Kiều Mị Mị nhận lấy bức hoạ từ tay tỳ nữ, hai tay dâng lên, ánh mắt long lanh như nước hồ thu: “Đây là bức hoạ ta cất giữ nhiều năm, tuy không phải vô giá nhưng cũng có vài phần khí chất và ý cảnh, mong Thẩm đại nhân đừng chê.”
Thẩm Đạm không nhận lấy, vẻ mặt toát ra sự lạnh lùng khôn tả: “Nàng ta có từng nói với ngươi, ta ghét nhất là loại đàn bà tự cho mình thông minh không?”
Kiều Mị Mị sững sờ: “Nhưng... ta đã làm gì sai khiến Thẩm đại nhân không vui sao?”
“Ngươi nghĩ rằng nắm được sở thích của ta thì sẽ khiến ta thay đổi cách nhìn về ngươi ư?”
Ánh mắt Thẩm Đạm lướt qua túi thơm trên eo nàng, giọng đầy giễu cợt: “Dùng mê tình hương trên người để quyến rũ đàn ông, đây là đứa con gái ngoan mà Kiều Trung dạy dỗ đó sao?”
Sắc mặt Kiều Mị Mị trắng bệch, mười ngón tay siết chặt: “Thẩm đại nhân, lời này của ngài có ý gì?”
Thẩm Đạm giật phắt túi thơm xuống, chất vấn: “Vậy ngươi nói cho ta biết, đây là thứ gì?”
Ánh mắt Thẩm Đạm tràn đầy vẻ mất kiên nhẫn, hắn ném túi thơm về phía nàng, giọng nói lạnh như băng: “Cút!”
Sắc mặt Kiều Mị Mị trắng nhợt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
