Dù nàng không đồng ý, sớm muộn gì hắn cũng sẽ làm vậy. Đến lúc đó, hắn sẽ chiếu cáo thiên hạ, để tất cả mọi người biết nàng chính là Thái tử phi của hắn.
Thẩm Nhu Phỉ nhìn qua tấm bình phong, càng nhìn càng thấy bóng người bên trong vô cùng quen thuộc. Ngay khi nàng ta cố gắng nhìn kỹ hơn, Thẩm Đạm đã ra lệnh tiễn khách.
Thấy vậy, Thẩm Nhu Phỉ đành phải không cam lòng rời đi cùng Lý thị.
Sắc mặt hắn trông còn xanh xao hơn trước rất nhiều, vẻ âm u trên người càng thêm nặng nề.
Thôi Viễn Hàn nhìn thẳng về phía người sau bình phong: “Thẩm Đạm, chuyện Ninh Âm bị sơn tặc bắt đi, ta đã điều tra rõ ràng rồi. Ta đã hưu thê Yên Chi, sẽ không để cô ta bước chân vào kinh thành nửa bước.”
Thẩm Đạm quấn một lọn tóc của người trong lòng vào đầu ngón tay, giọng lơ đãng: “Nếu ngươi đến đây chỉ để nói những lời này thì có thể đi được rồi.”
Thôi Viễn Hàn vẫn đứng yên, trầm giọng nói: “Ta muốn gặp Ninh Âm.”
Thẩm Đạm khẽ nhướng mí mắt, nhìn về phía hắn, cười như không cười: “Thôi thế tử muốn gặp Ninh Âm, đến chỗ ta làm gì?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
