Sau khi mọi người đã nghỉ ngơi, lại bắt đầu lên đường lần nữa, núi Cửu Âm thật sự rất khó leo, toàn là bậc tam cấp, cũng may xung quanh có cây che, không tính là quá nóng.
Tô Chi vẫn ổn, bởi vì luyện tập lâu dài, cho nên thể lực rất mạnh, cô leo lâu như vậy cũng không cảm thấy quá mệt.
Tô Quân Bạch không được rồi, anh vốn đã ít tập luyện, đối với anh mà nói leo núi đúng là cực hình.
Nếu không phải làm nhiệm vụ, anh có thể xuống núi ngay tức khắc.
Giữa trưa, bọn họ đã leo được hai phần ba quãng đường, đã đói bụng không chịu nổi từ lâu rồi, nhưng cần phải tìm manh mối mới có thể lấy cơm trưa được.
Tô Quân Bạch hỏi người quay phim: "Bảo chúng tôi tìm manh mối để nhận cơm trưa, cũng phải cho chúng tôi một ít gợi ý chứ, nếu không thì làm sao chúng tôi tìm?”
Núi Cửu Âm lớn như vậy, bọn họ không thể cứ đi dạo vớ vẩn.
Người quay phim: "…”
“Hoặc là các anh có thể leo lên đỉnh núi rồi nói tiếp.”
“Em ở đây làm gì vậy?”
Những người khác đang lo lắng về vấn đề cơm trưa, Lục Úc nhìn thấy Tô Chi đứng ở bên đường đi tới.
“Anh đến rồi.” Tô Chi đưa quả bóng nhỏ trong tay: "Anh nhìn cái này có giống quả bóng nhỏ mà tổ chương trình đưa cho chúng ta không?”
Trước đó tổ chương trình bảo bọn họ làm trò chơi rút thăm, đồ dùng cũng là loại bóng nhỏ này.
“Giống, có thể mở ra không?” Lục Úc gật đầu: "Xem thử bên trong có thứ gì không?”
Tô Chi vặn nhẹ một cái, thực sự đã mở quả bóng ra, bên trong đặt một từ giấy, phía trên viết bữa ăn thịnh soạn.
“Đây là… cơm trưa?”
Thật là quá tuỳ ý.
Lục Úc: "Có lẽ vậy.”
Ngoại trừ tổ chương trình, không ai nhàm chán đi treo quả bóng như vậy.
Tô Chi cất quả bóng đi: "Hoá ra đây chính là manh mối về cơm trưa của chúng ta, Lục Úc, muốn hợp tác không?”
Khách mời khác vẫn chưa phát hiện bí mật của quả bóng này, nếu cái này đã là phiếu ăn của cơm trưa, cho dù bọn họ leo lên đỉnh núi cũng vô dụng.
Lục Úc: "?”
Anh hỏi: "Hợp tác tìm bóng sao?”
Tô Chi cười đáp: "Thông minh, cùng nhau chứ? Số tiền kiếm được thì chia đều.”
Nếu Lục Úc cũng đã biết bí mật của quả bóng, vậy dứt khoát kéo anh nhập hội, cùng tìm bóng thì nhanh hơn, nói không chừng còn có thể kiếm được một khoản.
Nguồn vốn ban đầu của mỗi nhóm đều còn dư, để đấy thì cũng để đấy, còn không bằng tiêu nó.
Lục Úc: "… Ừm.”
Như vậy cũng được? Tô Chi đúng là cao thủ trong việc kiếm tiền.
Người quay phim đi theo bên này của Lục Úc, cư dân mạng cũng biết cảnh hai bọn họ hợp tác.
“Ha ha ha, vãi, Tô Chi đúng là giỏi quá, lúc nào cũng nghĩ đến việc kiếm tiền.”
“Quan trọng là cô ấy vẫn có thể kéo người khác nhập hội, Lục Úc, anh tỉnh đi, lỡ như cô ấy lừa anh thì làm sao?”
“Năng lực quan sát của Tô Chi cũng quá tốt đi, tôi hoàn toàn không phát hiện sự tồn tại của quả bóng.”
“Tôi cũng không, cho dù nhìn thấy, cũng sẽ không nghĩ rằng là đồ vật mà tổ chương trình đặt ở đây.”
“Tô Chi cũng quá ích kỷ đi, phát hiện manh mối cơm trưa cũng không nói với người khác.”
“Bạn mới ích kỷ đấy, nói với người khác làm gì, tôi kiếm tiền của bọn họ không tốt sao?”
“Đúng đấy, kiếm tiền không tốt sao?”
…
Sau khi Tô Quân Bạch biết tình huống cụ thể về cơm trưa, nhìn thấy em gái lại ở cùng với Lục Úc, ngay lập tức đi về phía bên kia.
“Chi Chi, trong núi nhiều cây, đừng chạy lung tung, đặc biệt là cách xa những người nào đó một chút.”
Lục Úc - những người nào đó: "…”
Lại cản trở cậu chuyện gì?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)