——-
Lệ Cảnh Trình vừa nói xong, mỗi người mỗi nét mặt.
Thẩm Tĩnh Mạn lo lắng hoảng hốt. Sắc mặt Lệ Cảnh Vân cũng thay đổi. Củng Khanh, Củng Dụ không giấu được ý cười lạnh trên môi. Thịnh Thư Lan cứng đờ, nằm xuống giường không nhúc nhích. Liếc mắt nhìn qua, e chỉ có Lệ Cảnh Tầm mang nét mặt bình tĩnh, trong mắt không hiện ra một gợn sóng.
Lệ Cảnh Trình nắm chắc tay Vinh Thiển.
Thẩm Tĩnh Mạn kêu lên kinh ngạc: “Cảnh Trình! Con cứ thế mà đi sao?”
Vinh Thiển nghe trong giọng bà có nỗi nghẹn ngào, bước ra khỏi phòng bệnh này tức nghĩa sẽ mất đi sự bảo hộ của nhà họ Lệ.
Lệ Cảnh Trình vẫn đi ra không chút do dự.
Vinh Thiển đi theo cạnh anh, cả hai đều trầm mặc. Ra khỏi bệnh viện, Lệ Cảnh Trình lái xe thẳng về Đông Uyển.
Về tới nơi lại thấy người giúp việc đã thu dọn hành lý của hai người xong cả rồi.
Lệ Cảnh Trình thấy vẻ hoài nghi trên khuôn mặt Vinh Thiển: “Từ lúc em mất tích anh đã cho người sắp xếp. Từ tối nay chúng ta sẽ chuyển ra khỏi Đông Uyển.”
Vinh Thiển gật đầu: “Dạ.”
Từ ngày Lệ Cảnh Trình lập công ty riêng, anh đã hiểu các loại sản nghiệp trên danh nghĩa là thế nào.
Chỗ ở anh cũng đã ọi người quét dọn. Vinh Thiển ôm Gạo Nếp đi vào nhà mới. Thực ra trong lòng cô lo nghĩ: Đã ra khỏi nhà họ Lệ rồi thì sao không về Nam Thịnh luôn?
Nhưng trong lòng Lệ Cảnh Trình càng rõ ràng hơn. Ông già sẽ không dễ dàng để anh chạy thoát như vậy, e là đã ra lệnh phong tỏa cấm đoán từ sớm, dưới tay ông ấy còn nuôi một nhóm đặc công chuyên nghiệp.
Nghĩ tới đây, anh cảm thấy nực cười.
Lệ Cảnh Vân luôn luôn công khai tham muốn khống chế mọi thứ trong tay như thế; mà với nhà họ Lệ, đó không đơn giản chỉ vì việc kinh doanh thôi không.
Có điều, Lệ Cảnh Trình từ lúc còn trẻ đã tỏ ra anh có tài năng hơn người trong việc kinh doanh, đối với mấy chuyện khác anh không có hứng thú nhiều. Bây giờ, anh mới có được địa vị ngày hôm nay, do chính anh tạo nên.
Gạo Nếp vẫn chưa dậy, Vinh Thiển đặt con nằm xuống giường.
Vừa định đứng dậy, eo đã bị một đôi tay cuốn lấy: “Em đã nghe hết, sao lúc về nhà sao không hỏi gì anh cả?”
”Em vừa định hỏi thì mẹ gọi điện thoại qua.”
Khuôn mặt Lệ Cảnh Trình dán sát vào lưng Vinh Thiển. Hai tay cô chống xuống mép giường.
”Lệ Cảnh Trình, năm ấy, anh muốn phụ nữ nào mà không có, sao phải lấy cách dùng sức mạnh như vậy?”
Câu hỏi này trước đây Vinh Thiển cũng đã hỏi qua.
Lệ Cảnh Trình lại không trả lời.
Cô nghe phía sau có tiếng hít thở đều đều. Vinh Thiển khom người, cả người ê ẩm: “Hay là, anh thực sự gặp chuyện gì kích động?”
Lệ Cảnh Trình ngồi xuống giường, thuận thế ôm theo cô: “Nếu như anh nói, năm ấy anh phát bệnh, em tin không?”
Vinh Thiển giật mình: “Phát bệnh? Anh bị bệnh gì?”
Vinh Thiển im lặng.
Thời gian đã không còn sớm. Cô nghĩ, khi nào Lệ Cảnh Trình muốn, anh tự nhiên sẽ cho cô biết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


