Tô Quân Bạch nghe thấy có tiếng động cách cửa phòng không xa, khi quay đầu nhìn qua thì không thấy ai.
“Có phải mình nghe nhầm không?”
Anh vừa đi vừa lẩm bẩm: "Muộn như vậy mà Chi Chi đã đi đâu? Gọi điện thoại cũng không nghe máy, sẽ không phải ra ngoài chơi rồi chứ?”
Phong cảnh cổ trấn buổi tối thực sự rất đẹp, hơn nữa tối nay sẽ tổ chức hoạt động bắn pháo hoa ở quảng trường, anh đến tìm em gái chính là muốn hỏi cô có muốn ra ngoài xem không.
Kết quả đã tìm một vòng đều không thấy ai.
“Miêu Hoạ Hoạ.”
“Chị nhìn thấy em gái em không?”
Miêu Hoạ Hoạ nghe thấy tiếng động liền đi ra kiểm tra, bị Tô Quân Bạch thẩm vấn, lắc lắc đầu: "Không thấy đâu, chị vừa mới đắp mặt nạ ở trong phòng.”
Cô ta nhìn thấy dáng vẻ rất sốt ruột của Tô Quân Bạch: "Sao vậy? Chi Chi không ở trong phòng sao?”
Tô Quân Bạch trả lời cô ta: "Không có, không biết đi đâu rồi, em tìm lại thử.”
Anh lại lấy điện thoại gọi điện, đi qua cửa đường thoát hiểm đi về phía thang máy.
Mà Tô Chi và Lục Úc đã trốn trong lối đi an toàn, lúc anh hai gọi điện đến, cô tắt tiếng, không trả lời.
Đợi anh hai đi qua bên kia, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn Lục Úc chột dạ giống nhau, cô cười nói: "Chúng ta như vậy có giống yêu đương vụng trộm không?”
Lục Úc: "… Có lẽ.”
Lục Úc giống như bị nghẹn, vịn tường ho mấy tiếng.
Tô Chi a lên: "Làm sao thế? Thân thể của anh không thoải mái?”
Vừa rồi không phải vẫn còn tốt, sao nói thay đổi liền thay đổi.
“…” Lục Úc xua xua tay: "Không sao.”
Cái từ kia, có lẽ cô không cẩn thận nói thôi, hoặc là căn bản không hiểu ý nghĩa của yêu đương vụng trộm?
Anh nhìn thấy ánh mắt thản nhiên của cô, quả nhiên là không hiểu.
“Không sao là tốt.” Tô Chi rút một tờ giấy đưa cho anh ấy: "Hôm nay anh vất vả rồi, nghỉ ngơi sớm chút, em quay về trước.”
Vẫn không biết anh hai tìm cô có chuyện gì, cô phải trở về xem thử.
Ai biết cô vừa ra ngoài, liền nghe thấy có người gọi cô.
“Chi Chi.”
Tô Chi nghiêng đầu, phát hiện là anh hai rời đi rồi trở lại, ngay lập tức cô đóng cửa lối thoát hiểm.
“Anh.”
Cô ra dấu với Lục Úc, để anh tránh mặt chút.
Lục Úc cũng không biết ý nghĩa làm như vậy, anh ấy không sợ Tô Quân Bạch, nhưng nếu Tô Chi đã để tâm, vậy anh chỉ có thể tránh mặt chút.
Lại tiếp tục dựa vào góc tường.
Lục Úc: "…”
Yên lặng lắng nghe cuộc trò chuyện bên ngoài.
“Em ở đây làm gì vậy? Anh tìm em rất lâu rồi.” Tô Quân Bạch lo lắng nói: "Anh còn tưởng rằng em xảy ra chuyện gì?”
“Phi phi… trách anh không biết cách nói chuyện, em gái anh nhất định có thể sống lâu trăm tuổi.”
Tô Chi: "…”
Nể tình anh sửa lại kịp thời liền bỏ qua cho anh.
Nói về việc này, Tô Quân Bạch lấy điện thoại đưa cho cô xem: "Chi Chi, tối nay cổ trấn có một lễ pháo hoa, không phải em ngủ không được sao? Muốn đi xem không?”
Anh lật bức ảnh cho cô xem: "Em xem thử những pháo hoa này, cực kỳ đẹp.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)