“Nghe nói lần này Nhị điện hạ và Lục điện hạ cũng đến. Hai vị điện hạ đều chưa lập chính phi, nếu có thể nhân cơ hội này thể hiện thật tốt trước mặt điện hạ, biết đâu lại lọt vào mắt xanh của người!”
“Theo ta thấy, Thẩm đại nhân cũng không tệ. Thẩm đại nhân trẻ tuổi như vậy đã được Bệ hạ trọng dụng, tương lai chắc chắn tiền đồ vô lượng. Hơn nữa, phẩm hạnh ngài ấy cao khiết, trong phủ đơn sơ, ngay cả một người thiếp cũng không có. Nếu có thể gả cho ngài ấy, đó mới là lương duyên trời ban!”
“Phải rồi, Mị Mị, mấy hôm trước không phải ngươi được Tướng quốc phu nhân mời đến phủ bàn chuyện hôn sự với Thẩm đại nhân sao, không biết tiến triển thế nào rồi?”
“Cũng không biết phải là nữ tử thế nào mới chiếm được sự ưu ái của Thẩm đại nhân?”
Các vị tiểu thư ngồi quây quần tò mò bàn tán, bỗng có người kích động lên tiếng: “Mau nhìn mau nhìn! Kia không phải là Thẩm đại nhân sao?”
Thẩm Đạm và Thẩm Ninh Âm đi đến dưới gốc cây hải đường. Hắn ngắt một đóa hoa, đang định cài lên búi tóc của nàng.
Thẩm Ninh Âm khẽ nhíu mày, vô thức kéo giãn khoảng cách với hắn: “Sẽ bị người khác nhìn thấy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

