Khu vực bình luận đang bàn tán vô cùng sôi nổi. Đột nhiên, một quả tên lửa chói lọi bay vút qua màn hình khiến tất cả mọi người đều hoa mắt.
[Trời đất! Thật sự có kẻ ngốc thứ hai xuất hiện này!]
[Thời buổi này người ta điên hết rồi sao? Ngay cả lời của kẻ lừa đảo mà cũng tin? Mấy bài học chống lừa đảo bị các người vứt cho chó ăn rồi à?]
[Nói thật nhé, nếu đây là một nữ streamer nhan sắc, chịu khó ca hát nhảy múa một chút, tôi còn cân nhắc chuyện tặng quà. Đằng này lại là streamer tâm linh, không phải đang lấy tôi ra làm trò đùa đấy chứ?]
Số lượng người xem trong phòng livestream ngày càng đông. Kèm theo đó, những lời khó nghe cũng xuất hiện ngày một nhiều.
Dẫu vậy, tâm trạng của Nguyễn Thanh Hoan vẫn rất tốt. Cô tự động phớt lờ những lời lẽ bẩn thỉu kia, đồng thời cẩn thận ghi nhớ những ID khen ngợi nhan sắc tuyệt trần của mình.
Đừng thèm chấp nhặt với đám người này. Dù sao thì kẻ tạo khẩu nghiệp sớm muộn cũng phải xuống mười tám tầng địa ngục!
Cô vừa mải miết suy nghĩ, vừa bấm nhận cuộc gọi video từ một tài khoản mạng mang tên "Thiên Hạ Đệ Nhất Vua Hải Tặc".
Kết nối thành công, một chàng trai tầm tuổi đôi mươi, dung mạo khá khôi ngô lập tức xuất hiện ở góc trái màn hình.
Gương mặt cậu ta phủ một tầng u ám mây mờ, hoàn toàn trái ngược với độ tuổi thanh xuân rực rỡ. Cả người trông ủ rũ, chẳng có chút sức sống nào.
“Chào đại sư.”
“Chào bạn!”
Nguyễn Thanh Hoan nhẹ nhàng cất lời hỏi han.
“Bạn muốn bói về vấn đề gì? Tình duyên, học hành, hay là sự nghiệp?”
“Tôi…”
Trương Văn Hiên đưa tay vò đầu bứt tai, sắc mặt trông vô cùng kỳ quái. Nếu nhìn kỹ, người ta còn thấp thoáng nhận ra vài phần hoảng sợ.
“Hình như tôi gặp phải âm đào hoa rồi.”
[Ối chà! Vị anh em này diễm phúc không cạn đâu nha!]
[Người bên trên đừng có mỉa mai nữa. Âm đào hoa có thể lấy mạng người đấy, loại diễm phúc này cho bạn thì bạn có dám nhận không?]
[Không phải chứ, vậy mà cũng có người tin sao? Tôi thấy chắc chắn là tên nhóc này ngày nghĩ gì đêm mơ nấy thôi!]
Nguyễn Thanh Hoan khẽ nhíu mày.
“Bạn hãy kể chi tiết xem nào. Rốt cuộc chuyện này là thế nào?”
Trương Văn Hiên bắt đầu gặp giấc mơ kỳ lạ này từ thứ Sáu tuần trước.
Hai ngày đầu tiên, mọi thứ diễn ra khá bình thường. Cậu chỉ thấy một cô gái mặc trang phục cổ trang, khuôn mặt mờ ảo không rõ nét cứ bám theo sau lưng mình. Cô ta luôn cất giọng dịu dàng, nũng nịu gọi hai tiếng "công tử".
Ban đầu, Trương Văn Hiên vốn chẳng định để ý. Thế nhưng cô gái ấy lại quá đỗi nhiệt tình khiến cậu không thể chối từ.
Cậu đành lơ mơ đi theo cô ta đến một khu trạch viện có kiến trúc tựa như những khu vườn vùng Giang Nam. Sau đó, hai người tay trong tay cùng dạo bước ngắm cảnh.
Suốt hai ngày đó, Trương Văn Hiên cứ ngỡ bản thân đang khao khát yêu đương nên mới gặp phải một giấc mộng xuân. Ngờ đâu đến đêm thứ ba, biến cố lại bất ngờ ập đến.
Đêm hôm ấy, cô gái nọ bỗng dưng mở miệng hỏi cậu có nguyện ý lấy cô ta làm vợ không.
Trương Văn Hiên không suy nghĩ nhiều, đầu óc mơ hồ thốt lên một câu đồng ý.
