---
Hai bàn tay Vinh Thiển đặt trên đầu gối nắm chặt, gân xanh trên mu bàn tay gồng cứng, tái nhợt.
Thịnh Thư Lan vẫn đang khóc, ánh mắt xa xăm trống rỗng, như bị tâm thần. Cô ấy rất đau lòng, bàn tay đè trước ngực, tựa như sắp chết.
Vinh Thiển nghĩ, sao cô ấy có thể bình thường cho được, trái tim bị một dao khoét vào, nỗi đau đó từng chút từng chút rạch vô, tê liệt vô cùng.
Vành mắt mau chóng nóng hổi nhưng Vinh Thiển cố nén, tự nhủ đừng khóc.
Lúc này cô còn thấy khó khăn hơn.
Lời như thế bị chính miệng Thịnh Thư Lan nói ra. Đó vốn là cơn ác mộng của Vinh Thiển. Khi sự thuần khiết của cô bị xé rách, sự điên cuồng thô bạo của Lệ Cảnh Trình hoàn toàn dọa cô. Cô cũng cảm thấy, đó không phải hành động bình thường, mà đối phương dường như đang bị kích động.
Thịnh Thư Lan lau nước mắt, viền mắt đã sưng lên. Cô ấy cũng không tìm được ai khác để nói: “Thiển Thiển, thực sự xin lỗi! Tôi vẫn cho rằng tôi chẳng hại người, chẳng ai phải chịu tổn thương, nhưng tất cả mọi chuyện đều có nhân quả báo ứng. Tôi sai khi tưởng cậu hai là Cảnh Trình, tự làm dơ mình. Anh ấy làm cô tổn thương sâu sắc, bây giờ muốn cực lực bù đắp; chắc chắn không có tâm tư nào cho tôi. Là tôi, là tôi tự tay phá hủy tình yêu, hạnh phúc của mình.”
Thịnh Thư Lan che miệng, khóc tới nỗi nói không nên lời.
Vinh Thiển chỉ cảm thấy hai mắt mình, ngay cả mí mắt cũng đau như cắt.
Sự thật như vậy cô thực sự không cách nào tiếp nhận.
Cô muốn bỏ đi nhưng đôi chân mềm nhũn, cả cơ thể cũng chẳng có sức lực hơn tí hơn.
”An ổn?”
Vinh Thiển trầm mặc một lát, nghe tới mấy chữ này, mắt tràn ra nụ cười chế giễu: “Cô chạy tới đây nói với tôi những điều đó, có nghĩ sau này tôi sống an ổn được không?”
Thịnh Thư Lan giật mình: “Thiển Thiển, tôi chỉ muốn cô thấy yên tâm.”
Chóp mũi Vinh Thiển chua chát, ánh mắt nhìn ra bên ngoài qua lớp cửa sổ thủy tinh. Đột nhiên cô rất muốn về nhà, rất muốn, rất muốn.
Mặc dù từ nhỏ cô không thân thiết với Vinh Trạch, nhưng anh cũng là anh ruột của cô, mặc dù Vinh An Thâm thần trí không rõ ràng, ông vẫn là ba cô.
Bọn họ là những người thân nhất của cô, ít nhất sẽ không tìm hại cô nữa.
Nỗi tủi thân trong lòng Vinh Thiển giây phút này cuộn trào mãnh liệt, cô chỉ muốn nằm xuống khóc một hồi cho thỏa.
”Thiển Thiển, xin lỗi!”
Thịnh Thư Lan vẻ như cũng ý thức được có những lời không nên nói thẳng trước mặt Vinh Thiển: “Nhưng mọi chuyện đã qua rồi, chúng ta đều từng có tình yêu thanh mai trúc mã khắc cốt ghi tâm, lại không thể sống cùng thanh mai trong quãng đời còn lại. Là số mệnh.”
Vinh Thiển gắng hết sức mới miễn cưỡng nhếch lên được một nụ cười.
”Tôi rất mừng là cô đã có thể nghĩ thoáng hơn. Tôi và Cảnh Trình cũng sẽ chúc phúc cho cô sớm tìm được nửa kia của mình.”
Thịnh Thư Lan cười nhưng nhìn còn khó coi hơn khóc: “Tôi sợ là không có ngày đó đâu, là tội của tôi.”
Vinh Thiển nhắm mắt lại: “Cô còn chuyện gì nữa không? Nếu không có chuyện gì, tôi vào đây.”
”Thiển Thiển...” Thịnh Thư Lan gọi cô: “Cô đừng lo! Về nhà tôi lập tức xin ba thả cô ra.”
Vinh Thiển không đáp lại, đứng dậy đi vào trong.
Vào lại phòng, có mấy người được thả ra, lại thêm hai người mới vào.
Vinh Thiển ngồi trên chiếc giường nhỏ chật hẹp, đầu óc trống rỗng. Cô ôm chặt chân mình, hai vai hơi gồng lên, nước mắt thấm ướt sũng chiếc quần jean, hai đầu gối cũng ướt, lành lạnh.
Nỗi khiếp sợ này cô thật sự chưa cách nào tiếp nhận được.
Nhưng Lệ Cảnh Trình chưa bao giờ nói nguyên nhân năm đó, tại sao anh lại trở nên như vậy. Mặc dù anh hết sức bù đắp, nhưng lại không kể ra chữ nào.
Chắc chắn chuyện đó cũng không sai lệch thời gian lắm với khi Lệ Cảnh Tầm bị đuổi ra khỏi nhà họ Lệ. Vinh Thiển không dám nghĩ thêm nữa, có một số chuyện nếu biết còn đau khổ gấp ngàn lần hơn so với không biết.
Bên ngoài phòng tạm giam, một đôi mắt chăm chú quan sát nhất cửa nhất động của Vinh Thiển.
Một lát sau, ông ta xoay người đi ra ngoài, gọi cho Lệ Cảnh Vân, đem những gì Thịnh Thư Lan nói với Vinh Thiển, và phản ứng của Vinh Thiển kể cho Lệ Cảnh Vân nghe.
--
Đông Uyển.
Gạo Nếp không thôi khóc quấy, Lệ Cảnh Trình mất gần nửa ngày mới dỗ được con đi ngủ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)