“Nguyễn Thanh Hoan, bà đây cảnh cáo mày. Biết điều thì mau chóng thôi học đi, đừng có ở đây chướng mắt bà!”
Nguyễn Thanh Hoan vừa mới khôi phục ý thức. Mắt còn chưa kịp mở, bên tai cô đã bùng nổ một giọng nữ lanh lảnh chói tai.
Người này là ai vậy? Lại dám lớn tiếng quát tháo cô, bộ chán sống rồi sao!
Cô còn chưa kịp nghĩ thông suốt vấn đề này thì trên người lập tức truyền đến cơn đau nhức dữ dội. Cơn đau suýt chút nữa đã tiễn cô đi chầu diêm vương thêm lần nữa.
Cô dùng hết sức bình sinh để mở mắt ra. Trước mặt cô lúc này là ba người phụ nữ ăn mặc kỳ cục, trang điểm quái dị. Kẻ đứng giữa mang vẻ mặt hung thần ác sát, hai người còn lại cũng tỏ thái độ vô cùng khinh khỉnh.
Giả Trân Trân thấy Nguyễn Thanh Hoan đã tỉnh lại liền nhướng mày. Ả ta chửi rủa càng thêm thậm tệ:
“Cái đồ hồ ly tinh không biết xấu hổ nhà mày! Suốt ngày cứ làm ra vẻ đóa hoa nhỏ bé thanh thuần. Mày làm vậy không phải để dụ dỗ thêm vài thằng đàn ông hay sao!”
Kiếp trước Nguyễn Thanh Hoan chưa từng nghe qua những lời lẽ thô tục nhường này. Trong lòng cô dâng lên một ngọn lửa giận.
Cô vừa định chửi lại thì sâu trong đầu đột nhiên truyền đến một cơn đau nhói. Ngay sau đó, một đoạn ký ức cuồn cuộn ùa về như bão táp.
Trôi qua một lát, cô chớp chớp mắt. Lúc này cô mới dám chắc chắn rằng bản thân đã xuyên không!
Nguyên chủ có cùng họ tên với cô. Người này là sinh viên năm nhất khoa Tiếng Trung của Đại học Đế Đô.
Tính cách nguyên chủ vốn tự ti nhút nhát. Từ lúc mới nhập học, cô đã bị đám phụ nữ xấu xa này bắt nạt. Cô không dám hé răng nửa lời, mà chỉ biết lẳng lặng một mình cam chịu.
Kết quả là đám người này lại càng được đà lấn tới. Hôm nay bọn chúng còn dám trực tiếp lôi người ta vào nhà vệ sinh, sau đó ấn đầu cô đập mạnh xuống sàn nhà. Nguyên chủ không chịu nổi đòn roi nên đã mất mạng ngay tại chỗ!
Nguyễn Thanh Hoan vốn định đứng dậy. Thế nhưng cô vừa nhúc nhích, cơ thể lại đau đớn kịch liệt.
“Con khốn này! Không phải chỉ viết được vài bài văn thôi sao? Mày thật sự tưởng mình là nhà văn lớn à? Để xem hôm nào bà đây chặt đứt tay mày, xem mày còn viết lách kiểu gì!”
Giả Trân Trân vẫn không chịu buông tha mà tiếp tục chửi rủa. Tống Linh Linh đứng bên trái liếc nhìn điện thoại rồi lên tiếng:
“Trân Trân, chúng ta đi mau thôi, kẻo lát nữa lại lỡ chuyến bay mất.”
Giả Trân Trân nghe vậy cũng chẳng buồn dây dưa với Nguyễn Thanh Hoan nữa.
“Nếu bà đây quay về mà vẫn chưa thấy mày thôi học thì tao sẽ đánh chết mày!”
Giả Trân Trân ra oai xong liền xoay người. Cô ta dắt theo hai kẻ bám đuôi chuẩn bị rời đi.
Nguyễn Thanh Hoan lạnh lùng nhìn theo bóng lưng của bọn chúng. Cô cố nhịn đau, đưa tay phải lên bắt quyết, miệng lẩm bẩm vài câu.
Giây tiếp theo, nhóm ba người Giả Trân Trân ngã sấp mặt ngay trước cửa nhà vệ sinh. Một đứa bị gãy xương cánh tay, một đứa bong gân, kẻ còn lại thì trật khớp tay.
Tiếng la hét thảm thiết của bọn chúng lập tức thu hút sự chú ý từ các bạn học khác. Mọi người cuống cuồng đưa bọn chúng vào bệnh viện.
Còn đòi bắt chuyến bay cơ đấy! Nếu không phải do cơ thể bà đây chưa bình phục, tao đã trực tiếp tiễn tụi mày đi gặp Diêm vương rồi!
Nguyễn Thanh Hoan ở lại trong nhà vệ sinh nghỉ ngơi một lúc. Đợi đến khi gom góp được chút sức lực, cô mới dựa theo ký ức của nguyên chủ mà loạng choạng đi về ký túc xá.
Ký túc xá nữ của Đại học Đế Đô là phòng dành cho bốn người. Tuy nhiên lúc Nguyễn Thanh Hoan đẩy cửa bước vào thì bên trong lại chẳng có bóng người nào.
Cô lấy quần áo rồi đi vào phòng tắm. Cô vừa tắm rửa vừa suy nghĩ về những dự định trong tương lai.
