Nàng tin Thẩm Đạm nói được làm được. Nếu thật sự bị Tạ lão tướng quân bắt gặp, sau này nàng biết đối mặt với người nhà họ Tạ thế nào?
Thẩm Ninh Âm không giãy giụa nữa, đành nín nhịn nằm im trong chăn.
Chẳng bao lâu, bóng dáng khỏe khoắn, rắn rỏi của Tạ lão tướng quân bước vào Phù Phong Các.
Thẩm Đạm tiến lên đón, vẻ mặt ôn hòa: “Nghe hạ nhân nói Tạ lão tướng quân đến tìm Ninh Âm. Ngài đến không đúng lúc rồi, Ninh Âm bị bệnh, đang nghỉ ngơi trong phòng. Nếu có việc gì, Tạ lão tướng quân cứ nói với ta là được.”
Tạ lão tướng quân nhíu mày, nói thẳng không kiêng dè: “Con bé Ninh ở Tướng quân phủ vẫn khỏe re, sao vừa về đã đổ bệnh? Ta thấy phong thủy của Tướng quốc phủ này không tốt rồi, hay là lão vẫn nên đón nó qua đó chăm sóc vài ngày, đợi nó khỏi hẳn rồi tính tiếp.”
Thẩm Đạm: “Tạ lão tướng quân nói đùa rồi, Ninh Âm vẫn chưa xuất giá, đâu có lý nào lại ở lại Tướng quân phủ.”
Tạ lão tướng quân chẳng để tâm mà xua tay: “Hôn sự của thằng bé Hành và nó là do Bệ hạ đích thân ban cho, nó là cháu dâu nhà họ Tạ ta cũng là chuyện đã đóng thuyền rồi, lấy đâu ra nhiều quy củ như vậy.”
Thẩm Đạm xoay người đi vào trong phòng.
Không lâu sau, từ bên trong vọng ra giọng nói của Thẩm Ninh Âm: “Tổ phụ không cần lo lắng, đợi Ninh Âm khỏi bệnh sẽ đến thăm người sau ạ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


