dồn.
“Ngài bảo nó đã bị người ta động vào, vậy chúng tôi có cần phải thay một chiếc mới không?”
“Không cần đâu.”
Nguyễn Thanh Hoan đáp lời.
“Chiếc khóa áp mệnh này hiện đang nằm trong phòng ngủ của bố mẹ bạn, nó được giấu ở ngăn kéo cuối cùng của tủ đầu giường bên trái.”
Vi Đồng Đồng nghe vậy thì lập tức lao ra khỏi phòng để tìm kiếm.
Chỉ một lát sau, cô ấy thực sự cầm về một chiếc hộp gấm. Bên trong hộp đựng một chiếc ổ khóa vàng được chạm trổ hoa văn cầu kỳ, kèm theo một lá bùa chú đã ngả màu.
“Chính là nó đấy!”
Nguyễn Thanh Hoan búng tay cái chát.
“Lá bùa chú và chiếc khóa vàng này có mối quan hệ bổ trợ lẫn nhau. Bùa chú đã bị ướt nên không còn phát huy tác dụng nữa.”
“Khóa áp mệnh không thể phát huy sức mạnh tối đa, đám bẩn thỉu kia liền thừa cơ nhập vào người bố bạn. Chúng đã bày ra trò "ma che mắt" khiến ông ấy nhìn nhầm đường nên mới dẫn đến vụ tai nạn giao thông.”
[Vãi chưởng! Sao tự dưng tôi lại ngửi thấy mùi của một âm mưu thế này?]
[Tôi cũng thế! Chiếc khóa áp mệnh này đã quan trọng như vậy, kẻ ra tay chắc chắn đang ấp ủ mưu đồ xấu xa!]
Vi Đồng Đồng cũng đọc được những dòng bình luận kia. Từ sâu trong đáy lòng cô ấy bất giác dâng lên một luồng khí lạnh.
“Đại sư, lẽ nào thực sự có người muốn rắp tâm hãm hại bố tôi sao?”
Nghe câu hỏi ấy, nét mặt của Nguyễn Thanh Hoan bỗng chốc trở nên kỳ lạ.
“Chuyện này… Tôi nghĩ bạn có thể đi hỏi em trai mình xem sao.”
[Trời đất quỷ thần ơi! Đừng nói là con trai ra tay mưu sát ông bô nhé!]
[Lẽ nào lại vì tranh giành tài sản sao?]
“Vi Tiểu Bảo! Em lăn ra đây cho chị!”
Vi Đồng Đồng tức giận điên người, cô bám chặt lấy khung cửa rồi lớn tiếng quát.
Không lâu sau, một cậu nhóc chừng bảy tám tuổi với tiếng bước chân lạch bạch chạy ùa tới.
“Chị gái! Có chuyện gì thế?”
“Có phải em đã nghịch ngợm những món đồ trong chiếc hộp này không?”
Vi Đồng Đồng ấn thẳng hộp gấm và chiếc khóa áp mệnh ra trước mặt Vi Tiểu Bảo.
Cậu nhóc vừa nhìn rõ thứ trên tay chị gái thì sắc mặt lập tức biến đổi.
“Em… Em không cố ý đâu…”
Vi Đồng Đồng vừa bực mình vừa sốt ruột.
“Mau kể rõ ràng mọi chuyện cho chị nghe!”
Vi Tiểu Bảo bị chị gái dọa cho sợ hãi. Cậu bé đỏ hoe hốc mắt, vừa thút thít khóc vừa trình bày ngọn ngành câu chuyện.
Hóa ra vào hai tuần trước, trong lúc chơi trò trốn tìm cùng người em trai họ, cậu nhóc đã lẻn vào phòng của bố mẹ. Đứa trẻ ranh này không kiềm chế được tính tò mò nên đã lục lọi đồ đạc khắp nơi.
Trong lúc bới móc, cậu bé tình cờ tìm thấy chiếc hộp gấm được giấu dưới đáy tủ. Lúc lấy ra xem, cậu lại lỡ tay làm đổ nước lên lá bùa bọc quanh chiếc khóa áp mệnh.
Sợ bị bố mẹ phát hiện rồi đánh đòn, cậu nhóc bèn lấy máy sấy tóc sấy khô lá bùa. Sau đó, cậu đặt mọi thứ trở về vị trí cũ.
Nghe xong câu chuyện, Vi Đồng Đồng tức giận đến mức suýt chút nữa vơ lấy chiếc chổi lông gà để quất cho cậu nhóc một trận.
“Chị ơi… Em biết lỗi rồi… Em không bao giờ dám lục lọi đồ đạc lung tung nữa đâu…”
Trong khi Vi Tiểu Bảo khóc lóc thảm thiết, cư dân mạng trên kênh chat lại được một phen cười nghiêng ngả.
[Cứu tôi với! Cứ tưởng sắp được xem phim cung đấu gia tộc, ai dè lại là màn nghịch dại của một đứa trẻ ranh!]
[Tiểu Bảo ngoan nhé, chẳng mấy chốc cưng sẽ được trải nghiệm một tuổi thơ trọn vẹn với những trận đòn roi đâu.]
May mắn là Vi Đồng Đồng vẫn giữ được sự tỉnh táo, không vội vàng tung đòn trừng trị đứa em trai quậy phá của mình.
“Đại sư, ngài xem tình trạng của bố tôi bây giờ còn cứu vãn được không? Chúng tôi có cần phải đi thỉnh một lá bùa khác không?”
“Không cần thiết đâu. Bạn cứ đeo chiếc khóa áp mệnh này vào cổ bố mình, dặn ông ấy tuyệt đối không được tháo ra thì sẽ bình an vô sự.”
Nguyễn Thanh Hoan nhấp một ngụm nước rồi nói tiếp.
“Bây giờ bạn cầm chiếc khóa này đến bệnh viện đi. Chậm nhất là tối mai bố bạn sẽ tỉnh lại thôi.”
“Vâng! Vâng! Cảm ơn Đại sư!”
Vi Đồng Đồng vui mừng đến rơi nước mắt. Trước khi tắt ứng dụng, cô ấy vẫn không quên tặng cho Nguyễn Thanh Hoan hai chiếc du thuyền ảo.
Nhìn khoản thu nhập từ trên trời rơi xuống này, đôi mắt Nguyễn Thanh Hoan lập tức cong lên vì sung sướng.
Nếu cứ giữ vững tốc độ kiếm tiền như hiện tại, chẳng bao lâu nữa cô sẽ trở thành một tiểu phú bà chính hiệu!
“Được rồi, bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu xem quẻ thứ hai trong ngày nhé.”
[Đừng bảo là lại có thêm một kẻ ngốc thứ hai xuất hiện nhé?]
[Tôi lại không nghĩ đó là lừa đảo đâu. Tôi thấy streamer này bói chuẩn đấy chứ.]
[Thôi đi mấy má! Các người tin thật đấy à? Người vừa rồi rõ ràng là chim mồi. Chẳng biết cô ta đã chi bao nhiêu tiền để thuê người diễn, mà diễn đạt gớm nhỉ.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