Đã xuyên không đến đây rồi thì chắc chắn cô phải sống cho thật tốt. Thế nhưng hiện thực lại ném cho cô một bài toán khó khăn, đó chính là cô không có tiền!
Gia cảnh nguyên chủ vốn đã khó khăn, lại còn gánh thêm món nợ bên ngoài lên đến ba bốn trăm ngàn tệ. Gần đây bà nội nguyên chủ lại bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư phổi.
Chi phí điều trị ước tính ít nhất cũng phải tốn tới năm sáu trăm ngàn tệ. Khoản tiền khổng lồ này gần như đè sập cả gia đình cô.
Trên người nguyên chủ hiện tại chỉ còn vỏn vẹn hơn một trăm tệ. Chút tiền này giỏi lắm cũng chỉ giúp cô cầm cự được bốn năm ngày, sau đó chắc chỉ còn nước nằm chờ chết đói.
Tiếng nước chảy rào rào hòa cùng nỗi tuyệt vọng trong lòng Nguyễn Thanh Hoan. Chẳng lẽ vất vả lắm mới được sống lại một lần, cô lại phải chết thêm lần nữa sao?
Nếu chuyện này xảy ra ở kiếp trước thì…
Nghĩ tới đây, hai mắt Nguyễn Thanh Hoan bỗng sáng rực lên.
Đúng rồi! Kiếp trước chẳng phải cô dùng Huyền thuật để kiếm tiền đó sao? Kiếp này chắc chắn cũng có thể làm được!
Bây giờ livestream đang rất thịnh hành. Nếu cô lên các nền tảng livestream để xem bói, đoán chữ cho người ta, biết đâu lại kiếm được chút đỉnh.
Nghĩ là làm, Nguyễn Thanh Hoan tắt vòi nước. Cô lau khô người, thay quần áo rồi xử lý qua loa những vết thương trên cơ thể, sau đó mới cầm điện thoại lên bắt đầu mày mò.
Cô tải một ứng dụng livestream tên là “Đạo Cốc”. Tiếp đó cô làm theo hướng dẫn để đăng ký tài khoản rồi bật livestream lên.
Hai mươi phút trôi qua, trong phòng livestream rốt cuộc cũng gom đủ ba mươi người.
[Chà! Chị gái xinh đẹp quá! Không biết có phải là blogger làm đẹp không nhỉ?]
[Người lầu trên ơi, bạn chưa xem phân loại phòng livestream sao? Đây là một streamer tâm linh đấy!]
[Streamer tâm linh á? Vậy chẳng phải là loại lừa đảo hay sao? Thật sự uổng phí khuôn mặt đẹp thế này!]
[Đúng đó! Tôi vốn nhấp vào vì gương mặt này, cứ tưởng là minh tinh nhỏ nào chứ!]
Nguyễn Thanh Hoan nhìn những dòng bình luận chạy trên màn hình, bất giác đưa tay lên sờ mặt mình.
Lúc nãy cô có soi gương, khuôn mặt của nguyên chủ quả thật rất xinh đẹp. Gương mặt tươi tắn rạng rỡ, trán cao đầy đặn. Đôi mắt hoa đào khẽ xếch lên, trông hệt như một con hồ ly nhỏ tinh nghịch.
Thấy lượng người xem trong phòng livestream ngày một tăng, Nguyễn Thanh Hoan vội vàng lên tiếng chào hỏi mọi người.
“Xin chào tất cả mọi người!”
Cô vẫy tay với ống kính, môi nở nụ cười mỉm.
“Chào mừng các bạn đến với phòng livestream của "Thanh Hoan không ăn khổ qua".”
“Không ăn khổ qua” là đạo danh mà kiếp trước cô tiện miệng lấy trong lúc ra ngoài rèn luyện. Lần này dùng nó làm tên phòng livestream quả thật vô cùng thích hợp.
[Chị gái cười lên trông càng xinh hơn!]
[Vợ ơi! Đây là vợ tôi nhé!]
[Chị gái ơi, xem một quẻ bói hết bao nhiêu tiền vậy?]
Nguyễn Thanh Hoan chớp mắt, đáp lời:
“Một quẻ đổi lấy một chiếc "tên lửa" nhé!”
Trước khi bắt đầu livestream, cô đã đặc biệt tìm hiểu qua các quy định. Cô biết rõ những vật phẩm tặng thưởng này tương ứng với bao nhiêu tiền.
[Ba ngàn tệ một quẻ á? Số tiền này sắp bằng cả một tháng lương của tôi rồi đấy!]
[Cô em này trông xinh xắn thế mà sao lòng dạ lại đen tối vậy?]
[Tôi vốn nghĩ một quẻ vài chục tệ là cùng, ai ngờ lại tận ba ngàn tệ! Xin cáo từ!]
Nguyễn Thanh Hoan chẳng hề để tâm đến những lời bàn tán trong phần bình luận.
Cô đã biết được thông qua ký ức của nguyên chủ rằng đây là thời kỳ mạt pháp, linh khí đất trời vô cùng loãng. Hơn nữa mọi người đều không tin vào thần quỷ, thay vào đó lại tin vào một thứ gọi là “khoa học”.
Đúng lúc này, trên màn hình bỗng nhiên có một chiếc tên lửa phóng vút lên cao. Vật phẩm này được gửi tới từ một cư dân mạng có tên là “Hakimi nhà tôi thật đáng yêu”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