Đến đêm thứ tư, cô gái ấy lại xuất hiện trong giấc mơ của cậu. Chỉ khác là lần này cô ta khoác trên mình một bộ áo cưới đỏ rực, và Trương Văn Hiên vô cùng bàng hoàng khi nhận ra bản thân đã có thể nhìn rõ khuôn mặt đối phương!
Đó là một người con gái có dung mạo cực kỳ xinh đẹp. Khuôn mặt trái xoan, đôi mắt phượng hẹp dài cùng đôi môi chúm chím như quả anh đào toát lên vẻ đẹp mang đậm chất cổ điển. Tuy nhiên, bộ áo cưới đỏ chót lại khiến cô ta trông âm u, quỷ dị đến đáng sợ.
Điều kinh hãi hơn cả là ngay khi cô gái ấy vừa xuất hiện, bên tai Trương Văn Hiên liền văng vẳng tiếng kèn xô-na. Đó chính là loại nhạc cụ thường dùng cho đội danh dự trong các đám cưới thời cổ đại mà người ta hay xem trên phim truyền hình.
Thế nhưng âm thanh này lại khác hẳn trên phim. Tiếng kèn không hề mang không khí vui mừng, ngược lại còn phảng phất chút hơi hướm âm ty lạnh lẽo.
Trương Văn Hiên lập tức cảm thấy có điều chẳng lành. Cậu ấp úng mãi, cuối cùng mới rặn ra được một câu xoa dịu.
“Tôi còn tưởng cô nói đùa, nên mới thuận miệng đồng ý thôi.”
Chính câu nói này đã chọc giận đối phương. Sắc mặt cô ta thoắt cái tối sầm, từ đôi mắt tuyệt đẹp bắt đầu rỉ ra những giọt huyết lệ.
Vạt áo không có gió nhưng vẫn tung bay phấp phới. Hàm răng trắng ởn nhe ra ngoài, trông như thể sẵn sàng lao tới lột da rút gân Trương Văn Hiên bất cứ lúc nào.
Trương Văn Hiên sợ đến mức hồn xiêu phách lạc. Cậu vội vàng vắt chân lên cổ mà chạy, kết quả lại vấp ngã trẹo chân. Chính cú ngã ấy đã đánh thức cậu khỏi cơn ác mộng kinh hoàng!
Hai đêm tiếp theo, cô gái kia vẫn xuất hiện đúng hẹn. Hơn thế nữa, cứ mỗi đêm trôi qua, hình dáng cô ta lại càng thêm phần khủng khiếp.
Tiếng kèn xô-na rợn tóc gáy cũng vang lên ngày một lớn dần. Cảm giác như chỉ ngay giây tiếp theo thôi, sẽ có một đám người giấy khiêng kiệu hoa đỏ chót đến ép cậu bái đường thành thân.
Trương Văn Hiên hoàn toàn tin rằng, nếu cứ tiếp tục thế này thêm hai ngày nữa, chắc chắn cậu sẽ bị ả ta lôi đi làm đám cưới.
Vì vậy, tối qua cậu sợ hãi đến mức không dám chợp mắt, cứ cầm điện thoại lướt mạng đến tận bây giờ. Trùng hợp thế nào lại nhìn thấy phòng livestream của Nguyễn Thanh Hoan.
Xâu chuỗi lại những biến cố kinh hoàng gần đây, cậu quyết định đánh liều một phen. Cậu liền nạp tiền tặng quà để được kết nối video với cô.
[Trời đất! Sao tôi nghe mà thấy ớn lạnh sống lưng thế này?]
[Chuẩn luôn! Giữa trưa nắng chang chang mà tôi cũng phải nổi hết da gà da vịt đây này.]
[Để xem nữ streamer này phán thế nào. Tôi không tin lần này cô ta lại tiếp tục đoán bừa trúng phóc được!]
Vẻ mặt Nguyễn Thanh Hoan vẫn vô cùng bình thản.
“Bạn đứng yên đó, để tôi xem tướng mạo của bạn trước đã.”
Nghe vậy, Trương Văn Hiên vội vàng giữ nguyên tư thế hiện tại, thậm chí còn cố gắng hít thở thật nhẹ nhàng.
Người này có hai gò má đầy đặn, nhưng đường nét lại không được sắc sảo, chứng tỏ cả đời luôn giữ bản tính vô tư như một thiếu niên. Sống mũi không quá cao, bù lại vầng trán rộng rãi sáng sủa, số mệnh định sẵn là một vị công tử ca sung sướng, cả đời bình an suôn sẻ.
“Tướng mạo của bạn rất tốt, nhưng niên trụ lại ẩn chứa chút bất thường.”
