Tô Quân Bạch đã vội vàng bỏ chạy trước khi em gái nổi giận, anh ghi lại tất cả những món ăn mà em gái chọn, chuẩn bị tìm kiếm từng gia đình.
Sau khi anh đi, Tô Chi liền rời khỏi vị trí ban đầu, đến một con đường khác tìm nữ chính.
Không gặp được nữ chính, ngược lại gặp Lục Úc và Lục Vũ Điểm, bọn họ vừa mới hoàn thành nhiệm vụ check-in điểm tham quan cổ trấn, đang đi dạo mua đồ.
Lục Úc: "Tô Chi, sao chỉ có một mình em?”
Chẳng trách Lục Úc vô cùng ngạc nhiên, mỗi lần Tô Quân Bạch đều đi theo bên cạnh cô không rời nửa bước, giống như cặp song sinh dính liền vậy.
Tô Chi a một tiếng: "Anh hai em đang mua đồ ăn, các anh hoàn thành nhiệm vụ rồi sao?”
Cô báo nhiều món ăn như thế, có lẽ phải rất lâu sau anh hai mới có thể qua đây, nút thắt của cốt truyện này chỉ cần không có sự tồn tại của anh, anh sẽ không bị tổn thương.
“Hoàn thành rồi.” Lục Úc giơ đồ trong tay lên: "Muốn ăn bánh táo đỏ không? Mùi vị cũng không tệ.”
Anh vừa thử một miếng, nếp thơm mềm và ngọt, nhưng cũng không quá ngọt, vị cũng không tệ, một người không thể ăn đồ ngọt như anh cũng có thể chấp nhận.
“Cảm ơn.” Anh đã đưa đến tay rồi, Tô Chi liền nhận lấy: "Đúng là rất ngon, một lát em mua sẽ mua ít cho anh em.”
“Chị Tô Chi, ở đây của em vẫn còn, chị còn muốn ăn không?” Lục Vũ Điểm chào hỏi rất nhiệt tình.
Tô Chi xua xua tay: "Tạm thời không ăn, buổi trưa hai người đã ăn chưa?”
Nếu vẫn chưa, có thể ăn cùng với bọn cô, bởi vì cô đã gọi rất nhiều món.
Lục Vũ Điểm lắc đầu: "Chưa ăn đâu, buổi trưa tổ chương trình không mời cơm sao?”
Bọn họ vừa hoàn thành nhiệm vụ, đi loanh quanh ở bên này một chút.
Tô Chi: "Vậy buổi trưa ăn cùng với bọn chị đi, anh của chị đã mua rất nhiều đồ ăn ngon.”
“Được ạ.” Lục Vũ Điểm nghĩ rằng là Tô Chi nấu cơm liền vui vẻ đáp lại, nghe thấy những lời nói tiếp sau đã ngay lập tức ủ rũ: "Anh của chị bằng lòng không?”
“Ừm.” Tô Chi nói: "Vậy thì quyết định như vậy đi, chị còn có việc phải làm.”
“Cần giúp đỡ không?” Sau khi Lục Úc hoàn thành nhiệm vụ, cũng không có chuyện khác: "Không cần khách sáo.”
Tô Chi nhìn anh một lúc, chiều cao của Lúc Úc xấp xỉ với anh hai, nhưng có sức lực hơn anh hai, cũng mạnh mẽ hơn, nhìn thấy liền có cảm giác an toàn.
Lúc nghĩ đến hoả hoạn lần trước, Lục Úc khống chế bản lĩnh nhanh nhẹn của người đàn ông, rất nhiều lần giúp đỡ cô, hình như cũng được.
Bắt cóc trẻ em là đồng bọn gây án, cụ thể bao nhiêu người thì không biết, nhưng có thể bắt một người thì một người, cứ cho là trừ hại vì xã hội.
“…” Tô Chi nói với Lục Vũ Điểm: "… Em đang hỏi Tiểu Vũ Điểm.”
Lục Úc: "… Ồ.”
Được thôi, thì ra không phải nói chuyện với anh.
Lục Vũ Điểm vui vẻ gật đầu: "Được nhé, chị Tô Chi, chị muốn em giúp chị làm gì hả? Miễn là việc mà em có thể làm thì em đều giúp.”
Cậu cũng đã ăn rất nhiều đồ của Tô Chi rồi, vẫn luôn không có cơ hội cảm ơn cô, bây giờ chị Tô Chi chủ động tìm cậu, cậu phải biểu hiện thật tốt.
Tô Chi chỉ máy gắp gấu bông bên cạnh: "Chị muốn một con gấu bông Pikachu, em có thể gắp một con không?”
Trước đây cô đã gắp đồ chơi này, rất khó gắp được, cứ để cậu chơi ở đây một buổi chiều, đợi bọn họ hoàn thành nhiệm vụ rồi qua tìm cậu.
Lục Vũ Điểm đảm bảo: "Được nhé, em nhất định gắp con Pikachu cho chị Tô Chi.”
“Vậy thì cảm ơn.” Tô Chi đưa cho cậu một ít tiền, Lục Úc vỗ vỗ nhìn máy gắp thú: "Đi rồi.”
Lục Úc: "…Ừm.”
Chuyện gắp thú bông có độ khó như này mà giao cho Tiểu Vũ Điểm, hơi khó cho cậu rồi.
Cậu có thể gắp.
Tô Chi cảm thấy ánh mắt của cậu: "Làm sao vậy?”
“… Không sao.” Lục Vũ Điểm lắc đầu: "Chị muốn đi nơi nào đó?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