Nguyễn Thanh Hoan hơi nhíu mày, từ tốn nói.
“Điều này cho thấy những chuyện kỳ lạ dạo gần đây đều có liên quan đến bậc trưởng bối của bạn, nhưng không phải là người thân máu mủ.”
Cô trầm ngâm suy nghĩ một lát, lại hỏi tiếp.
“Gần đây nhà bạn có ai ghé thăm không? Chẳng hạn như cậu mợ, hoặc chú thím chẳng hạn.”
“Họ có mang theo thứ gì đến nhà không?”
Trương Văn Hiên ngớ người, nhíu mày vắt óc suy nghĩ một hồi. Đột nhiên cậu ta vỗ đùi đánh đét, hưng phấn reo lên.
“Có! Có chứ! Thứ Tư tuần trước, chú tôi có khênh một chiếc rương gỗ kiểu cũ đến đây. Hiện giờ nó vẫn đang nằm trong phòng chứa đồ nhà tôi.”
“Chú ấy bảo bên trong toàn là đồ quý giá, muốn gửi nhờ nhà tôi vài ngày.”
Nguyễn Thanh Hoan dứt khoát đưa ra quyết định.
“Đi xem thử đi!”
Trương Văn Hiên thoáng chút do dự và e ngại. Tuy nhiên, vì cái mạng nhỏ của mình, cậu ta vẫn run lẩy bẩy bước về phía đó.
Rèm cửa phòng chứa đồ bị kéo kín bưng. Không gian bên trong tối đen như mực, chỉ có chút ánh sáng hắt vào từ phòng khách chiếu le lói ở khu vực gần cửa. Cảnh tượng này trông vô cùng rùng rợn.
Trương Văn Hiên hít một hơi thật sâu, lần mò tìm công tắc trên tường rồi "tách" một tiếng bật đèn lên.
Bóng đèn trên đỉnh đầu không được sáng cho lắm, ánh sáng vàng vọt lờ mờ hoàn toàn không đủ để xua tan màn đêm trong căn phòng chứa đồ.
“Cái bóng đèn này bị hỏng rồi. Mấy hôm nay nhà tôi bận quá, vẫn chưa kịp gọi thợ đến sửa.”
Trương Văn Hiên mở miệng giải thích một câu. Sau đó cậu nắm chặt chiếc điện thoại, cẩn thận bước từng bước về phía chiếc rương gỗ.
Chiếc rương gỗ nhuộm một màu đen kịt. Xung quanh khắc những họa tiết mạ vàng hình long phượng vô cùng cầu kỳ, thoạt nhìn đã thấy toát lên vẻ cổ kính, hằn in dấu vết thời gian.
Trương Văn Hiên dừng bước trước chiếc rương gỗ. Cậu ta phải tự trấn an tâm lý mất một lúc lâu mới dám đưa tay mở nắp rương ra.
Ngay lập tức, một bộ áo cưới màu đỏ đập thẳng vào mắt cậu!
Dưới ánh đèn vàng vọt lờ mờ chiếu rọi, chiếc áo cưới đỏ như máu càng thêm phần ma quái. Họa tiết long phượng thêu trên mặt vải dường như đang trợn trừng mắt, âm u nhìn chòng chọc vào Trương Văn Hiên.
Bầu không khí quỷ dị ập đến ngay trước mặt, khiến ngay cả những cư dân mạng đang theo dõi qua màn hình điện thoại cũng phải kinh hồn bạt vía.
[Mẹ kiếp! Đây chẳng phải là tình tiết tiêu chuẩn của mấy bộ phim kinh dị sao?]
[Anh trai ơi! Mau chạy đi! Cẩn thận nó bay lên vồ lấy mặt anh bây giờ!]
Trương Văn Hiên chết trân nhìn bộ áo cưới đỏ rực. Cậu ta hoảng sợ đến mức quên cả hít thở. Nếu không nhờ Nguyễn Thanh Hoan cất tiếng gọi mấy lần, chắc chắn cậu ta vẫn còn đứng chôn chân tại chỗ.
“Bây… bây giờ tôi… tôi phải làm sao đây? Tôi có thể vứt thứ đó đi được không?”
“Cô ta đã bám lấy bạn rồi. Dù bây giờ bạn có vứt nó đi, cô ta vẫn sẽ quay lại tìm bạn thôi.”
Gương mặt nhỏ nhắn của Nguyễn Thanh Hoan vô cùng căng thẳng.
“Hơn nữa, đây không phải là một bộ áo cưới bình thường đâu. Nó vừa được đào lên từ một ngôi mộ thời Nam Bắc triều đấy!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


